|
|
|
|
Nokia8890 Mới cưới vợ nên rửa tay gác kiếm để "kế hoạch hóa gia đình".Thành viên hội gà 2k
 ,Vietnam Thành viên từ 22:26, 29/04/01
Đã được 856 người bình chọn (4.34)
|
thư con dâu gửi mẹ chồnghttp://forum.club1981.com/viewtopic.php?t=5212&highlight= Con cứ nghĩ mãi, rốt cuộc mẹ có ý nghĩa gì với con? Mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con. Trước khi con lấy anh ấy, mẹ chẳng có chút ý nghĩa nào đối với cuộc sống của con.Cuộc sống của con là do bố mẹ đẻ của con cho con. Kiến thức,năng lực,sự giáo dục,cách đối nhân xử thế v.v...của con ngày hôm nay đều là do con thừa hưởng từ bố mẹ con,chẳng có tý tẹo tèo teo nào cống hiến của mẹ.Thế nên con mới không tài nào hiểu nổi,rằng vì sao ngay sau khi kết hôn, bao nhiêu ngày tháng của suốt hai mươi năm con sống trong cuộc đời này tất tật lại phải trở về số không,rồi phải trở thành người của nhà mẹ, mà đúng hơn là người nhỏ nhất trong nhà mẹ. Nói nhỏ nhất là vì địa vị của con trong nhà còn bé nhỏ hơn cả đứa con trai hai tuổi của con. Nói thật là con cảm thấy rất bất công.Bố mẹ con nuôi dạy con hơn hai mươi năm ròng rã, còn mẹ thì nhặt nhạnh lấy thành quả kết tinh của hai mươi năm ấy, nói trắng ra là mẹ không làm mà hưởng, ngồi mát ăn bát vàng. Thế nên những việc con làm cho mẹ, mẹ nên cảm ơn bố mẹ con và công sức con bỏ ra. Nếu mẹ không thấy cảm kích thì cũng đành vậy, nhưng mẹ cũng đừng nên cố tạo ra ý nghĩa này nọ đới với con, đừng nên lấy kính hiển vi ra mà xăm xoi những việc con làm, khác nào bới lông tìm vết, nhặt xương trong trứng gà, rõ ràng là vừa được ăn vừa được nói. Ban ngày con có công việc của riêng con, kinh tế trước nay vẫn độc lập, nên con chẳng hề phải dựa dẫm vào con trai mẹ, và cũng chưa một ngày nào phải sống nhờ vào đồng lương của con trai mẹ. Khả năng kiếm tiền của con ngày hôm nay là nhờ công giáo dục của bố mẹ con và công sức con không ngày nào ngừng nỗ lực học tập mà thành. Cho nên con không thể chịu đựng nổi cái ý nghĩ là đồng tiền con kiếm ra nghiễm nhiên phải cống hiến cho nhà mẹ,và sau đó tiêu đồng tiền của chính mình lại cứ phải nhìn xem sắc mặt của mẹ thế nào. Làm gì có chuyện đấy?Con không hề nợ nần gì mẹ, cũng chẳng cần mẹ phải nuôi, càng chưa xin mẹ một xu một chinh nào.Con có thể tôn trọng ý kiến của mẹ nhưng không thể để mẹ quyết định được. Cho nên bây giờ con phải chính thức nói trắng ra để mẹ hay :tiền điện là con trả, nên trong những ngày hè nóng bức ngột ngạt con bật điều hoà đi ngủ mẹ không được có ý kiến. Hôm sau con còn phải đi làm nữa mẹ ạ, chất lượng giấc ngủ rất quan trọng đối với con. Còn nữa,"Phật có thiếp vàng, người có quần áo",con cần mua mấy bộ quần áo hay mấy đôi giầy thì đấy là việc của con, xin mẹ nhớ cho, tiền đó là do con kiếm được, con tiêu thế nào thì con cũng tự có chuẩn mực của con, nếu mẹ muốn quản lý thì xin đi mà quản lý tiền nong của con trai mẹ. Con kiếm tiền bằng công sức và khả năng của mình, nên quả thực không hề muốn phải đi thăm dò sắc mặt của mẹ thế nào. Lại nữa, mẹ đừng nên một mực cho rằng con trai mẹ giỏi giang ghê gớm lắm, nếu mà con không đi làm thì thử hỏi chuyến đi Trung quốc du lịch hai tuần năm ngoái của mẹ là tiền ở đâu ra.Con càng nghĩ càng thấy thực ra mẹ chả có bất kỳ ý nghĩa nào đối với con cả, nếu mà có một ý nghĩa nào đó về hình thức thì mẹ chẳng qua chỉ là mẹ của chồng con thôi.Tất cả công sức tình cảm của mẹ đều dồn cho anh ấy, người báo đáp công lao mẹ là anh ấy.Tương tự như vậy,người mà con cần báo đáp cũng chỉ có bố mẹ con thôi. Nếu hôm nay bố mẹ con cũng soi mói con trai mẹ như vậy thì mẹ có cảm thấy dễ chịu không? Và con trai mẹ sẽ đáp ứng được mấy phần yêu cầu của bố mẹ con đây ? Cho nên về sau này nếu mẹ muốn ăn hoa quả thì sai con trai mẹ đi gọt cho mẹ ăn, vì đây là việc anh ấy đáng phải làm, quần áo thì cũng sai anh ấy giặt, đằng nào thì mẹ cũng đã giặt quần áo cho anh ấy hơn hai mươi năm kia mà (còn con thì đến một đôi tất cũng chưa bao giờ phải phiền mẹ cả). nếu mẹ muốn đi khám bệnh thì bảo con trai mẹ xin nghỉ mà đưa đi, con không muốn năm nào cũng bị cơ quan cắt tiền thưởng không nghỉ phép năm. Trong khi hễ con bị cảm cúm thì mẹ bóng gió mát mẻ rằng con sức khoẻ kém.Bởi vậy,khi mẹ bị ốm con chẳng có cách nào để động lòng trắc ẩn. Nói tóm lại,anh ấy hiếu thảo với mẹ là đúng, còn con , con phải đem cái hiếu thảo của con báo đáp cho người đã sinh thành ra con. Nếu mẹ muốn con làm việc gì thì mẹ làm ơn bớt bới móc đi một tí và thầm cảm ơn con, vì rằng con đâu có thiếu nợ mẹ, làm giúp mẹ là làm giúp một người trên danh nghĩa là mẹ đẻ của chồng con, tất cả chỉ có vậy thôi. Nếu anh ấy không phải là chồng con, mẹ tưởng mẹ sẽ có vinh hạnh ấy sao? Hơn nữa mẹ cũng nên chịu khó xem thời sự vào, bây giờ là thời đại trả tiền thuê người làm việc nhà rồi, mẹ đã không trả lương cho con thì mỗi lúc con làm giúp mẹ, mẹ nên mỉm cười mới đúng chứ !Cuối cùng, con viết thư này chắc chắn mẹ sẽ cho con là phường nghịch tử vô luân, nhưng giữa người với người là phải tôn trọng nhau, và con đối xử với mẹ cũng trên nguyên tắc cơ bản như vậy. Nếu mẹ không thể tôn trọng những cảm nhận của con thì coi như con cũng xin nhường mẹ một chút vì mẹ dù sao cũng là người đi trước, nhưng con vẫn cứ phải nói cho hết nhẽ. Chắc mẹ sẽ bảo "làm dâu nhà người phải hiểu đạo lý", nhưng về phía con cũng vẫn phản đối, con không phải do mẹ nuôi dạy, càng không nợ nần gì mẹ, và con cũng đã phát huy tối đa khả năng nhẫn nhục và tôn trọng của mình. Còn những điều cần học hỏi thêm là ở phía mẹ. Tôn trọng người khác là tôn trọng chính mình mẹ ạ !
Xa nhau gió ít lạnh nhiều Lửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanh Gửi lúc 10:41, 31/10/03
|
Nokia8890 Mới cưới vợ nên rửa tay gác kiếm để "kế hoạch hóa gia đình".Thành viên hội gà 2k
 ,Vietnam Thành viên từ 22:26, 29/04/01
Đã được 856 người bình chọn (4.34)
|
15-18 tuổi : các cô gái giống như Trung Quốc hoặc I-ran vậy, phát triển với tốc dộ chóng mặt, ẩn chứa nhiều tiềm năng nhưng vẫn chưa được khai thác hết và chưa mở cửa hoàn toàn . 18-21 tuổi: các nàng như Úc hay Nam Phi, mới đưọc khám phá một nửa, còn một nửa vẫn hoang dã với vẻ đẹp tự nhiên và tràn sức sống. 21-30 tuổi: các cô giống nước Mỹ hoặc Nhật bản đã được khám phá hoàn toàn, cực kỳ phát triển và luôn sẵn sàng có quan hệ kinh tế trao đổi với những nước có xe hơi hoặc tiền mặt :* 30-35 tuổi: chị em tương tự như Ấn Độ hay Tây Ban Nha, rất nóng bỏng, thư thái và tin tưởng vào vẻ đẹp đang độ chín của mình :> 35-40 tuổi: chị em na ná Pháp hoặc Achentina, có thể đã bị chiến tranh tàn phá nhưng vẫn rất ấm áp và mọi người vẫn thích tới đo tham quan du lịch 40-50 tuổi: các vị như Nam Tư hoặc I- rắc vậy, luôn bị dằn vặt bởi thất bại trong quá khứ, bây giờ dang rất cần 1 công cuộc tái thiết toàn diện. 50- 60 tuổi, chị em phụ nữ như nước Nga hay Canada, rất to, rất rộng, trầm lắng với những đường biên giới ko thể kiểm soát nổi, nhưng khí hậu lạnh lẽo khiến ko phỉa bất kỳ ai cũng muốn lui tới 60-70 tuổi: Họ tương tự như Anh hoặc Mông Cổ , ngồi đó với tất cả quá khứ chinh phục hào hùng ngoài 70 tuổi, họ trở thành Albani hay Afganishtan, ai cũng biết rõ đó là đâu nhưng ít ai muốn biết đến (Nguồn SVVN )
Xa nhau gió ít lạnh nhiều Lửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanh Gửi lúc 01:05, 13/11/03
|
Nokia8890 Mới cưới vợ nên rửa tay gác kiếm để "kế hoạch hóa gia đình".Thành viên hội gà 2k
 ,Vietnam Thành viên từ 22:26, 29/04/01
Đã được 856 người bình chọn (4.34)
|
Lập trình sư |
Bàn Tải Cân |
Vài thế kỷ trước tại Hà thành có chàng trai trẻ tên gọi Tích Gia Văn, là sinh viên năm cuối khoa Công nghệ thông tin Đại học Bách khoa Hà Nội. Văn bình sinh thích viết phần mềm máy tính, rất có kỹ năng lập trình. Không những bạn bè đồng khóa đều khâm phục chàng mà ngay cả các giáo sư uyên bác cũng phải nể vì, coi Văn như một tài năng thuật toán đầy triển vọng. Các đoạn mã Văn viết ra bao giờ cũng sáng sủa, lề chuẩn, đầy đủ comment nhưng lại rất súc tích và tối ưu về giải thuật. Tốt nghiệp loại xuất sắc nhưng Tích Gia Văn không vội vàng tiếp nhận những lời đề nghị làm việc ở những vị trí then chốt trong các công ty phần mềm lớn. Cái mà chàng cần lúc này là một sự nghiệp lẫy lừng, một danh tiếng vọng tỏa trong giới lập trình viên toàn thế giới. Văn quyết định tiếp tục con đường học vấn. Chàng tìm sang Ấn Độ làm thạc sĩ khoa học dưới sự hướng dẫn của một vị giáo sư uyên bác người Việt gốc Mỹ, giảng viên một trường đại học lớn ở Bangalore. Sau buổi sát hạch, vị giáo sư bảo Văn: “Cậu có kỹ năng tốt, chỉ còn thiếu kỷ luật”. Văn buồn lắm, nhưng ý chí cầu tiến khiến chàng trong suốt ba năm ròng rã quyết tâm theo thầy mà tự khép mình vào thứ kỷ luật nghiệt ngã của đủ mọi loại quy trình sản xuất và quy trình quản lý chất lượng phần mềm. Sau ba năm Tích Gia Văn đã trở nên một trưởng dự án siêu hạng, có thể phụ trách những project cực lớn với sự tham gia đồng thời của hàng chục ngàn lập trình viên thuộc đủ mọi sắc tộc. Xong luận án thạc sĩ ở Ấn độ, Văn xin được học bổng sang Hoa Kỳ làm tiến sĩ ở Silicon Valley, tiếp tục con đường phát triển sự nghiệp của mình. Ông thầy tiếp theo của Văn là một học giả lớn gốc Campuchia, người chuyên viết các khảo cứu về chất lượng mã nguồn cho các công ty phần mềm đạt tiêu chuẩn CMM5 trở lên. Sau khi tiếp xúc, ông bảo Văn: “Cậu có kỹ năng và kỷ luật tốt, chỉ còn thiếu sáng tạo”. Cảm thấy hổ thẹn về lời nhận xét quá chính xác, Văn cật lực theo ông thầy lăn vào những cuộc luyện tập sáng tạo vô bờ. Kết quả của công cuộc đó là những phần mềm tuy nhỏ, nhưng kỳ diệu đến mức có sản phẩm đã được đề cử Probel - một giải thưởng dành cho những phần mềm sáng tạo xuất chúng, tương đương với giải Nobel trong khoa học. Ba năm sau, vào năm Giáp Dậu, trong buổi lễ nhận văn bằng tiến sĩ, ông thầy gọi Văn đến mà bảo rằng: "Trình độ của ta nay cũng không bén gót cậu được nữa, giờ là lúc cậu tung hoành rồi". Nói đoạn cho Văn xuất môn. Cũng vào mùa thu năm đó, Việt nam đứng ra đăng cai tổ chức cuộc thi Lập trình Quốc tế lần thứ nhất tại núi Trúc, ngọn núi cao nhất trong dãy núi Bò ở thủ đô Hà Nội. Đây là cuộc thi thu hút các tài năng lẫy lừng nhất trên khắp thế giới về tham dự. Tất nhiên Tích Gia Văn không thể bỏ lỡ cơ hội mỗi năm có một này, bởi đó là dịp để chàng thể hiện tài năng xuất chúng cùng những tuyệt chiêu cái thế sau bao năm tu luyện ở hải ngoại. Văn tự tin rằng với trình độ hiện có, chàng sẽ nắm chắc giải nhất, nếu không nói là giải đặc biệt. Quả thật lúc đó danh tiếng của Tích Gia Văn đã lớn đến mức khi chàng đáp máy bay trở về Việt nam dự thi, hơn hai ngàn thiếu nữ mắt vàng môi tím quần lót áo yếm - là mốt thời thượng khi đó - đã chầu chực sẵn ở sân bay Nội Bài để được chiêm ngưỡng dung nhan và xin chữ ký của chàng. Bộ trưởng Bộ Phần mềm cũng đích thân ra tận chân cầu thang máy bay đón nhân tài đất Việt hồi hương. Vòng sơ khảo diễn ra khẩn trương, các đối thủ bọt bèo nhanh chóng bị loại. Nhiều thí sinh đến từ Mỹ, Ailen, Israel, Trung Quốc, Ấn Độ… hết sức buồn rầu, thất vọng và tức giận vì không được lọt vào vòng trong. Nhưng biết làm sao khi họ không đủ tài năng và đức độ. Tích Gia Văn dẫn đầu vòng sơ khảo và lọt vào vòng chung kết cùng hai thí sinh khác, đều là người Việt, tên là Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân. Cuộc thi chung kết được tổ chức đúng vào một buổi tối mùa thu heo may nhè nhẹ, khán giả tập trung về núi Trúc đông đến nghẹt thở. Một hàng rào cảnh sát được giăng kín dưới chân núi để đảm bảo an toàn cho cuộc thi. Trên đỉnh núi đèn hoa chăng rực rỡ. Sau lời khai mạc trọng thể và cảm động, Ban giám khảo dõng dạc đọc đề thi chung cho cả ba thí sinh: “Lập phần mềm diễn giải các giấc mơ theo vô thức tập thể của Jung”. Thời gian làm bài là 30 phút, không kể thời gian cúi chào. Trên khán đài, ba nàng thiếu nữ sắc đẹp mê hồn cơ thể tuyệt mỹ ăn vận hở hang đang nằm tênh hênh thiu thiu ngủ trên ba chiếc xô-pha. Những bộ cảm biến vô cùng tinh tế được gắn vào vầng trán thanh khiết của các mỹ nhân, thu lại những cơn mơ êm ái và truyền vào hệ thống máy tính như đầu nhập dữ liệu. Một màn hình không gian cực lớn độ nét siêu đẳng được trang trọng đặt giữa khán đài, khiến cho trong vòng trăm dặm đều có thể thấy rõ những gì đang diễn biến. Tích Gia Văn thở phào nhẹ nhõm. Đề thi lần này chàng thông hiểu như lòng bàn tay vì đã lập không ít hơn 300 phần mềm tương tự. Là người trình diễn đầu tiên, Văn tự tin bước lên khán đài. Chàng cúi chào khán giả trong tiếng vỗ tay hoan nghênh nồng nhiệt của các ái mộ viên, rồi khoan thai bước đến bên chiếc máy tính để sẵn. Văn nhắm mắt hít một hơi thật sâu và đặt nhẹ hai tay lên bàn phím. Toàn bộ design cùng hàng ngàn diagram của bài toán đã được chàng thiết kế hết sức cặn kẽ - bên trong não bộ. Đột nhiên từng dòng từng dòng mã lệnh tuôn trào từ đôi bàn tay thanh tú. Các khối lệnh cùng các mảng nhị phân do Văn trực tiếp gõ bằng mã máy cứ dồn lên dồn xuống nhịp nhàng, hào hoa và vô cùng chuẩn xác. Không một lần phải nhấn nút Delete, không một lần cần bấm BackSpace. Ban giám khảo chỉ biết nín thở lắc đầu thán phục. Tích Gia Văn hoàn tất bài thi trước thời gian qui định 5 phút. Toàn bộ chương trình của chàng không hề có lấy một lỗi nhỏ trong cú pháp hay thuật toán, hơn nữa còn được tối ưu bởi phép biến mã Korpio-Kaluza-Klein. Nắm chắc giải vô địch trong tay, Văn kiêu hãnh cúi chào khán giả, khẽ hôn gió cảm tạ ba thiếu nữ vẫn đang mơ màng giấc điệp rồi khoanh tay lùi qua một bên. Sau Tích Gia Văn là phần trình diễn của Tồn Toàn Lương, thí sinh thứ hai. Lương người nhỏ gầy, da trắng, vốn là tiến sĩ nhạc viện Hà nội nhưng vì trót thích vi tính nên đã học thêm bằng hai về kỹ nghệ phần mềm. Tồn Toàn Lương quay sang nhìn Văn đầy vẻ thông cảm, đoạn yêu cầu Ban giám khảo cho đặt một chiếc micro nhạy cạnh bàn phím nơi chàng trình diễn. Không gian đột nhiên tĩnh lặng. Đám đông hàng trăm ngàn người mà im phăng phắc, chỉ còn lác đác những tiếng tim đập rộn ràng vì hồi hộp của các thiếu nữ mới lớn. Bỗng những âm hưởng lạ lùng bất chợt vang lên, khi sâu lắng da diết, khi hào hùng cuồn cuộn. Đó là những âm thanh của sự tiếp xúc những ngón tay Lương với các con chữ trên bàn phím. Chúng làm nên cả một dàn nhạc giao hưởng với hàng trăm loại nhạc cụ khác nhau, hoà quyện trong giai điệu tuyệt vời của bản giao hưởng Hành khất, số 9 op 16 cung fa giáng trưởng của nhạc sĩ thiên tài Phsytomum. Song song với đó là những dòng lệnh bất tận tuôn trào trên màn hình cực lớn. Mọi người cùng choáng lặng đi trong những âm thanh trầm hùng, trong khung cảnh của một buổi đại hoà nhạc lạ lùng nhất thế kỷ. Bàn giao hưởng kéo dài đúng 29 phút 35 giây, và phần mềm được hoàn tất với đầy đủ các tính năng cần có, không lỗi và trọn vẹn. Phần thi thứ ba do thí sinh Mặc Kim Chân trình diễn. Chân người cao lớn, mặt rất đen, vận bộ đồ ký giả, trông đăm chiêu ngơ ngác như đang suy tính điều gì mông lung lắm. Chương trình của Chân làm ra cũng được đánh giá là không kém phần hoàn thiện so với hai chương trình trước, nhưng cách gõ lệnh của Chân không có được nhạc tính hào hùng như của Lương, thời gian làm bài lại lâu hơn của Văn chừng 2 phút. Tuy nhiên khi ban giám khảo review lại những đoạn code Chân viết thì cả biển người bỗng sững sờ kinh ngạc. Văn cũng lặng đi vì hãi hùng khi đọc thấy trên màn hình không chỉ là những trang mã lệnh khô khan mà là cả một trường thi đại tác. Cách sử dụng cú pháp liên hoàn của 32 liên ngữ lập trình, cách đặt tên biến và tên hàm, cách khai báo các lớp và khởi tạo đối tượng của Mặc Kim Chân khéo léo đến độ đã biến toàn bộ những dòng lệnh và chú giải xen kẽ trong chương trình thành một bài thơ lục bát liên hoàn, lời lời tựa mây vần gió vũ uyển chuyển bất tận, đọc xuôi cũng không được mà đọc ngược cũng không xong. Không những thế phần mềm của Chân còn sinh thêm những yếu tố ngẫu nhiên trong cách luận giải giấc mơ, khiến kết quả trở nên vô cùng chính xác. Tất nhiên năm đó Tích Gia Văn đành ngậm ngùi ôm giải ba. Tài năng của Tồn Toàn Lương và Mặc Kim Chân khiến chàng cảm thấy bất lực trên con đường chinh phục đỉnh cao của trình nghiệp. Có kẻ cho Văn hay rằng cả hai đối thủ trong cuộc thi hôm đó đều là đệ tử chân truyền của một đại cao thủ hiện đang ẩn thân trên hang Gió thuộc đỉnh Phan-xi-păng quanh năm mây phủ. Không chần chừ, chàng lại khăn gói quả mướp đem lễ vật leo núi tầm sư học đạo. Tới nơi, Văn gặp một cụ già lông trắng tóc xanh, gần như khoả thân đang múa hát giữa gió núi lồng lộng. Xung quanh hoa cỏ tưng bừng, chim thú tụ tập rất đông. Biết là kỳ nhân Văn vội đến quì lạy, hai tay nâng chiếc laptop cấu hình cực mạnh lên làm lễ vật, đoạn xin khấu kiến. Chỉ thấy ông già mỉm cười âu yếm, bước lại gần Văn hỏi: “Cậu xin học gì”. Văn đáp: “Xin học lập trình”. Ông già lại nhẹ nhàng hỏi: “Không có máy tính cậu có lập trình được không?”. Văn nghe vậy thì giật mình, run tay đánh rơi cả lễ vật. Chiếc laptop tuột khỏi tay lao thẳng xuống vực sâu muôn trượng vỡ tan như cát bụi. Ông già ngắm Văn một chặp rồi cười nói: “Cậu có kỹ năng, kỷ luật và sáng tạo tốt, chỉ còn thiếu duyên dáng”. Văn nghe vậy thì hoang mang quá, không dám ngẩng đầu lên. Ông già lại tiếp: “Con người vốn đã quen lập trình từ rất lâu trước khi có computer. Bác thợ săn lập trình cho đường tên mũi đạn, anh nông dân lập trình cho mùa vụ bội thu, đám thương gia lập trình cho đầu tư sinh lãi, các tình nhân lập trình để chăn gối giao hoan, bà nội trợ lập trình cho gạo cơm bếp núc, ông văn sĩ lập trình cho con chữ câu thơ. Thoảng hoặc có nhà tư tưởng vĩ đại lập trình cho phát triển của toàn xã hội, có vị hoàng đế hùng mạnh lập trình cho số phận của cả quốc gia… Chung qui lại cũng không thoát khỏi cái Chương trình lớn đã được lập trình sẵn bởi Tạo Hóa”. Văn bắt đầu ngộ ra, thưa: "Vậy lập trình không máy tính là thế nào?". Ông già cười ha hả, đáp: "Người là máy, máy là người, khi không có máy thì mọi vật đều là máy, khi có máy thì máy cũng không còn là máy nữa. Làm sao tự lập trình được cho bản ngã mới là công quả vậy". Cứ thế hai thày trò một người giảng giải, một người lắng nghe. Khát thì uống sương trời ngưng đọng. Đói thì ăn chim thú rán giòn. Chốc đà mấy thu đã trôi qua. Ba năm sau Tích Gia Văn từ biệt sư phụ hạ sơn về miền trung lập nghiệp, thành lập công ty du lịch lữ hành và khách sạn lớn nhất ở bãi biển Thiên Cầm thuộc huyện Cẩm Xuyên tỉnh Hà Tĩnh. Hàng ngày nghe tiếng sóng gió lao xao, nhìn bờ cát trắng thoải dài, ngắm hai bờ đá núi xanh ngắt. Sáng lên non chạy đua chim bướm, chiều xuống biển lặn thi cá rồng. Lấy vợ đẻ con. Ngâm thơ uống rượu. Vào mùa khách khứa thì tất bật lo toan, những lúc rảnh rang thì chơi golf tennis. Có điều lạ là Tích Gia Văn tuyệt nhiên không động đến máy tính, thiết bị, nối mạng, bảo mật, lại càng không bao giờ lập trình nữa. Thế mà thiên hạ ai cũng gọi Văn là Lập trình sư. Đại từ điển Bách khoa thư tiếng Việt, xuất bản năm 2056, trang 4581, dòng 21 có định nghĩa về Lập trình sư: "Là lập trình viên đẳng cấp cao, tự lập trình được cho bản ngã, chương trình chạy ít lỗi, tiết kiệm tài chính, bảo mật, an toàn trước tai họa và môi sinh, ổn định trước nổi trôi của thế cuộc, khiến cuộc sống bản thể thêm kỳ diệu lo âu mà huyền ảo, khiến xã hội thêm đa dạng rối ren mà phong phú". Theo định nghĩa này thì Tích Gia Văn cũng đáng được gọi là Lập trình sư vậy |
Xa nhau gió ít lạnh nhiều Lửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanh Gửi lúc 00:21, 04/01/04
|
Caubevuitinh xiwang suiyue meili xiang mingtian de liming yiyang
 ,Vietnam Thành viên từ 23:18, 23/05/02
Đã được 10 người bình chọn (2.20)
|
sao cái box này buồn thỉu buồn thiu vậy. mà anti Mu là cái thể loại gì không biết  giải tán đi  
Một lần MU mãi mãi MU anti anti MU đến cùng thà chết không chịu hi sinh đời là cái đinh, tình là cái đinh ba Gửi lúc 21:42, 30/01/04
|
Nokia8890 Mới cưới vợ nên rửa tay gác kiếm để "kế hoạch hóa gia đình".Thành viên hội gà 2k
 ,Vietnam Thành viên từ 22:26, 29/04/01
Đã được 856 người bình chọn (4.34)
|
What a girl want ........... http://go.6to23.com/norules/flash/flash/hvday.swf Đôi khi tình yêu vẫn thế, yêu nhau chỉ vì yêu nhau ồ lêu, ồ lêu
(*z*)(^x^)(^o^)(*o*)(*L*)
(°v°)(*o*)(^z^)(^-^)(*v*)
Gửi lúc 15:12, 09/02/04
|
loveu Còn trên cả voi còi ...! Thành viên ưu tú của Nhạc cổ điển đang trên đường tìm người iu ./
 ,Vietnam Thành viên từ 23:51, 18/06/02
Đã được 83 người bình chọn (5.00)
|
vừa đọc được cái này post lại cho các bác đọc chơi ) TRUYỀN THUYẾT ĐÍCH THỰC VỀ NGÀY VALENTINE (Thân tặng những người bị yêu, phải yêu, đành yêu, thôi thì yêu, yêu vậy và lại yêu, trừ... em yêu) Hôm này là ngày 14 tháng 2, ngày mà những người yêu nhau trên thế giới tìm mọi cách gửi cho nhau những gói sô cô la (có khi chỉ là một chiếc, cũng có khi đến hơn nửa cân). Tóm lại là thi nhau gửi. Hậu quả là có một số kẻ thì ăn không hết phải đem cho (nhân tiện cũng xin lấy ví dụ bản thân là một kẻ chuyên đi xin sô cô la mà bạn bè ăn không hết về ăn một mình), có kẻ chẳng có lấy một chiếc (nếu tôi không nhanh tay xin lại của bạn bè thì cũng lấy luôn tôi làm ví dụ). Tất nhiên không phải ai cũng dã man tìm cách nhồi nhét sô cô la cho nhau. Còn có không ít kẻ sáng tạo, thay vì sô cô la theo như phong tục lại dùng hoa, tặng phẩm hay một cái gì đó tương tự. Như vậy là kẻ đó đã biến ngày Valentine thần thánh thành một trong những ngày lễ bình thường nào đó, như sinh nhật của một cô bé tên là Hoa chẳng hạn (tôi lấy bừa tên này vì nó không trùng với tên ai tôi ghét cả). Tóm lại, Valentine là một ngày đặc biệt và nó cần phải được đối xử đặc biệt. Tuy nhiên có một thực tế đáng buồn là hầu hết mọi người đều chỉ biết đến Valentine thông qua các phương tiện thông tin đại chúng, nơi mà một con cóc chết cũng trở thành sự kiện nổi bật. Tôi xin được tóm tắt cái gọi là "truyền thuyết Valentine" như sau: Một lão cha cố tên là Valentine, sống vào thời kỳ La Mã (thế kỷ thứ 3 trước Công nguyên), dưới thời trị vì của hoàng đế Claudius, đã toan tính làm một điều nghịch thiên vô đạo (lúc mới đọc đến đây tôi tưởng thằng cha này định làm gì con gái vua). Tay hoàng đế Claudius cho rằng, nếu quân lính không lập gia đình thì tinh thần chiến đấu sẽ cao hơn (dạo này trời lạnh, tối nằm ôm vợ ấm phải biết). Gã quyết không cho lính cưới vợ nhằm tăng sức mạnh cho đạo quân của gã. Vậy mà, thằng cha Valentine đã dám cả gan tổ chức đám cưới cho bọn lính. (Nghe đâu lão thu của mỗi đám cưới chui kiểu đó 100$/đám thì phải). Sau này, việc lộ ra, lão bị bắt và bị giam vào ngục. Tranh thủ trước khi chết lão đã kịp quyến rũ được con gái tên cai ngục (đoạn này tôi hơi bị ngưỡng mộ), cố đưa cho con bé tờ giấy ghi vỏn vẹn một dòng chữ, dịch ra tiếng Việt thì hình như là: “Valentine của em”.(1) Vậy là người đời truyền tụng nhau câu chuyện đó và tự cho rằng mình đã tìm ra được nguồn gốc của tập tục Valentine. Vậy tôi xin đặt hai câu hỏi: tại sao là 14/2? Tại sao là sô cô la? Nó thì liên quan quái gì đến cái gọi là truyền thuyết ở trên kia? Xin thưa, truyền thuyết xịn của tôi mới có thểgiải đáp chính xác những điều mà truyền thuyết cổ điển kia còn mờ mịt. Xin phép được bắt đầu từ cụm từ Valentine. Nó, như mọi người nghĩ, là tên người. Sai!!! 100% sai. Nó là một từ ghép. Xin vui lòng mở từ điển Anh Việt ra, tra hai từ “vale” và “tine”. vale: cống thoát nước. tine: nhánh valentine = vale‘n’tine = vale and tine(2) Tóm lại, valentine là hệ thống cống chi nhánh của cống chính thoát nước thải. Tại Việt Nam, cống chính gọi là cống cái, cống nhánh gọi là cống con. Vậy là chẳng ít thì nhiều, bạn đọc đã bắt đầu nghi ngờ sự xác thực của cái ông Valentine nào đó. Nếu chưa, xin đọc lại từ đầu, ngược lại thì xin đọc tiếp. Vậy các bạn sẽ hỏi là “cống con” thì có liên quan gì đến cái ngày mà những người yêu nhau tặng nhau sô cô la hoặc bưu thiếp gì gì đó? Nếu đúng là bạn đang thắc mắc như vậy thì có nghĩa suy nghĩ của bạn đang đi theo đúng con đường mà tôi sẽ dẫn các bạn qua!!! Trước khi đi vào câu chuyện chính tôi xin được vinh dự thay mặt Công ty Thoát nước Hà Nội giới thiệu qua một số kiến thức cơ bản về cống và thoát nước. "Mỗi một thành phố, dù lớn hay nhỏ đều phải sử dụng nước (thường là sạch) và thải nước (thường là bẩn) đi. Tôi cũng lưu ý là có nơi người ta phải dùng nước bẩn do sự rò rỉ của đường ống dẫn và cũng có nơi, người ta đem nước máy ra tưới rau ngoài ruộng (xem lại báo Lao Động năm ngoái). Hệ thống nước thải của Hà Nội được nằm trên một mạch máu thoát nước cực lớn do cha ông để lại: sông Tô Lịch (một nhánh của nó có tên là Kim Ngưu). Tất cả các khu dân cư lớn đều có một ống cống đường kính 2,4m dẫn thẳng ra sông Tô Lịch. Tại các khu dân cư nhỏ hơn lại có một ống cống kích thước 1,2m chạy dọc theo các con phố, thỉnh thoảng người ta đục ra một lỗ rồi đậy nắp bằng sắt lại để khi nào nó vỡ sẽ có người ngã què chân.(3) Tại từng tổ dân phố lại có những cái cống nho nhỏ hình chữ nhật theo tiết diện, rộng không quá 60cm, sâu chừng nửa mét, đậy nắp bằng bê tông có đục những khe nhỏ để chìa khoá khi rơi xuống sẽ chui tọt vào.(4) Đến đây ta sẽ gặp những chỗ mà đường cống này bị đục ra cho các nhà gần cống tuồn nước thải của gia đình họ vào. Loại cống này thường là tự đào, đôi khi là một ống nhựa PVC chôn ngầm đường kính không quá 15cm. Chính cái này mới được gọi là Valentine." Trên thực tế, công ty thoát nước Hà Nội ghét cay ghét đắng cái cống con con đục vào đó. Do tự đào nên nó chẳng theo một chuẩn kỹ thuật nào, người dân lại thường làm thật to, không có hệ thống lọc rác để khỏi phải đổ rác (đổ luôn vào cống). Hậu quả là cống hay bị vỡ hai bờ, cống chính thì tắc thường xuyên (mà không thể xác định được nhà nào thải rác). Đơn cử phường Đồng Nhân (nơi tôi ở), theo thống kê của tôi(5) thì có tới 3724 cống con như vậy; trời nắng còn đỡ, trời mưa, tắc cống chữ nhật, biết ngay nhà nào xây hệ thống bể phốt tự hoại hay chưa (nếu chưa có thì thải luôn ra Valentine – cống con ấy mà), gặp lúc tắc nó dềnh lên. Hôm ấy, 15-2, mưa to như trút.(6) Thế là công an phường cứ việc tìm xem cái thứ nổi lềnh bềnh màu vàng đó từ nhà nào trôi ra mà phạt. Tuy nhiên, công an mà khôn thì dân cũng lỏi. Nhà dân san sát nhau, nhà nọ đổ cho nhà kia, cãi nhau ỏm tỏi. Lúc đầu, có nhà toàn là người lớn chỉ tay vào những đám lềnh bềnh chứa đựng những thứ vật chất màu vàng nhưng kích thước rất nhỏ và nói: cái kia chỉ nhà nào có trẻ con thì mới có, nhà này làm gì có trẻ con. Trường hợp khác, có nhà lấy cớ rằng do các bậc người lớn đi làm suốt ngày, có gì thì đã xong cả ở cơ quan rồi,(7) cần gì phải về nhà, vì vậy loại tang vật kích thước lớn kìa không thể do họ tạo ra. Tuy vậy lý lẽ này không thuyết phục lắm bởi có ai cấm được các vị làm thêm ở nhà đâu? Phải tìm lý lẽ khác. Nói cho rõ, dựa vào sự khác biệt về kích thước là không thuyết phục. Có thể thấy ngay nhiều đứa nhóc tuy ít tuổi nhưng tác phẩm không thua kém gì những bậc tiền bồi lão thành, trong khi nhiều cao nhân tuổi tác đông như quân Nguyên lại không gây được ấn tượng về mặt kích thước đầu ra. Hết kích thước, người ta viện đến màu sắc. Đây mới là vấn đề cốt lõi. Thông thường thì tang vật nổi lềnh bềnh có màu vàng. Vậy phải chứng minh được là gia đình đã ăn một cái gì đó khiến đầu ra đổi màu bởi theo nghiên cứu của một số nhà khoa học trường Nguyễn Đình Chiểu(8) thì: vào màu gì ra màu đó. Có nhà đem mớ rau ra để chứng minh rằng đầu ra phải là màu xanh. Công an phường thì không đồng ý bởi vẫn thường xuyên ăn rau nhưng cái đó đâu có xanh. Mỗi nhà một thứ, thôi thì đủ cả. Có ông khoe mới ăn sò huyết, có bà lại than vãn hôm qua ăn cà tím hơi đau bụng, thằng nhóc nhà ai đó thì bô bô kể chuyện bữa ăn nhà nó toàn cải trắng. Nói chung vấn đề đổi màu hay không thì dễ xác định bởi thế nào mà chả có người đã từng ăn sò, ăn cà hay ăn cải. Cuối cùng có một vị chợt nhớ ra: hôm qua cả nhà tôi ăn sô cô la thằng con rể tương lai nó tặng. Mà sô cô la màu nâu đen, nên tác phẩm phải màu nâu. Chết nỗi, vào thời điểm mà câu chuyện này xảy ra, 99% người Hà Nội vẫn gọi sô-cô-la là súc-cù-là(9) và không thể phân biệt giữa Kakao và sô cô la, nói chi đến nhứng hiệu ứng mà nó tạo ra. Kết quả là nhà đó đã set up thành công một alibi (chứng cớ ngoại phạm). Thoát nạn. Nghe đâu sau đó tất cả những nhà không có chứng cớ ngoại phạm, giữa cơn mưa như trút, phải đi thông tắc Valentine. Hậu quả là mỗi nhà hết một chục bánh xà phòng tắm vẫn chưa hết mùi. Để kỷ niệm ngày cô con gái, người đã kiếm được thằng bạn trai hữu ích, được tặng một gói sô cô la cứu cả nhà thoát nạn, ông bố đã quyết định lấy ngày 14/2 là ngày kỷ niệm. Câu chuyện về sau được bí mật truyền tụng khắp Hà Nội. Ngày nay, mỗi khi có cơn mưa to dềnh lên là y như rằng người ta cầm vài thanh sô cô la ra đứng ở cửa để chứng tỏ rằng: tác phẩm của nhà này màu sô cô la đấy nhé. Dĩ nhiên cách này chỉ áp dụng khi tang chứng có màu vàng (trường hợp này chiếm đến 99,99%). Nhà ai cũng có vài gói sô cô la để dành phòng khi trời mưa. Càng về sau phong tục này càng phổ biến. Các chàng trai khi muốn chứng tỏ tình yêu của mình với các cô gái đều tặng sô cô la như muốn nói với các nàng rằng: anh chính là chỗ dựa vững chắc của em, là chiếc phao cứu sinh của em. Người ta nhắc đến cụm từ Vale’n’Tine chính là để nhắc đến câu chuyện ấy, rằng chính nhờ thanh sô cô la mà không tốn mất một chục bánh xà phòng thơm. Các cô gái cũng tặng lại sô cô la để nói rằng: "giờ thì không sợ trời mưa nữa anh nhỉ?"(10) Bạn đọc thân mến. Sự thực bao giờ cũng phũ phàng. Những gì bạn đọc vừa được biết, bản thân tôi rất hiểu, chắc chắn sẽ làm trái tim các bạn đau nhói. Đối với các bạn gái, điều này chẳng khác gì các bạn vừa phát hiện ra rằng: thần tượng của bạn bấy lâu nay lại chính là... tôi. Đối với các bạn trai, điều đó giống như việc bạn phát hiện ra vợ mình đang mê một thằng mà cả ngoại hình lẫn tính cách đều giống y xì phọt thằng cha tác giả của bài viết này. Tôi vô cùng thông cảm nhưng lương tâm của một người đang chôn giấu một sự thật quan trọng không cho phép tôi giữ kín bí mật cho riêng mình. Tôi không khuyến khích bạn phải kể lại cho người khác sự thật đau lòng về ngày valentine nhưng nếu bạn cảm thấy lương tâm và lòng khát khao sự thật của bạn dằn vặt bạn quá ghê gớm, tôi khuyên bạn hãy mạnh dạn nói lên sự thật. Trước khi được chấm dứt câu chuyện ở đây, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến người đã nghĩ ra câu chuyện kỳ quặc về lão cha cố Valentine nào đó. Những chuyện ba xạo ấy dù sao cũng đã đem lại một cái cớ để người ta in sách vở, viết bài giảng, tốn vô số thì giờ vốn thường dùng để tán gái và đánh bạc mà bàn luận. Tiện thể tôi cảm ơn luôn anh bạn tôi, người đã save lại file này và send cho tôi bởi ổ cứng của tôi sau vài lần mắc toi thì mọi data của tôi cũng theo đó đội nón ra đi. ------------- Câu chuyện thì đã dừng nhưng tôi tin nhiều bạn chưa thỏa mãn. Đó cũng là tâm trạng của tôi sau khi khám phá ra câu chuyện đau lòng trên. Với một mở đầu đấy ấn tượng về Vale and Tine, những tưởng tôi sẽ khám khá ra một cái gì đó, chí ít cũng phải ngang với phát kiến của tôi về phụ nữ cách đây 20 năm,(11) nếu không muốn nói là hơn. Vậy mà, câu chuyện đi tới một kết thúc cụt ngủn, thảm hại và vô nghĩa. Còn bạn, bạn đã trông chờ vào điều gì? Bạn tưởng tôi sẽ giải thích giúp bạn tình yêu là gì ư? Rằng tôi sẽ tìm ra nguồn gốc của tình yêu ư? Không đâu bạn ơi! Thật ra, tình yêu đơn giản hơn bạn nghĩ nhiều. Người ta bảo rằng tình yêu đích thực là bất diệt, tức là không có kết thúc! Phàm cái gì không có điểm kết thúc thì cũng không có điểm bắt đầu. Nó tồn tại và vận động không phụ thuộc vào suy nghĩ của bạn. Tôi sẽ không yên tâm mà đi ngủ nếu như tôi chưa làm cho bạn hiểu được điều tôi muốn nói. Bạn ơi! Hãy tìm xem thứ gì ở bạn mà sự tồn tại và vận động không phụ thuộc vào suy nghĩ của bạn? Nó có thể nhỏ, to, dài, ngắn, cứng, mềm..., chỉ có điều bạn chẳng thể (chẳng dám) gọi đích xác nó là cái gì.(12) ----- CHÚ THÍCH ----- (1) Xin vui lòng xem thêm chi tiết tại các trang web của bọn Tây. Nhưng mà, công nhận mấy chữ đấy (Valentine của em) chả có nghĩa quái gì nhở, hơi bị sáo! (2) Nếu các bạn có nghe nhạc của Guns''n''Roses thì xin miễn thắc mắc về ý nghĩa chữ n ở giữa 2 danh từ trong trường hợp này. Nếu chưa nghe thì ra chợ mua CD về mà nghe. (3) Dư luận gần đây phản ánh nhiều về tình trạng nắp cống hỏng gây tai nạn giao thông, xin xem nguyên nhân chi tiết tại đây. Bên cạnh là ảnh chụp một nắp hố ga bị vỡ. Ngoài ra còn một số ảnh tai nạn nhưng tôi không kèm vào đây với lý do tế nhị. Nếu cần thêm số liệu chi tiết về vấn đề này có thể liên hệ với bệnh viện Việt Đức theo địa chỉ nào đó trên đường Tràng Thi hoặc Phủ Doãn. (4) Tôi không biết ngoài tác dụng này ra thì cái khe cống còn có tác dụng gì khác nữa? (5) Phương pháp thống kê của tôi có tên là Dave Barry, tôi sẽ giới thiệu sau. Nội dung của phương pháp này là: lấy ngẫu nhiên một số nào đó, khi nào cảm thấy nó có vẻ giống số thực tế thì đưa vào bài viết. (6) Tôi không đưa ra năm cụ thể để tăng tính khái quát (một tính chất quan trọng khi bạn không biết chính xác về thông tin mình đưa ra) của bài viết. (7) Xin xem thêm câu chuyện cực kỳ nổi tiếng có tên: Tại sao nhà năm tầng không cần cầu tiêu. Tuy nhiên câu chuyện mà hyperlink chỉ tới đã bị biến tướng và có xu hướng đả phá CNXH. Vì vậy đề nghị trẻ em không được ctrl+click vào đó. (8) Nơi giáo dục và chứa chấp những người có cái nhìn đen tối về cuộc sống. (9) Xem sách giáo khoa môn văn lớp 9, truyện ngắn "Con voi ở công viên Thủ Lệ". (10) Lấy cảm hứng từ quảng cáo Kotex. (11) Tìm đọc tác phẩm “Những khám phá mới về phụ nữ” do tôi làm chủ biên, sẽ cập nhật sau. (12) Tôi xin kể một câu chuyện: Thầy giáo hỏi cả lớp: - Đố các em biết, biểu tượng tình yêu là gì? Một sinh viên nữ hỏi lại: - Thưa thầy, ở nam hay ở nữ ạ? Thầy thở dài... "Thời chúng tôi thì chỉ đơn giản là trái tim thôi!" ------------------- (Trên đây là những gì được viết chủ yếu từ 2 năm trước. Mọi thông tin chỉ liên quan tới những gì xảy ra trước đó và không có liên hệ hay ám chỉ gì tới những chuyện xảy ra sau này. Mọi sự trùng hợp nếu có hoàn toàn là do ngẫu nhiên, nằm ngoài ý muốn của tác giả.) http://www.club1981.com/forum/viewtopic.php?t=6271
3/2 voicoi
Gửi lúc 10:29, 16/02/04
|
Nokia8890 Mới cưới vợ nên rửa tay gác kiếm để "kế hoạch hóa gia đình".Thành viên hội gà 2k
 ,Vietnam Thành viên từ 22:26, 29/04/01
Đã được 856 người bình chọn (4.34)
|
http://www.kejseren.dk/filer/delikancow.swf
 Đôi khi tình yêu vẫn thế, yêu nhau chỉ vì yêu nhau ồ lêu, ồ lêu
(*z*)(^x^)(^o^)(*o*)(*L*)
(°v°)(*o*)(^z^)(^-^)(*v*)
Gửi lúc 13:38, 27/02/04
|
Nokia8890 Mới cưới vợ nên rửa tay gác kiếm để "kế hoạch hóa gia đình".Thành viên hội gà 2k
 ,Vietnam Thành viên từ 22:26, 29/04/01
Đã được 856 người bình chọn (4.34)
|
upload nhờ phát nào   Đôi khi tình yêu vẫn thế, yêu nhau chỉ vì yêu nhau ồ lêu, ồ lêu
(*z*)(^x^)(^o^)(*o*)(*L*)
(°v°)(*o*)(^z^)(^-^)(*v*)
Gửi lúc 23:33, 05/03/04
|
|
| |
|
|
|
Các chủ đề liên quan |
|
|
|
Đề nghị các bạn tuân thủ
qui định của diễn đàn khi gửi bài
lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi
thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.
|
|
|
|
|