|
|
Tất cả các diễn đàn
|
Khoa học xã hội, nhân văn và nghệ thuật |
|
Cùng đọc và suy ngẫm, Thi ca, Kiếm hiệp cốc, Văn học, Dancing, Điện ảnh (MFC), Học thuật, Mỹ Thuật, Kiến Trúc, Khoa học Pháp lý, Báo chí - Truyền thông, LS_VH, Tiếng Việt, Tác phẩm Văn học, Nghệ thuật Nhiếp ảnh, Nghệ Thuật Thư Pháp, Lịch sử Văn hoá, Tâm Lý Học,
|
|
|
Chủ
đề mới Trưng
cầu mới
Trả
lời
Gửi
cho bạn của bạn
In
ấn
|
|
|
| Trang: |
|
|
|
<< Đầu
|
| Trước
|
| Sau
|
| Cuối >>
|
|
|
hoavosac Hiếu-Trung-Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín.
 ,Vietnam Thành viên từ 08:53, 22/04/02
Đã được 17 người bình chọn (4.00)
|
Đại Bảo và Tiểu Bảo đứng trên cầu chơi với nhau . Tiểu Bảo thấy đàn cá bơi dưới nước và nói với Đại Bảo - Cá vui đó ! - Em đâu phải là cá mà biết cá vui ? - Thế anh đâu phải là em mà anh biết em không biết cá vui hay không ? - Anh không phải là em thì anh không biết em biết cá vui, em không phải là cá thì em cũng không biết cá vui vậy ! - Không ! xét lại câu hỏi đầu một tí ! - Vì anh biết hoặc anh nghi ngờ là em biết hay không biết cá vui nên anh mới hỏi - Thì làm như vầy nè - " Em đứng trên cầu và em biết cá vui " Bảy tấc không sâu mà vĩnh biệt. Nghìn năm mòn trụi vẫn còn nguyên
Gửi lúc 13:17, 01/07/02
|
heartofdinosaur
 ,Pakistan Thành viên từ 14:31, 05/06/02
Chưa có ai bình chọn
|
Lâu rùi chủ đề này ko có ai gửi truyện hén, mọi người chán rôì sao ????? Vậy hôm nay tui gửi vậy, tui rất thích truyện ngắn này, hy vọng là moi người cũng thích nó...    Sự bình yên Một vị vua treo giải thưởng cho hoạ sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên. Nhiều hoạ sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng người chỉ thích có 2 bức và ông phải chọn lấy 1.
1 bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mĩ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh đều cho rằng đây là 1 bức tran bình yên thật hoàn hảo. Bức tranh kia cũng có những ngọn núi nhưng những ngọn núi nàyy trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút trên cao kèm theo sấm chớp đổ xuống, bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xoá. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào. Nhưng sau khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của 1 tảng đá. Trong bụi cây từ khe nứt con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút nước xuống một cách giận dữ, con chim mẹ đang an nhiên đậu trên tổ của mình.... Bình yên thật sự ..... " Ta chấm bức tranh này ! - Nhà vua công bố - Sự bình yên ko có nghĩa là 1 nơi ko có tiếng ồn ào, ko khó khăn, ko cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi đang ở trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên . " When U have no light to guide U And no one to walk beside U When the night is dark and stormy U won't have to reach out 4 me cuz I'll come to U 
Được heartofdinosaur sửa chữa / chuyển vào 05/07/2002 ngày 11:49 Gửi lúc 11:47, 05/07/02
|
hoavosac Hiếu-Trung-Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín.
 ,Vietnam Thành viên từ 08:53, 22/04/02
Đã được 17 người bình chọn (4.00)
|
Bạn thân mến ! Tử thần vừa cướp mất của bạn một người mà bạn yêu quý nhất đời. Ðối với bạn, hiện nay đời sống bỗng trở nên trống rỗng vô vị, và có lẽ không còn lý do gì để sống nữa. Cuộc đời từ nay chỉ còn là những chuỗi ngày dài đăng đẳng, đầy tẻ nhạt chán chường. Hạnh phúc đã mất sẽ không bao giờ trở lại; những cử chỉ âu yếm, những câu nói yêu thương dường như đã chìm lặn trong màn sương ngăn cách hai thế giới. Có lẽ bạn đang nghĩ về bạn, bạn đang mất mát không thể vãn hồi vừa sẩy ra, nhưng có thể bạn còn đang nghĩ không biết người bạn thương yêu nay đang lâm vào tình trạng nào ? Tuy bạn biết người đó đã đi xa rồi, đi mất rồi nhưng bạn không biết là đi đâu, số phận người đó như thế nào ? Bạn cầu mong người đó sẽ gặp được những sự bình an, tốt đẹp nhưng rồi bạn lại thấy vẫn có một cái gì không ổn vì không ai có thể giải thích cho bạn một cách thỏa đáng về ý nghĩa của đời sống cũng như cái chết. Giáp mặt trước sự kiện này bạn đâm ra bàng hoàng hoảng hốt, và đời sống đối với bạn bỗng trở nên một gánh nặng không thể gánh vác một mình được nữa. Này bạn, tâm trạng của bạn là một tâm trạng tự nhiên và thành thật. Tôi ước mong có thể chia sẻ với bạn về sự mất mát lớn lao này bằng sự giúp đỡ chân thành của tôi. Dĩ nhiên bạn nghĩ rằng: Làm sao tôi có thể an ủi bạn được! Làm sao một người như tôi có thể hiểu được nỗi đau khổ vô vàn của bạn kia chứ! Nhưng bạn hỡi, sự buồn rầu đau khổ của bạn đã xây dựng trên một hiểu lầm. Thưa vâng, một hiểu lầm tai hại và tôi mong khi hiểu rõ được điều này thì có lẽ bạn sẽ bớt đau khổ hơn. Tôi muốn trình bày cho bạn một quan điểm khác với quan niệm thông thường như sau. Này bạn, sự đau khổ của bạn chỉ là một ảo giác rất lớn do sự thiếu hiểu biết về những định luật thiên nhiên, hay nói một cách khác, là đời sống bên kia cửa tử. Nếu bạn có một sự hiểu biết đúng đắn về sự kiện này thì có lẽ bạn sẽ không còn đau khổ nữa. Người Phương Ðông, nhất là người Tây Tạng, đã nghiên cứu về nó qua nhiều thế kỷ và ngày nay khoa học cũng đã bắt đầu chứng minh được rằng "có một đời sống sau khi chết". Cửa tử không còn là một sự bí mật nữa vì cái thế giới bên kia, cái thế giới đầy bí mật đó đã không còn bí mật nữa. Cái thế giới đó thực sự hiện hữu, là một thế giới tương tự như thế giới hiện nay của chúng ta và dĩ nhiên cũng chịu sự chi phối của những định luật trong vũ trụ, tương tự như những định luật mà chúng ta đã biết. Tôi sẽ giải thích rõ rệt một vài nguyên tắc căn bản mà dĩ nhiên bạn có thể khảo sát thêm, nếu bạn muốn. Trước hết, tôi mong bạn hãy ngưng than khóc vì sự đau thương của bạn chỉ làm thương hại cho người bạn thương mếm chứ không giúp được gì cho người đó đâu! Một khi bạn hiểu rõ điều mà tôi sắp trình bày thì có lẽ bạn cũng sẽ đồng ý như vậy. Có thể bạn cho rằng điều tôi sắp trình bày chỉ là những lời an ủi hay những dự đoán mơ hồ mà thôi. Nhưng tôi muốn hỏi bạn, sự đau khổ và suy nghĩ của bạn hiện nay đã được xây dựng trên nền tảng nào ? Phải chăng bạn tin tưởng như vậy vì một vài người trong giáo hội chúng ta đã dạy như thế, hoặc căn cứ trên một vài quyển sách, hoặc là sự tin tưởng của đa số người trong thời đại này rằng chết là hết, là thiên thu cách biệt, là vĩnh viễn chia tay ? Nếu bạn suy nghĩ thật kỹ mà không bị các thành kiến chi phối, thì bạn sẽ thấy rằng quan niệm đó cũng chỉ là một dự đoán mơ hồ mà thôi. Nếu đọc kỹ Thánh Kinh, bạn sẽ thấy một sự thật rằng, theo thời gian, đã có nhiều cách giải thích Kinh Thánh khác nhau. Cái quan niệm rằng chết là hết, là chấm dứt vĩnh viễn đã căn cứ trên sự hiểu biết nào ? Ðược xây dựng từ thời đại nào ? Quan niệm Thiên Ðàng và Ðịa Ngục có từ lúc nào ? Phải chăng đó cũng chỉ là những quan niệm như trăm ngàn quan niệm khác? Phải chăng vì được nhiều người tin tưởng nên người ta đành chấp nhận mà không đòi hỏi một sự giải thích nào ? Nhưng sống và chết là một vấn đề trọng đại, liên quan mật thiết đến đời sống hiện nay. Vì lẽ đó, chúng ta không thể chấp nhận nó một cách dễ dãi được. Ðây là một vấn đề lớn, đời hỏi một sự nhiên cứu hết sức đích đáng và phân tích thật cẩn thận. Tôi không đòi hỏi bạn phải tin tưởng một cách mù quáng đâu. Tôi chỉ muốn trình bày những gì mà chính tôi biết là có thật, dựa theo kinh nghiệm của tôi và của những bậc thầy Phương Ðông mà tôi đã có cơ hội gặp gỡ và học hỏi. Tôi mời bạn cùng quan sát nó. XÁC THÂN CHỈ LÀ BỘ Y PHỤC Trước hết chúng ta hãy tìm hiểu về sự cấu tạo con người. Khoa học đã cho chúng ta biết khá rõ về thể chất con người cũng như các hoạt động sinh lý, tâm lý nhưng vẫn còn một yếu tố khác mà khoa học chưa thể chứng minh, đó là cái mà người ta gọi là linh hồn. Ðây là một danh từ không chính xác lắm nhưng tôi không muốn đi vào những định nghĩa. Ðã từ lâu, các tôn giáo lớn đều đã đề cập một cách mơ hồ rằng con người có một cái gì trường tồn gọi là linh hồn và cái này vẫn hiện hữu sau khi thể xác chết đi . Tôi thấy không cần thiết phải dẫn chứng bằng kinh sách hay lý thuyết về sự hiện hữu của linh hồn, cũng như không cần phải dài dòng về các hiện tượng như đầu thai, thần đồng, người chết sống lại kể về thế giới bên kia, vì đã có nhiều sách vở đề cập đến nó rồi. Tôi chỉ mong bạn vững tin rằng linh hồn vốn có thật và nó là một chân lý đứng đắn. Con người là một linh hồn và có thể xác. Thể xác không phải là con người. Nó chỉ là y phục của con người mà thôi. Ðiều mà chúng ta gọi là sự chết chỉ là sự cởi đi một cái áo cũ, đó không phải là sự chấm dứt. Khi bạn thay đổi y phục, bạn đâu hề thấy mất mình, bạn chỉ bỏ cái áo mà bạn đang mặc đó thôi. Cái áo có thể được cất vào tủ, mang đi giặc ủi hoặc vứt bỏ, nhưng người mặc nó chắc chắn vẫn còn. Do đó phải chăng khi thương yêu ai, bạn thương yêu người ấy chứ đâu phải thương yêu chiếc áo của người ấy ? Trước khi bạn có thể hiểu được tình trạng của người mà bạn thương yêu, bạn cần phải hiểu rõ tình trạng của chính bạn đã. Bạn là một linh hồn bất tử; bất tử vì tinh hoa của bạn vốn có tính chất thiêng liên, bởi vì bạn là một phần của một đại thể cao cả hơn nhiều. Bạn đã từng sống trong nhiều thế kỷ. Trước khi mặc bộ quần áo này, bộ quần áo mà hiện nay bạn gọi là xác thân, thì bạn đã từng mặc những bộ quần áo khác, và bạn còn sẽ mặc nhiều bộ quần áo khác nữa trong tương lai, khi bộ quần áo hiện tại đã tan thành tro bụi. Kinh Thánh đã nói: "Thượng Ðế sinh ra con người từ hình ảnh bất diệt của Ngài". Ðây không phải là một giả thiết hay một sự tin tưởng nào mà có bằng chứng hẳn hoi. Ðiều bạn cho là một đời thật ra chỉ là một ngày nho nhỏ trong một kiếp sống kéo dài vĩnh viễn thiên thu và điều này cũng xảy ra cho người bạn yêu. Tóm lại, người bạn yêu thương không hề chết, không hề mất đi, mà chỉ cởi bỏ bộ áo của họ mà thôi. Bạn đừng tưởng chết chỉ như một luồn ghơi, không có hình dáng chi cả hoặc thua kém lúc còn sô"ng về một điểm nào đó. Cách đây nhiều thế kỷ, Thánh Paul đã nói: "Có một cái thể vật chất và có một cái thể tinh thần". Nhiều người đã hiểu lầm mà cho rằng những thể đó nối tiếp nhau chứ không hiểu rằng chúng ta đều có cả hai thể đó trong cùng một lúc. Thưa vâng, cái thể vật chất đó chính là cái xác thân mà bạn đang thấy, và cái thể tinh thần kia chính là cái mà bạn không thấy và thường gọi bằng danh từ "linh hồn". Khi bạn bỏ thể xác thì bạn giữ lại cái thể tinh thần kia. Nếu bạn đồng ý, hay tạm thời đồng ý về quan niệm này thì chúng ta có thể đi xa hơn. Nếu bạn biết rằng chẳng phải khi chết bạn mới cởi bỏ "bộ áo" đó mà ngây khi ngủ bạn cũng tạm thời cởi bỏ nó và đi vẩn vơ trong một cõi giới khác trong cái thể tinh thần của bạn. Dĩ nhiên khi tĩnh dậy thì bạn lại mặc vào bộ áo thể xác đó trong khi người chết thì không còn mặc lại bộ áo đó được nữa. Vì sự cấu tạo và rung động nguyên tử của hai cõi vốn khác nhau nên cõi nào chỉ có thể nhìn được cõi đó mà thôi. Ðôi khi tỉnh dậy, bạn mơ hồ như mình có thấy một cái gì đó, dĩ nhiên nó đã bị thay đổi rất nhiều bởi sự sắp xếp lại qua ký ức và bạn gọi điều này là chiêm bao. Và nắng sẽ mang đi tất cả Những mẩu thuốc tàn nằm dưới đất thờ ơ Gửi lúc 19:49, 06/07/02
|
black_hole13 Nouveau membre du Club de Français.
 ,Vietnam Thành viên từ 15:31, 26/06/02
Chưa có ai bình chọn
|
anh có giúp tôi ?
vào năm 1989 tại armenia có một trận động đất lớn(8,2 độ richter) đã san bằng toàn bộ đất nước và giết hại hơn 30 ngàn người chỉ trong vòng bốn phút. giữa khung cảnh hoảng loạn đó , một người cha vội chạy đến trường học mà con ông ta theo học ....toà nhà trước kia là trường học nay chỉ còn là đống gạch vụn ,đổ nát... sau cơn sốc , ông nhớ lại lời hứa với con mình:"cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa , cha sẽ luôn ở bên con!"Và nước mắt ông lại trào ra.Bây giờ nhìn vào đống đổ nát trước đây là trường học thì không còn hi vọng , nhưng trong đầu ông lại không thể xoá đi lời hứa với con, và ông đã hành động theo những gì mà trái tim ông mách bảo . ông cố nhớ lại cửa hành lang mà ông vẫn đưa con đi học mỗi ngày , ông nhớ rằng phòng học con trrai mình ở phía bên phải của trường .Ông vội chạy đến đó và bắt đầu đào bới. Những người cha ,người mẹ khác cũng chạy đến ,và từ khắp nơi vang lên những tiếng kêu than:"ôi, con trai tôi!","ôi, con gái tôi!" Một số người khác với lòng tốt cố kéo ông ra khỏi đống đổ nát , họ nói: -Đã quá muộn rồi ! -Bọn trẻ đã chết rồi! -Ông không còn giúp được gì cho chúng nữa đâu! Với mỗi người , ông chỉ đặt một câu hỏi :"anh có giúp tôi không ?"Và sau đó , với từng miếng gạch, ông lại tiếp tục đào bới , tìm đứa con mình . Lúc này , có cả chỉ huy cứu hoả và ông này cũng cố sức đưa ông ra khỏi đống đổ nát: - Xung quanh đây đều đang cháy và các toà nhà đang sụp đổ .Ông đang ở trong vòng nguy hiểm.Chúng tôi sẽ lo mọi việc , ông hãy về nhà đi ! Người đàn ông chỉ hỏi lại :"ông có giúp tôi không ?' Sau đó là những người cảnh sát, họ cũng cố thuyết phục ông : -Mọi việc đã kết thúc , ông có hiểu không ?Ông đang gây nguy hiểm cho chúng tôi đấy , ông hãy về đi ! Đó là việc tốt nhất ông có thể làm lúc này đấy ! Và với cả họ , ông cũng chỉ hỏi ::"các anh có giúp tôi không?"Nhưng một lần nữa , ông cũng chỉ nhận được sự từ chối!Ông lại tiêp tục một mình vì ông hiểu rằng ông phải tự mình thực hiện lời hứa với con , dù con ông còn sống hay đã mất! Ông đào tiếp...12 giờ ...24 giờ... mảng tường cuối cùng được lật ra , dây thần kinh ông lúc nay dưồng như đang căng ra , ông đang chờ đợi điều xấu nhất...ông nghe tiếng con trai mình!Ông gọi lớn tên con :"Armand!" Tim ông như ngừng đập khi : - Cha ơi , con đây ! Và với một giọng tự hào , cậu bé bảo: -Con đã nói với các bạn là đừng sợ vì nếu cha còn sống , cha sẽ cứu con !Và khi cha đã cứu con thì các bạn cũng sẽ được cứu.Cha đã hứa với con là dù trường hợp nào cha cũng luôn ở bên con , cha còn nhớ không ?Và cha đã thực hiện được điều đó! - Cha luôn ở bên con , con a!Nhưng cha muốn biết ở đó sao rồi? -Tụi con còn lại 14 trên 33 cha ạ !Tụi con sợ lắm, đói , khát...nhưng bây giờ tụi con đã có cha ở đây, cha sẽ cứu bọn con , phải không cha? - Ra đây đi con! -khoan đã cha !Để các bạn ra trước, con biết rằng cha sẽ không bỏ rơi con. Có chuyên gì xảy ra con cũng biet rằng cha luôn bên cạnh con . Mọt cách tin tưởng , cậu bé nói với cha ! Gửi lúc 19:03, 07/07/02
|
FelixDANANG Hãy gọi tôi khi bạn đang cô đơn!
 ,Saint Vincent and The Grenadines Thành viên từ 14:21, 20/05/02
Đã được 44 người bình chọn (4.41)
|
Nó nghỉ học!đơn giản là nhà nó nghèo(nó học rất khá) .Bố nó kiếm đâu ra cái xăm bằng cây sắt 6 để nó "hành nghề" .khi "trúng quả "thì 2 bố con no say,cũng có khi không có gì ăn mà lại còn mất công đem những "chiến lợi phẩm" đó trả về vị trí cũ(bãi rác)!Xưa nay nó đâu có biết công việc này,nó chỉ biết tưới rau,bán rau để thêm tiền ăn học!Vậy mà tự dưng(theo nó nghĩ)Cái ông UB quận lấy mảnh vườn đó và xây dựng 1 UB quận to đùng sau lưng nhà nó!Rồi thời gian vẫn êm trôi như không có chuyện gì xảy ra,cho đến 2 năm sau_vào 1 buổi tối tuyệt vời nhất,Bố nó sương sương về và giật đò nghề nó quẳng ra đường(cây sắt văng lên trời và vưóng vào cái ănten đài DRT,báo hại cả vùng bị nhiễu sóng mấy ngày) Lời giải thích cho hành động ấy của ông ta là:Mai may đi học lại! Nó tròn xoe mắt chưa hiểu ất giáp gì thì 1 xấp tiền từ tay bố nó thảy xuống phản nghe 1 tiếng "cạch" cộc lốc.....Thì ra bố nó bán đất(nhà),chiều nay nhận tiền cọc!Nghe đâu cái mãnh đất đó đã đem đén cho ông ta hơn 1/2 tỉ đồng! Thế là đổi đời nhé!là lá la,hôm nay là buổi đầu tiên sau 2 năm nghỉ học.Nó vi vu trên chiếc viva láng coóng chưa có biển số! Rồi đất cũng đã giao cho họ,bố con nó dọn đến ở chung với g/đ ông chú.... Hôm nay,nhà có việc,cả ngày nó biến đâu mất,tới giờ"quan trọng" nó xuất hiện ,Vào bàn, đang ăn- nghe cả nhà đang bàn về chuyện học của nó! Bực mình,buông đũa,nó đứng dậy va....nói(như chửi đổng với giọng.....)....u ẹ...(ấm ớ).....Sao ăn thì ai cũng ăn cả!mà học chỉ có mình tôi học...........tui.....đách hoc nữa!!!!! Gửi lúc 19:11, 07/07/02
|
hoavosac Hiếu-Trung-Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín.
 ,Vietnam Thành viên từ 08:53, 22/04/02
Đã được 17 người bình chọn (4.00)
|
7 đức tốt và 7 cái hại " Người ham điều nhân nghĩa mà không chịu học hỏi thì bị cái hại ngu muội . Người ham đức trí mà không chịu học hỏi thì bị cái hại phóng đãng . Người trọng đức tín mà không chịu học hỏi thì bị tổn hại, bị lừa gạc . Người ưa ngay thẳng mà không chịu học hỏi thì bị cái hại nóng nảy . Người ưa dũng cảm mà không chịu học hỏi thì bị cái hại phản loạn . Người thích cương quyết mà không chịu học hỏi thì bị cái hại ngông cuồng . Người ưa học hỏi mà không biết cách học là vua của các thứ có hại . Và nắng sẽ mang đi tất cả Những mẩu thuốc tàn nằm dưới đất thờ ơ Gửi lúc 22:30, 19/07/02
|
Oshin Cô gái Digan du mục - Bông cúc dại của nàng Penelope
 ,Vietnam Thành viên từ 12:24, 04/01/02
Đã được 37 người bình chọn (4.51)
|
Cái gương vùng Matsu-Yama (Truyện cổ Nhật Bản) Tại vùng núi Matsu-Yama hẻo lánh, tỉnh Echigo, có đôi vợ chồng trẻ sống với nhau. Họ sinh được một đứa con gái. Hai người rất mực thương con. Một dạo, người bố lên kinh đô có việc. Khi trở về, anh tặng vợ một cái hộp bằng gỗ trắng rất nhẵn. Mở hộp ra, chị thấy có một mảnh kim khí tròn; một mặt thì trắng như bạc khảm, điểm những nét vẽ hình chim và lá; còn mặt kia thì sáng như thủy tinh. Chị vợ xem, lấy làm thích thú và lạ lùng vì thấy trong đáy gương có một khuôn mặt xinh đẹp với đôi môi hồng và đôi mắt sáng như đang mỉm cười với mình. Anh chồng giải thích cho chị hiểu đó là cái gương. Khuôn mặt người phụ nữ trong ấy chính là khuôn mặt chị được phản ánh vào. Ở thành thị, mọi người đều có một cái như thế này, còn ở đây chưa ai trông thấy. Chị vợ say mê với món quà. Lần đầu tiên được thấy cái gương và cũng là lần đầu tiên chị thấy khuôn mặt xinh đẹp của mình. Chị đem ra dùng xong lại cất ngay nó vào hộp cẩn thận cùng với những thứ quý giá khác. Mấy năm trôi qua. con gái ngày càng lớn, giống mẹ như đúc. Cô bé rất dễ yêu, ngoan ngoãn, được mọi người thương mến. Nhớ lại mình đã có lúc kiêu hãnh vì tự biết có sắc đẹp, người mẹ bèn cất chiếc gương rất kỹ, sợ rằng con gái soi gương rồi sẽ có ý nghĩ tự kiêu. Một hôm, người mẹ hiền dịu ấy lâm bệnh nặng. Biết không còn sống được bao lâu nữa, bà gọi con gái đến gần và dặn dò : -"Con gái yêu quý của mẹ, khi mẹ từ giã cõi trần này, con hãy hứa với mẹ, sớm sớm chiều chiều, soi gương này, con sẽ nhìn thấy mẹ và hiểu rằng mẹ sẽ ở mãi trong đó để phù hộ cho con". Người mẹ lấy chiếc gương đưa cho con gái. Cô gái hứa vâng lời bà rồi khóc nức nở. Từ đó, cô con gái ngoan ngoãn, không bao giờ quên lời trối trăn của mẹ. Niềm vui nhất của cô là ngắm hình ảnh của mẹ trong gương và nói rằng : "Mẹ ơi, hôm nay con đã làm được như mẹ mong muốn". Gửi lúc 10:32, 20/07/02
|
hoavosac Hiếu-Trung-Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín.
 ,Vietnam Thành viên từ 08:53, 22/04/02
Đã được 17 người bình chọn (4.00)
|
NHẬT KÝ MỘT NGƯỜI ĐIÊN . Nó ngồi đó, cuối gầm đầu lượm từng hạt thóc nhỏ trong cái thúng to đùng ấy . Trông nó thật thê thảm, ai đó đã vô tình tự hỏi - tại sao nó không lượm thóc cho nó mà chỉ biết đi lượm thóc cho người . Chỉ cái công việc ấy mà nó làm không biết mỏi . Ngồi làm việc nó cũng thò tay lượm thóc, nói chuyện vui nó cũng thò tay lượm thóc, ăn cơm nó cũng thò tay lượm thóc, dù đang làm gì hắn cũng lượm thóc . Thế rối một ngày kia, nó trở về nhà của mình, ôi thóc nhiều quá mẹ ơi . Và nắng sẽ mang đi tất cả Những mẩu thuốc tàn nằm dưới đất thờ ơ Gửi lúc 13:54, 21/07/02
|
|
| |
|
|
|
Các chủ đề liên quan |
|
|
|
Đề nghị các bạn tuân thủ
qui định của diễn đàn khi gửi bài
lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi
thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.
|
|
|
|
|