Reporter Người mà ai đấy mới biết là ai đấy !
 ,Vietnam Thành viên từ 14:32, 17/10/02
Đã được 161 người bình chọn (3.46)
|
Than phiền
Định mệnh và những sự ra đi!
kaplia
Ngày xưa, khi còn bé, chẳng biết học từ đâu ra một bài thơ mà cứ suốt ngày đọc ra rả nhưng chẳng biết nó đang viết về cái gì, có ý nghĩa gì nữa. Đọc, chỉ đơn giản vì đã đủ ranh mãnh để nhận ra...ít người biết nó và mổi người nghe lại tặng cho mình một nụ cười..."bí hiểm".
Thơ rằng: "Ai cũng chết đố ai thoát chết
Định luật chung của kiếp làm người Chỉ một lần và chỉ một lần thôi Ai cũng chết đố ai...thoát chết
Nhưng cái chết có muôn vàn đường lối Chết làm sao cho khỏi ô danh Chết ôm đau là cái chết thường tình Chết vì già là trời sinh để chết Chết vì ăn là cái chết đê hèn Chết vì tình là đốn đời mạt kiếp Chết vì dân vì nước giữa trận tiền Cái chết ấy mới thiêng liêng cao cả Chết một giây để muôn nghìn vạn thuở Cái chết ấy thiên hạ phải nghiêng mình...."
Cũng không biết là có còn nhớ chính xác không nhưng tiêu đề của bài thơ cũng...lạnh lùng như chính nó vậy : "Chết"
Ngày xưa đã là quá khứ. Không biết từ bao giờ chen lấn những nỗi buồn vu vơ, những xúc cảm bất chợt, khi buồn khi vui. Mình nghĩ nhiều về cuộc sống, nghĩ nhiều về tình yêu và nghĩ...rất nhiều về những con người, những số phận và những sự ra đi.
Trước khi chết vua Phổ cầm tay Moda và nói rằng: "Ta tiêu biểu cho sức mạnh, ngươi tiêu biểu cho cái đẹp. Biết đâu hậu thế sẽ quên ta và nhắc đến ngươi". Uh, có những cái chết giống như con người chỉ một lần sinh ra rồi chết đi vào cõi vĩnh hằng, như sinh ra từ cát bụi rồi lại trở về với cát bụi nhưng có những cái chết mà dẫu không có sự hiện diện của một hình hài cụ thể nhưng lại sống mãi trong tâm hồn những con người, những mảnh đời còn tồn tại. Nhưng...chết là để lại những sự đau thương, để lại những giọt nước mắt và một hoài niệm mà không bao giờ có thể chôn sâu.
"Con người chết rồi thì đi đâu hả mẹ?", một câu hỏi ngây thơ và trong sáng, mẹ chỉ lặng lẽ trả lời "Lên thiên đàng con ạ", "con biết thiên đàng là gì rồi? Nhưng sao trong mắt mẹ lại long lanh những giọt buồn? " Bây giờ con mới hiểu, vì mẹ không phải là Trẻ con, mẹ đang nghĩ đến những con người đã ra đi...và...con thấy nhớ ông ngoại...
Khi đã không còn là một cô nhóc với nụ cười giòn tan, trong guinet của lớp, tôi đã thổ lộ 3 điều mình sợ nhất: Ma(bản chất rồi), Béo(đúng là...con gái) và sợ Những sự ra đi. Uh nhỉ! Giá như cuộc sống này không có sự ra đi, giá như chẳng bao giờ trĩu nặng trong lòng một sự mất mát. Tất cả chỉ là giá như...
Khi tôi học văn học Nga, hai nhà thơ tôi yêu mến nhất là Puskin và Lermontop. Phải chăng vì cái "âm thầm và sâu lắng" trong "Tôi yêu em"(я вас люьил) và cái buồn, xa thẳm trong của một "Cánh buồm" cô đơn lênh đênh trên biển trời vô tận(парус). Không, có lẽ những vần thơ ấy cũng chính là số phận đầy đau thương của chính hai nhà thơ trong cuộc đời ngắn ngủi của mình, những con người sống cô đơn và ra đi trong sự cô đơn.
Lời cuối cùng dành cho những số phận mỏng manh, những tâm hồn trong sáng của tuổi xuân mơn mởn: Thiên đàng ấy có biết bao người dõi theo để nhìn thấy hình bóng thân quen trong giấc mơ ngọt ngào: Hãy yên nghỉ: Hà, Tuấn, Phương Anh nhé !
Ngày xưa, lại là ngày xưa...tôi đã đọc một bài báo rất hay trên báo HHT mà chẳng bao giờ tôi quên "Ba chúc con đủ". Ba chúc con đủ giá lạnh để biết yêu quý ánh mặt trời, chúc con đủ nỗi buồn để yêu quý những niềm vui nhỏ nhất...chúc con đủ.... và...câu cuối cùng là: "Ba chúc con đủ lời chào để vượt qua lời tạm biết cuối cùng."
Gửi lúc 10:22, 15/01/05
|