Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

12495947 người đang duyệt site , trong đó có 15534 thành viên
 
 

Tất cả các diễn đàn
Ngôn ngữ và văn hoá các nước
 

CzechAnh (English Club)Pháp (Club de Français)Nhật (Japan Club)Trung (China Club)Đức (German Club)Nga (Russian Club)Mỹ (United States)Úc (Australia)CanadaNgôn ngữ và văn hoá các nước khácHàn QuốcTây Ban NhaThái LanItalyBắc ÂuHà Lan - Bỉ - Luxembourg


   Czech
 
  thơ tình củm, truyện tình iêu, thư từ cũng thuộc về yêu đương nốt..hihì..vào đây nhé


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
 Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    3595 người đang xem chủ đề này, trong đó có 2 thành viên
  • theBrick , hunghv1080 ,

    <<Chủ đề trước...  Chủ đề tiếp theo>>



  • Trang: 
       << Đầu  |  Trước  |  Sau  |   Cuối >>
    Tác giả Chủ đề này đã có 23883 lượt đọc và 294 bài trả lời  
         
    ( 3 người bầu )
      
    keo_mut5001
    Nàng công chúa nhỏ xứ Candy Land. Em gái cực kì cưng của Dr.Sepultura, 87-79 member



    ,Czech Republic
    Thành viên từ 01:40, 17/02/04


    Đã được 11 người bình chọn (4.64)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    CHỜ

    một buổi chiều em ngồi bên cửa sổ
    Ước mong hoàng tử buồn lỡ bước ghé ngang đây
    Nhưng chàng lại ở tít cuối chân mây
    Nên em chờ đến bây giờ chưa thấy


    Take my advice:


    When you love, 


    don´t think twice!!!


     


     

    Gửi lúc 01:19, 07/04/04Về đầu trang

    super_idiot


    ,Czech Republic
    Thành viên từ 08:11, 06/04/04


    Chưa có ai bình chọn

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    TÌNH BẠN

    Vui có nhau
    Buồn có nhau
    Sướng có nhau
    Khó có nhau

    Tôi chỉ muốn
    Giữa hai chúng mình
    Là một tình bạn trong trắng
    Nhưng bạn lại muốn biến nó thành tình yêu để rồi xa vắng!

    Tôi tự trách mình vì quá ngu si
    Không khéo léo, vụng về
    Không ý thức được
    Hành động của mình hậu quả sẽ ra sao.

    Bạn buồn
    Và tôi rất buồn
    Lệ rớt rơi trong lòng đau nhói
    Và đã ba tháng rồi với nhau hai người không nói.

    Này bạn hỡi
    Giờ ở phương xa
    Hãy nhớ rằng
    Bạn luôn có một người bạn trung thành trong gian khó.


    Gửi lúc 17:38, 07/04/04Về đầu trang

    keo_mut5001
    Nàng công chúa nhỏ xứ Candy Land. Em gái cực kì cưng của Dr.Sepultura, 87-79 member



    ,Czech Republic
    Thành viên từ 01:40, 17/02/04


    Đã được 11 người bình chọn (4.64)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Bài này se giải đáp thắC mắc cho tất cả mọi người đang phân vân giữa YÊU VÀ QUÝ

    YÊU RỒI HAY MỚI CHỈ QUÝ THUI???

    1. Trước mặt người yêu? người ta có khuynh hướng trở nen lúng túng và xấu hổ:Nhưng nếu chỉ là quý thôi, người ta sẽ nhìn thẳn vào mắt đối phương và mỉm cười

    2. Thấy người mình yêu nói chuyện với người khác giwới, người ta cố lờ lớ lơ nhưng sự bối rối thấy rõ. Thấy người mình quý nói chuyện với người khác giới, "người ta! sẽ tham gia vào câu chuyện ngay.

    3. Bất ngờ gặp mặt người mình iu,"người ta" mất một lúc lâu để nói một câu hoàn chỉnh đầu tiên. Trong tình huống tương tự với người mình quý, người ta reo lên nhanh chóng.

    4. Bên cạnh người mình yêu, cảm giác dễ nhân thấy là tim đập mạnh và hồi hộp.Con bên cạnh người mình quý thì vui vẻ chính là cảm giác đầu tiên.

    5. Khi người yêu khóc, "người ta" muốn khóc cùng, còn với người mình quý thì người ta sẽ lựa lời an ủi.

    6. Khi chọn quà tặng cho người iu th !người ta! sẽ cố gắng hết mức để khẳng định tình củm của mình, con với người Mình quý thì một món quà để họ bật cười và nhớ tên..khổ chủ thui..

    còn đặc diểm nào nữa k o nhi?

    sưu tầm

    Take my advice:


    When you love, 


    don´t think twice!!!


     


     

    Gửi lúc 20:44, 07/04/04Về đầu trang

    super_idiot


    ,Czech Republic
    Thành viên từ 08:11, 06/04/04


    Chưa có ai bình chọn

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    LẲNG LƠ

    Em hay khẽ bên tai,
    Rằng em yêu ta tha thiết
    Nhưng rồi một ngày ta đây mới biết
    Câu nói đó em dành cho cả lũ bọn con trai!

    Xin,
    Ta xin em đừng nhìn ta nưa
    Xin đôi mắt em đừng tròn lẳng lơ
    Vì em đã không giữ được những lời hứa khi xưa


    Đêm nay tôi khong ngu, ngay mai se ngu bù

    Được super_idiot sửa chữa / chuyển vào 07:50 ngày 08/04/2004

    Gửi lúc 07:47, 08/04/04Về đầu trang

    keo_mut5001
    Nàng công chúa nhỏ xứ Candy Land. Em gái cực kì cưng của Dr.Sepultura, 87-79 member



    ,Czech Republic
    Thành viên từ 01:40, 17/02/04


    Đã được 11 người bình chọn (4.64)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    cCâu truyện này em đọc được trên ttvn nhưng em nghĩ ko phải ai cũng đã dọc nó vì đó dã là 1 truyen khá cũ rồi nên em muốn cop sang đây để mọi người có thẻ xem. The em tryện này là một tryện hay.


    DẤU CHẤM HẾT DÒNG


    Chưa 7h, tiếng xe quen thuộc đã đỗ xịch trước ngõ. Ánh mắt anh tha thiết đến nghẹt thở: "Hôm nay có cả các bạn anh!" Mình mặc chiếc quần điệu nhất, khoác cái áo lụa "mềm đến nao lòng". Bật cười nhớ lại, hôm nọ có kẻ nhìn theo bánh xe lao xuống cống lúc nào không biết. Ra đường mới biết con trai nhiều kẻ ngốc thật.


    Trèo lên xe. Theo thói quen, tay Tuấn quơ ra phía sau như sợ mình ngồi xa quá sẽ rơi mất. "Tối nay em ăn gì?"- dịu dàng và ân cần, anh hỏi. "Em ăn bánh mì trứng". "Trời ơi, anh đã dặn rồi, em phải ăn cơm cho đều, nếu không, gầy nữa ai thèm yêu!" "Hứ, đàn ông mà cứ thích phụ nữ gầy đi hay béo lên là loại đàn ông chẳng ra gì!- Hôm qua xem phim họ nói thế đấy!". Anh bấm nhẹ vào tay: "Hư quá, anh nói còn cãi bướng!" Bấm đúng vào chỗ bỏng do hồi chiều là áo làm mình hét toáng lên. "Em sao thế?". "Còn hỏi nữa, mới bị bỏng đây này!" Anh dừng xe, mặt đầy lo lắng: "Em làm sao mà bị bỏng? Đã bảo làm gì cũng phải cẩn thận cơ mà! Nó phồng hết lên rồi. Để anh đi mua thuốc." "Em bôi kem đánh răng rồi, chắc là chẳng sao đâu!"- giọng tưng tửng. "Em đừng coi thường thế. Đi, mình đi mua thuốc". Thích thú nhìn anh lo cuống lên, nhưng mặt thì vẫn tỏ ra "không sao cả" làm cho anh càng lo lắng.

    Đến cafe Hạnh Điện Biên Phủ. Anh nói đây là điểm hẹn của hội bạn anh. Xì, ồn ào, chật chội. Đâu có gì hay ho đâu! Thích chỗ khác hơn.
    - Hello, how are you?
    Ai đó lớn tiếng. Mình đi sát anh, dịu dàng. Tay vuốt nhẹ tà áo giữ cho nó khỏi bay. Có hai đôi đang ngồi ở đó. Hai người con trai mặc Complet mầu mận chín giống hệt anh, đến cả cái cà vạt cũng giống.
    - Mày muộn 10 phút, biết chưa?
    - Trả tiền cafe nghe em!
    Anh khoát tay:
    - Chuyện nhỏ! Nào tụi bay trật tự! Em à, đây là Hoàng, Dũng và 2 cuộc đời của tụi nó - Rồi anh nháy mắt - Còn đây là Nhi, em con ông bác tao!
    - Mày không nói thẳng còn vòng vo tam quốc, Nhi nhỉ? Hoàng đưa mắt lém lỉnh.

    Ngồi 1 lúc thì khó chịu vì khói thuốc. Bấm nhẹ vào tay anh: "Em muốn đi đâu đó". Anh quay sang:
    - Tụi mày đi lang thang không? Ngồi đây... khó thở quá!
    - OK! Lần đầu tiên mày muốn rút sớm, lạ thật! Nhi à, thỉnh thoảng Tuấn nó vẫn cãi mẹ ở nhà đấy. Em có bí quyết gì mà nó sợ em một phép thế?
    - Cái này em phải hỏi hai chị, đúng không ạ? Mình sắc lẹm.

    Cả hội ngược lên Hồ Tây. Ba chiếc xe phân khối lớn dịu dàng lướt giữa đường. Cà vạt của anh bay ra phía sau. Chiếc áo lụa cũng bay bay. Vừa thấy chị Vân nhìn mình rất nhanh. Thỉnh thoảng, tụi con gái mình - ba kẻ ngồi sau - lại tò mò liếc trộm nhau một cái, xem người nào xinh hơn (?!) Một tay Tuấn nắm tay mình, cả hai cùng nhìn lên những vòm cây xôn xao trên đường Thanh Niên lộng gió. Bình yên quá. Tưởng như khóc được vì đang rất hạnh phúc. Bỗng Hoàng ghé sát xe, giọng lầm bầm "Tỉnh lại đi, lãng đãng vừa thôi chứ!" Dũng và Hoàng rất quậy. Họ cũng đẹp, nhưng nhìn cái vẻ ồn ào ấy thì họ còn lâu mới chín chắn bằng Tuấn của mình. Anh quay lại thầm thì: "Hai thằng này ghi được nhiều thành tích nhất hội anh trong chuyện yêu đương đấy". Lập tức rút tay ra, ngồi tít phía sau. "Ngốc nghếch ơi, làm như anh là bạn tụi nó thì anh cũng giuống tụi nó không bằng!". "Cùng một giuộc cả thì mới chơi được với nhau!" "Hư quá, không được nghĩ bậy!"

    ***


    Tan học. Tự dưng muốn anh tới đón. Nhắn tin, chưa đầy 1 phút, chuông reo. "A lô, Nhi à, em đang ở đâu vậy ngốc?" "Ở cổng trường, đến đón em nhé!" "Ngốc ơi sếp vừa giao việc cho anh... Đợi anh làm xong được không?" "Vậy thì anh cứ làm việc đi, em về với anh Thái!". Thái là anh chàng tóc dài, rất kỳ quặc xong vô cùng hâm mộ thơ mình. Có lần anh đã phát điên lên khi mình cùng Thái đi dự CLB Thơ của VTV3. "Gắng đợ anh 15 phút nữa!". Mình dập máy đánh xoạch. Ngay lập tức, chuông lại reo lên: "Em à, lại nổi máu sư tử rồi đấy, mãi mà không lớn được. Sao chẳng chịu hiểu cho anh gì cả? Đợi anh nhé!"


    Anh phi xe đến, rất nhanh. Mặt đầy căng thẳng và mệt mỏi. Công việc của anh bận rộn thế kia mà. Hơi nhói lòng. Cái thói đỏng đảnh và lúc nào cũng muốn có anh bên cạnh, mãi mà không bỏ được. Leo lên xe mà lòng chùng lại, không nói nổi gì. "Giận anh à?". Mí mắt đã nằng nặng. Anh hốt hoảng: "Đừng giận anh nữa mà! Em cứ như thế này thì tối nay làm sao anh học nổi? Nào, bắt tay hoà bình nhé!". Suýt nữa thì hét lên: "Làm ơn đừng chiều chuộng em nữa đi, em sẽ hư hỏng mất!" Chỉ muốn nắm chặt lấy tay anh và hôn lên quầng mắt thâm xám lại. Tối, anh còn phải đến lớp tại chức Luật. Cảm giác lúc nào anh cũng lao lên đến phát ốm chỉ vì "24 tuổi mà anh vẫn chưa làm được gì cả". Kỹ sư tin học ở một văn phòng lớn, với anh, vẫn là "sự kém kỏi so với bạn bè". Anh bận rộn phát ốm, còn mình thì lại thoả mãn khi chỉ cần nhắn tin sau mấy phút là anh đã có mặt.

    Giang bảo: "Đỏng đảnh vừa thôi. Người ta yêu mày thật lòng thì đừng nên hành hạ người ta như thế chứ? Con gái xinh đẹp, dịu dàng nhiều đứa đang lăm le muốn hất cẳng mày đấy. Coi chừng..." Vênh mặt lên: "Tao yêu Tuấn thế nào mày không thấy sao? Chỉ có điều... tao rất hạnh phúc khi có một người khổ sở vì mình. Và Tuấn cũng rất vui khi tao làm khổ anh ấy! Mày không biết là tao thương anh ấy lắm, thương lắm à?" Nó không thèm nói tiếp, chỉ lườm cho một cái tức điên người lên.

    "Hai mươi tuổi, người ta chỉ có thể gạch một cái gạch đầu dòng bắt đầu cho những trang viết cuộc đời mình". Bóng bẩy quá. Mình đã gạch được cái gạch đầu dòng nào chưa nhỉ? Nổi tiếng này, giải thưởng này giải thưởng nọ cho những bài thơ này, bạn này, yêu này... Rồi đấy thôi! Bao nhiêu điều tốt đẹp đang đợi chờ phía trước. Tự tin và kiêu hãnh, đó là con bé mình đang soi trước gương. Và mỉm cười.

    ***

    Đến nhà anh thăm mẹ anh ốm. Thấy một con bé cứ ra ra vào vào ra vẻ thân thiết lắm. Nó gọi bố anh là bố, mẹ anh là mẹ ngọt xớt, thỉnh thoảng liếc anh rất tình tứ và liếc xó mình tự đắc. Nghe đâu con bé là dân Luật, con một gia đình người bạn của bố anh. Bên ấy nửa đùa nửa thật nhận anh là con rể, còn mẹ anh thì nhận con bé là con nuôi. Nó biết thừa mình là người yêu anh của anh, vậy mà cứ ngọt ngào làm duyên với anh một cách trắng trợn ngay trước mắt mình. Xin phép ra về, cố giữ bình tĩnh. Ra đến cổng, không nói không rằng làm anh nhăn mặt khổ sở, lại giải thích này nọ. Không thèm nghe. Lòng kiêu hãnh và tự ái ở đâu cứ trỗi dậy.


    Chiều tan học, Thái thấy mặt mình chẳng ra buồn cũng không ra lạnh lùng, lò dò đến để chia sẻ. "Đi cafe đi!" Mình cáu: "Làm ơn buộc tóc lại, rối mắt quá!". Thái tròn mắt: "Mọi khi Nhi thích tôi xoã mà!" "Nhưng hôm nay thì không!" "Thái chở Nhi về nhé!". "Chưa muốn về, đến Hạnh Điện Biên Phủ!" Thái phì cười: "Lại có vấn đề rồi. Sao bảo ghét nó lắm cơ mà?" Vừa nổ máy thì anh phi xe đến. "Anh về trước đi, em có chút việc phải đi bây giờ". Thái có vẻ thích thú lắm.

    Tối, vừa ngồi vào bàn thì thấy tiếng xe anh. "Nhi, anh muốn nói chuyện với em!". "Sao anh không đi học?". "Anh phải nói chuyện với em!" . "Anh định nói chuyện gì?" Giọng cứ tưng tửng, nhưng lòng đang thắt lại. "Em đừng như thế nữa được không? Anh không muốn em giận dỗi vô cớ bằng cách ngồi sau xe người khác". "Anh luôn bận rộn, còn Thái đôi lúc rong chơi, em bảo Thái chở thì có gì là ghê gớm đâu!". Vừa nói, vừa giở sách xoàn xoạt. "Nhi, anh muốn em đừng để anh phải lo lắng và không yên tâm về em. Lúc nào anh cũng mong tình cảm của em dành cho anh thật trọn vẹn!". Giọng anh trầm lại, nghiêm túc. Lẽ ra phải nói: "Em không nghĩ đến ai ngoài anh cả. Đi CLB Thơ với Thái, đi cafe với Thái, về nhà với Thái, cũng chỉ vì em muốn biết anh yêu em đến mức nào thôi. Em chỉ có một mình anh thôi". Lẽ ra phải nói như thế, nhưng nghĩ đến "con nuôi" của mẹ anh, không chịu nổi, mình hét lên: "Anh ích kỷ lắm!". Tuấn quay ra, được 5 phút thì trời mưa.

    ***

    Ba ngày rồi, cứ thắt lòng đợi một tiếng chuông reo. 7h20 phút , chuông chưa kịp reo đến tiếng thứ 2 đã vồ lấy máy. "Nhi à, đi triển lãm ảnh nghệ thuật ĐBSH không?". "Rủ người khác, bực quá đi!". Tội nghiệp Thái đã thành cái thùng trút giận. Trước đây, lúc nào anh cũng lo Thái cướp mất mình, cho nên suốt ngày doạ "Em mà phản bội anh, anh sẽ giết chét em". Đi công tác trong nước lẫn nước ngoài, ngày nào cũng gọi điện. Biết là anh không chịu nổi đâu. Hôm nay thứ 7, ba ngày không gặp, thế nào tối chả rú ga ầm ầm ngoài ngõ.
    Chưa bao giờ có cảm giác chờ đợi đến thế này. Vào nhấc máy, bấm số... rồi lại thôi. Vừa đặt máy xuống thì lại có chuông reo. "Anh Hoàng đây! Tuấn bị ốm mấy ngày sao không thấy em đến?". Không kịp hỏi gì thêm, cúp máy rồi vào thay quần áo. Lao vội đến nhà anh. Mẹ anh lo lắn: "Tuấn nó sốt quá con ạ. Tối hôm kia đi mưa mà không chịu mặc áo..." Vào phòng, thấy con bé Luật đã ở đó rồi, nó đang vắt cam, tỏ ra săn sóc ghê lắm. Mặc xác nó, mình ngồi xuống giường, nắm chặt tay anh: "Sao anh không nói với em?" Vội im bặt ngay lại. Anh ngồi dậy, giọng nhẹ nhàng đến hụt hẫng: "Không sao đâu. Em về đi kẻo tối thế này đi một mình không tiện". Giật mình nhận ra, ánh mắt ấy bình yên lắm.

    ***

    Quán Hạnh hôm nay vẫn ồn ào như thế. Anh nhìn ra phía đường, mắt xa xăm vô cảm. Một sự im lặng khủng khiếp.
    - Tuấn, sao không nói gì? Em không chịu nổi nữa rồi!
    Im lặng thêm một lúc, anh đặt hờ tay lên bàn tay mình, giọng rành rọt pha một chút dịu dàng xưa cũ:
    - Nhi à, anh cầu mong cho em hạnh phúc...
    - Sao anh lại nói thế? Tại sao?- Tim nhói lên...

    Con phố ngập lá vàng cứ hun hút hun hút. Bây giờ là mùa thu. Lá bị gió bứt từ cành cây ném tung lên mặt đường... Trèo lên xe, không có bàn tay quờ ra sau "sao em ngồi xa thế" nữa. Lòng đắng lại, rã rời.
    Hãy đặt dấu chấm hết dòng cho một thời vụng dại, Nhi ơi!


    Take my advice:


    When you love, 


    don´t think twice!!!


     


     

    Gửi lúc 17:37, 09/04/04Về đầu trang

    2hearts1love
    Thành viên quậy phá box Czech



    ,Czech Republic
    Thành viên từ 17:28, 01/04/04


    Đã được 6 người bình chọn (4.67)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Con Gái

    Con gái là chúa ngây thơ
    Đã tròn mười bảy cứ vờ mười ba
    Đã bảo rất ghét người ta
    Đôi con mắt cứ thật thà đong đưa
    Đang nắng sớm bỗng mưa trưa
    Bao nhiêu thời tiết chẳng vừa màu pha
    Để vẽ lúc tươi như hoa
    Khi hờn như bão giông và vân vân

    Con gái tứ thơ bâng khuâng
    Khiến con trai bước lạc vần chiêm bao
    Thoáng gặp, muối ngỡ ngọt ngào
    Điệu đàng gừng vội trốn vào lời ca

    Con gái khác với quê nhà
    Sao xa cứ nhớ như là tha hương !


    Đã biết yêu là khổ - Sao vẫn cắm đầu vô? - Đã biết yêu là lỗ - Sao vẫn cố chiều bồ?

    Gửi lúc 05:53, 18/04/04Về đầu trang

    keo_mut5001
    Nàng công chúa nhỏ xứ Candy Land. Em gái cực kì cưng của Dr.Sepultura, 87-79 member



    ,Czech Republic
    Thành viên từ 01:40, 17/02/04


    Đã được 11 người bình chọn (4.64)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    mọi người xem thử bài này nhá, cung là em cop tren ttvn đấy


    ĐI QUA MÙA CỎ RỐI......


    Nhung đặt gương trước mặt. Sau một hồi lliếc trái, liếc phải, chớp chớp mắt, cười mím, cười xoè, nó quay sang mình: "Một khi tao đã chớp mắt, cười duyên với thằng nào thì thằng ấy cứ mà chạy theo cun cút". Mình nạt: "Có người yêu rồi, ngồi đó mà nghệ thuật thu hút đàn ông, có ngày đứt dây!. Mà mày học đi cho tao nhờ". Nó vênh váo: "Tao đảm bảo không phải thi lại môn nào là Ok chứ gì?"

    Những buổi chiều, hai đứa lại leo ra khu cửa sổ, ngắm bằng lăng tím thẫm quanh khu vườn ký túc. Phía dưới là con đường nhộn nhịp sinh viên qua lại. Nó hay chỉ trỏ rồi thì thầm vào tai mình: "Cha kia trông không thể xét được, ẻo lả quá". "Eo ôi, nhìn gã áo sọc sao ngố không thể tả!". "Thằng kia tinh vi thé, làm như mình mình mới có người yêu". Chợt nó nhéo mình một cái đau điếng: "Nhìn kìa!". Mặt nó đờ đẫn trông theo một gã trai phóng chiếc xe win đầy dunũg mãnh. Áo phanh n gực, tóc hơi dài bay ra phía sau, mặt lạnh băng. Công nhận gã đẹp trai- vẻ đẹp rắn rỏi phong trần. Nó bị "sốc" thật sự. Thú thực khi nhìn thấy anh chàng, mình cũng hơi "choáng", nhất là cái vẻ mặt lạnh lùng phớt đời của gã. Con trai phải lạnh lùng và phớt như thế mới hay.

    Thứ bảy, Hùng bấm còi inh ỏi dưới gốc bằng lăng, rồi ngỏng cổ lên gọi. Nó thò mặt ta rồi đột ngột hét toáng lên: "Diệp ơi, không thể tin được, cả chàng win nữa kìa". Mình chạy ra cửa sổ, ngó xuống, thấy Hùng đang đứng cùng anh chàng điển trai. Nó cuống quýt đi thay đồ rồi lôi mình xềnh xệch. " Liệu hồn đi, mày. Có người yêu rồi mà còn tí ta tí tởn". Nó bĩu môi: "Xời, Hùng mà là người yêu á? Quên đi!".

    "Đây là Phong - bạn thân của Hùng hồi cấp ba – Còn đây là Diệp bạn thân Nhung, đây là Nhung…". Hùng nháy mắt. Người tên Phong gật đầu chào, cười rất lịch sự, rồi mặt lại lạnh băng. "Ta đi ăn chè nhé" – Hùng đề nghị. Mình thấy nó hôm nay xử sự khác hănt mọi hôm, không ăn nói chỏng lỏn với Hùng nữa. Rồi mỗi lần cười, tiếng nó nhẹ hẳn đi. Mình kịp liếc thấy Hùng hơi nhếch mép.

    "Con trai không thích con gái đỏng đảnh, điệu đà đâu. Con gái phải… phải…" CHị nó đang bầy cho nó và mình cách tạo ấn tượng với con trai. Nó cãi: "Không điệu, không đỏng đảnh thì ma nó yêu. Thêm một chút lả lơi nữa chứ". Nó cười phá lên. Mình không thích nó ở điểm này. Khuyên chán không được. Đành kệ. Nó trò hcuyện thân mật với tất cả bọn con trai trong lớp. Rồi chớp mắt, rồi cười duyên. Cũng có đôi ba thằng ban đầu cũng "cun cút" theo nó thật, xong bây giờ không còn thấy động tĩnh gì nữa. Cái lần vô tình ngồi ở góc lớp, mình nghe bọn con trai tán gẫu với nhau – " Con Nhung lớp mình xinh nhưg đỏng đảnh và lả lơi quá. Yêu nó về để nó đi ngoại tình hả? Đây chả ham.". Bọn con trai dã man lắm, trước mặt thì mồm miệng ngọt xớt, sau lưng thì chửa biết chừng bôi nhọ bọn con gái ra sao. May mà nó nghe thấy không khéo lại hay,. Để nói biết rằngngười ta sống với nhau chả thật tẹo nào, chỉ là miệng lưỡi bên ngoài thôi.

    Mà nó cũng chỉ xơn xớt với bọn con trai, thực tình khi nhắc đến, nó gạt phăng: "BỌn ấy không đáng mặt nam nhi. Phải như Phong kia!". "Thế còn Hùng? Mày quẳng Hùng cho chuột gặm à?". "Hùng cũng thua luôn, chỉ được cái lắm tiền, chịu chơi và biết chiều hcuộng". Rồi nó lên giọng: " mày cố kiếm một thằng như Hùng để được xông xênh chièu chuộng, một thằng như Phong để mà ngưỡng mộ say mê". " Tao chả sại ham!" – mình le lưỡi. Nó chợt như thầm thì: "Không biết Phong có thích tao không nhỉ?"

    Gã Hùng lại bấm còi inh ỏi phía dưới, ngỏng cổ lên gọi. Nó run bắn lên, nhón nhón ra cửa sổ, chỉ thò đôi mắt ra nhòm. Nếu có Phong đi cùng, thế nào nó cũng cuống quýt thay đồ rồi lôi xềnh xệch mình xuống. Còn nếu chỉ có mình Hùng, nó ngồi phịch xuống giường, để khi Hùng gào lên đến tiếng thứ năm, nó mới uể oải đi lấy quần áo. Hôm nay Hùng với Phong hẹn đi xem ca nhạc. Nó chỉ sợ Phong bận đột xuất không đi thì nó cũng chả thiết gì. Mình cũng chả thú vị lắm khi đi cùng ba người. Một kẻ thấy người yêu tí tởn với kẻ khác mà chẳng thèm ghen. Một kẻ thì chớp mắt dịu dàng, cưòi thật duyên với bạn thân của người yêu. Người thứ ba thì dường như chẳng lý thú gì khi người yêu bạn quan tâm tới mình quá mức. Mình ngồi sau xe Phong, liếc Hùng một lần nữa xem hắn ta có gợn chút bực bội gì không. Không hề. Chỉ đôi khi thấy gã cười nhếch nhếch.

    Nghĩ kỹ rồi, mình không muốn dính vào trò chơi của nó. Từ giờ, mình sẽ ở nhà nghe Khánh Ly hát nhạc Trịnh. Mặc kệ mọi người.

    Mình cáo nhức đầu, không đi được. Phong nháy mắt: " Đừng vờ vịt nhé". Rồi ba người phóng xe đi. Vừa nghe nhạc, vừa tưởng tượng ra điệu nháy mắt của Phong. Hay hay, hơi lạ nữa.

    Bất thình lình Phong lại xuất hiện trước cửa. "Sao Phong không đi?". "Phong… nhức đầu, về trước. Với lại, em không đi, Phong hoá ra là người thừa ư?" Mình hơi sững lại. Phong kêu lên: "Định cho Phong canh cửa à?". "em xin lỗi. Phong vào đi. À, em lấy dầu của Nhung, Phong bôi nhé". "Không cần đâu, đỡ rồi. Nhạc Trịnh hay quá!".

    Lần đầu tiên mình với Phong ngồi trò chuỵện. Phong vừa lạnh lùng, vừa gần gũi, mái tóc rối xoà xuống trán, đẹp chưa từng thấy. "Dạo này Phong không thấy em đi café một mình nữa. Em hết buồn hay đã tìm được chốn dừng chân khác lý thú hơn?:"

    Mình giật nảy: "Sao Phong biết?". "Quán Cỏ Lá, gốc cây ngọc lan cuối vườn, chiếc bàn khắc hình chiếc lá. Em hay ngồi ở đó buổi chiều tà". "Thế còn Phong?". "Ngôig phía sau, em đến đó để thả buồn và tìm cõi riêng nên không để ý đến ai cũng là điều dễ hiểu phải không?". "Chắc thế". "Em có vẻ coi thường tất cả nhưng dường như nặng lòng với tất cả. Bề ngoài bất chấp lạnh lùng nhưng nội tâm không bao giờ yên lặng… ". Phong như đang bắt mạch những tính cách, những suy nghĩ của mình. Một điều gì đó như là sự cảm động lẫn sung sướng đang dâng lên trong lòng. Phong về ,mình ngơ ngác nhìn ra phía cửa sổ, nơi có vòm bằng lăng đang độ khai hoa, tím thẫm trong đêm. Nhưng có một nỗi băn khơn mơ hồ len lỏi trong tâm trí mình.

    Nhung nện giày cồm cộp. Nó quẳng túi xách thả phịch người xuống giường. "Chả hứng thú cái quái gì!". Mình khẽ khàng: "Phong vừa ở đây". Nó nhổm lên, rối rít: "Thật à?" rồi lại nằm phịch xuống. "Tao với Hùng xong rồi!". "Nghĩa là sao?". "Là đứt dây chứ sao? Nó không yêu tao". " Thế mày có yêu nó không?". "Biết là thế, nhưng cay quá, nó chỉ mượn tao chốc lát để trả thù con người yêu trước của nó thôi. Hôm nay rượt xe tưởng chết. Đang đi đột nhiên nó rú ga phóng như ngựa phi. Thì ra Hùng nhìn thấy con Lan đang cặp kè với một thằng ở phía trước. Nó đèo tao đánh võng để trêu tức. Rởm quá!"

    Nằm bất động một lúc, nó tiếp: "Tao biết, Phong thích mày nhưng chắc mày chưa nghĩ đến chuyện yêu đương vớ vẩn, đúng không?Mày để Phong cho tao… ". Mình kinh ngạc nhìn nó. Đột nhiên, thấy nó tầm thường quá. Mình bỏ về giường lòng rối bời như cỏ.

    Dù sao mình với nó cũng là bạn thân. Nó tốt hay nó tồi thì cũng vậy thôi. Phong đến, mình giả bộ sang phòng đứa bạn có việc. Lúc đầu, nó hơi ngại thì phải, sau chắc là hết.

    Đến lớp, nó không ngồi cạnh nữa mà tụt xuống phía dưới ngồi với mấy thằng chỉ miệng lưỡi bề ngoài. Nó làm mặt lạnh với mình. Vì Phong ư? Tầm thường quá. Mình cũng chẳng thèm thân thiết làm gì.

    Dạo này, mình không thấy nó soi gương nữa.

    Phong hỏi: "Có chuyện gì thế? Sao em lảng tránh Phong?". Mình thừa biết Phong đủ nhạy cảm để hiểu điều đó. Phong hái đâu một nắm cỏ, hoa nở li ti, đưa cho mình. Dưới ánh đèn cao áp của kí túc, tóc Phong ánh lên bồng bềnh. Mình run bắn lên khi Phong ngỏ lời. "Không được đâu, em với Nhung thân nhau từ nhỏ…". "Ngốc ạ, điều đó có liên quan gì đến trái tim hai kẻ yêu nhau đâu?". "Đừng nói thế. Cuộc sống rắc rối lắm Phong ạ". "Chỉ rắc rối khi mà em chối bỏ những gì tự nhiên đến mà thôi". Những sợi hoa cỏ rúc vào kẽ tay, dịu dàng mà thôi thúc, đam mê. Mình ngước nhìn Phong, thấy Phong cũng đang nhìn mình tha thiết.

    Phong đưa mình về phòng. Nhìn thấy nó nằm gục mặt xuống gối, mình định đi qua không thèm nói gì. Nhưng như vậy thì hoá ra tầm thường quá. Ngồi xuống cạnh nó, mình khẽ gọi: "Nhung!". Nó vẫn im thít, không nói gì. "Tao vừa nhận lời yêu Phong". Lúc này thì nó quay lại, mắt nhoè nước. Nó nói giọng hơi run: "Tao là một người bạn tồi, phải không? Tao yêu Phong, nhưng Phong yêu mày. Tao có cố cũng không được. Với lại, con gái như tao toan tính và tầm thường, mong gì được yêu Phong. Tao đã thất bại – nó cười cay đắng – nhưng tao đã…". "Mày đã chiến thắng được mày rồi, phải vậy không?". Nó gật đầu, nắm tay mình. Còn mình, thấy lòng nhẹ nhàng thanh thản như cỏ đêm ướt sương…

    Take my advice:


    When you love, 


    don´t think twice!!!


     


     

    Gửi lúc 16:57, 18/04/04Về đầu trang

    chinobe
    ...sớm mai nắng em phơi cuộc tình...



    ,Czech Republic
    Thành viên từ 20:22, 29/10/03


    Đã được 7 người bình chọn (4.14)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    lời tự thú trước ngọn đèn mù ,,của các đấng anh chồng

    Phàm ở đời, không nhất thiết người chồng nào cũng sợ vợ. Nhưng thôi, chúng ta chẳng nhắc tới bọn người vô lương tâm, chỉ nhìn vợ ta bằng nửa con mắt đó làm gì. Ta chỉ nói đến chúng ta thôi, những người chồng luôn luôn nhìn đắm đuối vợ mình băng hai con mắt đầy đủ. Và hai con mắt đó lúc nào cũng ánh lên vẻ tha thiết biết lỗi khi vợ cật vấn bằng một giọng nanh nọc:”Sao, đi đâu mà giờ này mới vác mặt về?”. Tất nhiên là ta biết ta đi đâu. Những người chồng đứng đắn như chúng ta thi chẳng bao giờ về trễ vì một lý do bậy bạ. Rõ rang là ta đi họp về muộn. Nhưng lẽ nào lại nói điều đó ra khi vợ mình đang giận. Nói ra có nghĩa là thét vào mặt vợ:”Cô là kẻ chuyên nghi ngờ bậy bạ, không biết tí gì về công việc của tôi!”. Ôi, lẽ nào ta lại nhẫn tâm đến như thế! Và nếu lỡ mồm nói ra, vợ ta cảm thấy bị mất mặt, nổi cơn lôi đình lên thì sao? Tai họa ai chịu? Thì còn ai ngoài đôi tai sưng tấy lên vì bị véo của chúng ta, những người quen chịu trận. Vì vậy, lỡ rơi vào tình huống ngang giải đó, tốt nhất chung tar a vẻ im lặng biết lỗi. Chẳng có gì xấu hổ hết! Ông cha cua ta đã chẳng nói rằng:”Im lặng là vàng” sau bao năm sau bao năm quen nhẫn nại trước các bà, các mẹ của chúng ta đó sao! Vâng, ta im lăng và âm thậm xuống bếp, lục cơm nguội ra ăn, bởi vì sẽ chẳng có cô vợ giàu nguyên tắc nào lại đợi cơm khi chồng về muộn. Vả lại, vợ ta đứng chờ mỏi mòn con mắt vì ta rồi, lẽ nào ta còn hành hạ cô ta nữa. Những người chồng biết điều hãy cùng ta lặng lẽ xuống bếp xới cơm ăn một mình, vừa ăn vừa gặm nhấm khuyết điểm của mình. Ăn xong thì hãy lo mà rửa chén, không phải cái chén ta vừa ăn mà cả đóng chén ngỗn nghện từ sáng tới giờ. Gặp thằng chồng khốn nạn thì chắc chắn nó sẽ mặt nhăn mày nhó, nhưng ta thì không, thậm chí ta còn nở một nụ cười hạnh phúc. Bởi vì ta đã quen thử thách này rồi. Từ hồi lấy nhau đến giờ, ngày nào cũng thế, vợ ta cứ sợ ta bớt yêu nàng nên luôn luôn tạo điều kiện cho ta chứng minh tình cảm trứỡc sau như môtj của mình. Cái đống chén này là một ví dụ. Vợ ta tưởng ta không biết nên thử thách ta hoài! Ta xắn gối ngồi xuống (bởi ta đã kịp thay đồ đâu), tay cầm giẻ lên mà trong long cứ tội nghiệp vợ: Ôi! Nàng phải nhọc long thử thách ta biết bao, chứng tỏ nàng yêu ta lắm! Một người chồng mẫu mực phải biết cách rửa chén không gây tiếng động. Lúc này im lặng vẫn cứ còn là vàng! Bởi lúc ta ngồi rửa chén thì vợ ta đang còn ngủ. Nàng khong đủ sắt đá để chứng kiến sự thử thách của mình và vì không nỡ nhìn chồng cặm cụi ngồi rửa một núi bát đĩa nên nàng đành đi ngủ. Và vì vợ ta ngủ, ta phải rửa chen bắt êm ăng, lằng lẽ như một nghệ sĩ kìch câm chính cống. Dù sao thì trong chuyên này, tay nghề ta cũng cao lắm rồi. Bình tĩnh nhé, đừng sẩy tay! Ta dặn ta như thế, vì một tiếng động vang lên vào lúc này có khác gì một qua bom nổ. Ai sẽ bảo vệ ta trứơc cơn giận chính đáng của vợ? Không ai cả, và cái tai tội nghiệp của ta một lần nữa chứng minh rằng ” tai không chỉ dùng để nghe mà còn dung để cho người khác trút sự phẫn nộ”. Rửa bát đĩa, úp vào chạn xong, ta nhón gót đi lên nhà trên, nhón gót thay đồ, nhón gót đi vệ sinh và nhó gót mò vào giường. Ô kìa, vợ ta đâu rồi?


    Được chinobe sửa chữa / chuyển vào 18:33 ngày 18/04/2004

    Gửi lúc 18:27, 18/04/04Về đầu trang

    2hearts1love
    Thành viên quậy phá box Czech



    ,Czech Republic
    Thành viên từ 17:28, 01/04/04


    Đã được 6 người bình chọn (4.67)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Dối Lòng

    Xé bao nhiêu lụa rồi
    Em không cười một miệng
    Đốt bao nhiêu lửa rồi
    Em không lên một tiếng

    Lòng anh như lụa đây
    Tình anh như lửa đấy
    Bao Tự ngày xưa em
    Nàng dễ chiều biết mấy

    Trên đường môi nho nhỏ
    Trên màu môi hồng hồng
    Cái gì anh đã thấy
    Hình như là mùa đông

    Hương lầu hoa lan lan
    Cửa lầu hoa vẫn đóng
    Có khác gì môi em
    Cơ hồ anh tuyệt vọng

    Có khác gì lòng em
    Cửa lầu hoa vẫn đóng
    Nghe hồn anh chìm chìm
    Nghe buồn anh rộng rộng

    Một toán quân khát nước
    Đương đi tìm rừng mơ
    Sao em không bắt chước
    Nói dối như người xưa

    Anh dối lòng anh mãi
    Rằng đây là rừng mơ
    Anh dối lòng anh mãi
    Rằng em là Nàng Thơ
    Anh dối lòng anh mãi
    "Em sắp cười bây giờ"


    - vạn lý tương tư, vũ trụ tình -

    Gửi lúc 03:34, 20/04/04Về đầu trang

    xixi_simple
    iu Hnitnuey ,iu Hà Nội...! Người rất hay cười ! Cười vì cuộc sống !



    ,Czech Republic
    Thành viên từ 16:21, 03/04/04


    Đã được 4 người bình chọn (4.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Yêu fở Hà Nội ---> cái này cũng gọi là tình iu nhỉ

    colors of the wind

    Gửi lúc 03:07, 22/04/04Về đầu trang

     
    Các chủ đề liên quan

    Đề nghị các bạn tuân thủ qui định của diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.

    Trang chủ |  Đăng ký |  Các diễn đàn |  TTVN Life |  Chủ đề mới |  Bài gần đây |  Tìm kiếm |   Sự kiện |  Sổ lưu niệm |  Từ điển |  Download  |   Thành viên |   Trưng cầu  |  Hướng dẫn |  Trang cá nhân |  Sửa thông tin riêng |  Danh sách bạn |  Các đánh dấu |  Ai đang làm gì?

    Trai tim Viet Nam Online (c) 2000-2003 TTVNOL Friends Group.

    Sử dụng phần mềm TTVNOnline Forum .NET 8.1, Snitz Forum 2000


    4.1875268