Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

12454331 người đang duyệt site , trong đó có 15522 thành viên
 
 

Tất cả các diễn đàn
Nhịp sống TTVNOnline ( TTVNOnline 247)
 

Chuyên mục EnterCảm nhận âm nhạcTTVNOL 24 giờ quaChuyên mục F5TIM chiều thứ bảyNgười Thứ TưMỗi ngày một ForumTin TTVN OfflineVấn đề hôm nayMạng qua báoMỗi ngày một bài thơWebsite hàng ngàyMỗi ngày một truyệnMột góc TTVNOnline


   Chuyên mục Enter
 
  Chỉ còn là nỗi nhớ


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
 Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    304 người đang xem chủ đề này, trong đó có 0 thành viên

<<Chủ đề trước...  Chủ đề tiếp theo>>



Tác giả Chủ đề này đã có 5970 lượt đọc và 0 bài trả lời  
    
( 6 người bầu )
  
Reporter
Người mà ai đấy mới biết là ai đấy !



,Vietnam
Thành viên từ 14:32, 17/10/02


Đã được 161 người bình chọn (3.46)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
        Than phiền







Chỉ còn lại nỗi nhớ


tinhtam08


Cuộc sống quá đổi hào phóng ban tặng cho con người những số phận khác nhau. Tình yêu xa chỉ còn lại nỗi đau, như tuổi già rong ruổi trên con đường thời gian mênh mông, như đoạn cuối của chuyện tình anh và em như nỗi buồn ngàn năm ngự trị trong con tim. Người ta luôn nghĩ về quá khứ trong khi lòng còn nguyên vẹn những kỷ niệm đã tan vào xa thẳm.


Ta xa đến mấy mùa rồi em? Biết em có còn nhớ đến người xưa? Thời gian trôi đắp bồi thêm nỗi nhớ, cho lòng buồn thơ thẩn dưới cơn mưa. Từng chiếc lá rụng rơi như định mệnh, định mệnh nào đưa ta đến trong nhau rồi gỡ ra khi lòng nhiều vương vấn. Ta vẫn nghe đâu đây mùi hương bay bối rối, từng kỷ niệm đơn côi xa khuất cuối chân trời, chia xa rồi em có nhớ tình anh? Giọt mưa khuya gõ căn phòng kỷ niệm, vần thơ quắt quay cho nỗi nhơ lặng thầm. Trời chớm đông đã bắt đầu ảm đạm, ta gặp nhau trong tiềm thức tự khi nào.


 Mưa và gió về trên môi em xanh xao chờ đợi, thị trấn về đêm ta thức cùng những con đường và rong ruổi dưới mưa rơi. Những hạt mưa hờn ghen bám đầy trên tóc ngắn, gió thay anh nói thầm lời yêu dấu. Ta thân quen từng góc của chiếc quán nhỏ, ly café đắng mãi tận bây giờ. Bờ tường xưa đổ nát loang lổ rong rêu và ngõ vắng dày bước chân chờ đợi, ta gặp nhau cho nụ hôn đến vội, ta là những hạt mưa cô đơn cùng rơi đều trên mái phố, định mệnh nào hoà quyện ta trong sự khác biệt thân quen.
Con đường nhỏ cũng trở thành kỷ niệm, nhành hoa trinh nữ khép mi buồn cho một thời tím mộng, kỷ niệm cứ bâng khuâng hoài một thủa, để bây giờ hoa tím cứ rơi rơi. Hoa của lòng anh hay hoa của đất trời, mà tươi mát mà dịu dàng đến vậy? Từ thủa em đi hoá thành xa vắng, cứa tim anh nhói buốt nỗi nhớ mênh mang. Ta đã xa và gặp lại bàng hoàng, anh giật mình mỗi lần qua ngõ nhỏ, sợ bằng lăng rơi rụng xuống vai mình.


Những con đường không tên của đêm trăng huyền diệu, lần đầu tiên anh tận hưởng vị ngọt mê say của bờ môi yêu. Em đã đến rồi đi bất ngờ như bóng mây, anh vẫn ví cuộc đời như dòng nước chảy, cánh lục bình trôi mãi biết về đâu. Phố nhỏ chiều nay tím ngắt một sắc màu, em đánh rớt trong lòng anh nỗi nhớ. Tình yêu như cơn mơ, nỗi đau là có thật, nụ hôn đầu chất ngất xoá tan đi những khạo khờ. Còn lại giọt buồn buốt giá gõ xuống trái tim bơ vơ, hạnh phúc vốn mong manh và dễ vỡ, anh thường nhắc em hoài nhưng em vẫn làm ngơ.


Còn lại trong tay anh một mớ hoài nghi, những bông hồng đã trở thành vô nghĩa, anh vung vãi vào khoảng trống tâm hồn, anh ném vội vào những lời yêu thuơng, bông hồng xưa đâm vào tay nhỏ máu, lúc hận nhau là lúc còn nhớ về nhau.
Hãy quên em như chưa từng được gặp em, nhưng làm sao anh có thể dễ dàng quên? Nếu quên em dễ dàng như lời em nói, anh đâu có buốt lòng khi đi dưới mưa rơi. Và sắc tím chẳng cồn cào bao nỗi nhớ, những con đường không tên, những vần thơ bỡ ngỡ, kỷ niệm của một thời đam mê.

Giờ xa nhau biết em có tìm về, bao kỷ niệm của một thời đã chết? Nhưng dẫu sao tình xưa cũng đã hết, những mẫu tự vô hồn không kết chặt được chúng ta. Có thể đi hết chièu dài lỗi lầm sẽ gặp ăn năn nhưng em sẽ không gặp được gì cả. Chỉ có anh với nỗi buồn xanh lá, gió đi về vẫn chỉ bước chân anh.
Gió chuyển mùa dìu nỗi nhớ vào đêm, anh lang thang một mình trên con đường cũ, cặp tình nhân nào bên nhau tình tứ, anh quay mặt đi sợ hãi chẳng dám nhìn.Ta xa nhau khi tình chạm mùa đông, thương nhớ vương theo cánh thiệp hồng ở lại, qua bao tháng năm tình chẳng chịu tàn phai. Khi quay bước theo người em có buồn không?Chỉ mình anh day dứt ôm vết thương lòng, màu hoa tím thuỷ chung năm nào tan vỡ, phía sau nụ cười là xôn xao nỗi nhớ, câu thơ lặng thầm chao đảo gió heo may.
Chiều nay nhìn bóng ai qua chạnh nhớ dáng em gầy, mênh mông mắt chiều cho lòng anh bối rối, kỷ niệm phai dần tren bờ môi chờ đợi, một ly café nhỏ giọt buồn, giọt nhớ, khói thuốc bay bay tan loãng với mơ hồ. Dẫu chất độc có còn lại trong buồng phổi tâm hồn, cũng chỉ một mình anh cô đơn, cũng không thể xoá nỗi trong ta những giận hờn.


Phút lặng lẽ anh nhớ về tình yêu cũ, tình yêu đầu chẳng với tới được mùa thu, tình yêu đầu mang vị đắng mù u, giờ chỉ còn lại trong anh nỗi nhớ. Con đường quen chờ đợi hoài bước chân một thuở, nhưng tất cả chỉ còn lại trong xưa xa, từng đêm vắng nghe mưa sầu đi về hối hả, rớt xuống mặt đường mà tan vỡ bóng hình em. Và em xa, xa hút tháng, hút ngày....


Gửi lúc 21:56, 17/09/04

 
Các chủ đề liên quan

Đề nghị các bạn tuân thủ qui định của diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.

Trang chủ |  Đăng ký |  Các diễn đàn |  TTVN Life |  Chủ đề mới |  Bài gần đây |  Tìm kiếm |   Sự kiện |  Sổ lưu niệm |  Từ điển |  Download  |   Thành viên |   Trưng cầu  |  Hướng dẫn |  Trang cá nhân |  Sửa thông tin riêng |  Danh sách bạn |  Các đánh dấu |  Ai đang làm gì?

Trai tim Viet Nam Online (c) 2000-2003 TTVNOL Friends Group.

Sử dụng phần mềm TTVNOnline Forum .NET 8.1, Snitz Forum 2000


4.6098175