|
|
Tất cả các diễn đàn
|
Khoa học xã hội, nhân văn và nghệ thuật |
|
Cùng đọc và suy ngẫm, Thi ca, Kiếm hiệp cốc, Văn học, Dancing, Điện ảnh (MFC), Học thuật, Mỹ Thuật, Kiến Trúc, Khoa học Pháp lý, Báo chí - Truyền thông, LS_VH, Tiếng Việt, Tác phẩm Văn học, Nghệ thuật Nhiếp ảnh, Nghệ Thuật Thư Pháp, Lịch sử Văn hoá, Tâm Lý Học,
|
|
|
Chủ
đề mới Trưng
cầu mới
Trả
lời
Gửi
cho bạn của bạn
In
ấn
|
|
|
| Trang: |
|
|
|
<< Đầu
|
| Trước
|
| Sau
|
| Cuối >>
|
|
|
tieumy Con tàu ấy nhất định sẽ đến...
 ,Netherlands Thành viên từ 20:52, 23/02/02
Đã được 15 người bình chọn (3.87)
|
Chúng tôi gọi dốc Thanh niên là "dốc lười".Mỗi khi qua đây xe cứ bon bon khá lâu mà chẳng phải đạp một tẹo nào.Lúc hết dốc thì đã tới hồ Tây,chỉ việc đạp từ từ và hóng gió.Nhỏ Phương bảo:"Ở Hà Nội khoái nhất là được thả dốc lười này đấy"Dù bực dọc đến đâu nhưng muốn đỡ mệt thì vòng đường xa để qua đê Yên Phụ,rồi trực tiếp xuống dốc luôn chứ không phải gò lưng đạp lên rồi mới xuống dốc bằng cách quay ngược trở lại.Lần nào cũng vậy,bọn tôi đều theo cách của Phương và chẳng tốn một tẹo sức nào. Đó là năm thứ 3 tôi đi thi đại học.Cả hai năm trước tôi đều không đỗ.Phải nói thật,tôi đã mất hết lòng tin,ý chí và suýt bỏ cuộc. Chán nản và buồn,tôi tới rủ nhỏ Hà đi thả dốc với hy vọng sẽ nguôi ngoai được phần nào.Tới chân dốc,Hà bảo: -Hạnh xuống chở Hà lên dốc đi Tôi thấy ngạc nhiên quá mức,định vòng xe qua đường khác để khỏi phải đạp lên.Dốc thì cao,đạp một mình đã khá mệt,huống chi phải chở thêm Hà.Hà quay sang nhìn tôi: -Hạnh cứ thử một lần xem nào. Vậy là tôi đạp,gồng hết sức để cố vượt qua con dốc,nhiều lúc tưởng chừng muốn đứng lại để dắt lên,nhưng tôi vẫn cố.Lên được đỉnh dốc,mồ hôi và cái mệt đều thấm đẫm.Hà cười tôi: -Mệt lắm hả,chịu khó đi chứ,chúng mình lại được thả dốc rồi kìa. Tôi dắt xe sang bên kia và từ từ lao xe xuống dốc.Cái mệt mỏi dã biến mất hẳn,thay vào đó là cảm giác khoan khoái dễ chịu.Gió mạnh và mát quá.Tôi không đạp cho đến khi xe dừng hẳn -Thế nào,khá thú vị đấy chứ?-Bất chợt Hà hỏi tôi-Phải bỏ ra một chút công sức leo dốc thì lúc sau Hạnh sẽ được những phút giây cực kì thoải mái.Dốc càng cao,ý chí càng phải nhiều nhưng niềm vui lại được nhân đôi.Nếu Hạnh sợ mệt mà không dám vượt dốc thì cảm giác như bây giờ chắc chắn sẽ không có.Phải vượt qua khó khăn mình mới hiểu cái cảm giác hạnh phúc thực sự.Mà Hạnh này,thi thêm lần nữa đi,một năm ôn lại như một lần leo dốc vậy.Phải cố leo cho bằng được.Hà tin là Hạnh sẽ chiến thắng.Hãy luôn coi mình là kẻ vượt dốc,Hạnh nhé... Năm đó,tôi đỗ đại học,tôi đã vượt qua dốc bằng chính sức của mình... Lí trí tìm kiếm nhưng chính con tim mới tìm thấy
Gửi lúc 10:31, 27/08/02
|
hoavosac Hiếu-Trung-Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín.
 ,Vietnam Thành viên từ 08:53, 22/04/02
Đã được 17 người bình chọn (4.00)
|
Non sông bốn mặt ngủ mơ màng Thức chỉ mình ta dạ chẳng an Bóng nguyệt leo song sờ sãm gối Gió thu lọt cửa cọ mài chăn Khóc dùm thân thế hoa rơi lệ Buồn giúp công danh dế dạo đàn Chuỗi dậy nôm na va`i điệu cũ Năm canh tâm sự vẫn chưa tàn. ( Nguyễn Trọng Trí ) Và nắng sẽ mang đi tất cả Những mẩu thuốc tàn nằm dưới đất thờ ơ
Gửi lúc 21:47, 13/09/02
|
ninecloudsteps LFC & ACC member, You'll never walk alone! Love Owen, hate MU 4ever.. Lật đật biết đi.Thành viên box HVNH!
 ,Vietnam Thành viên từ 00:57, 19/07/02
Đã được 13 người bình chọn (3.69)
|
Chiếc băng gạc cho trái tim tan vỡ.Mẹ, mẹ đang làm gì thể ? Cô bé Susie chỉ mới 6 tuổi hỏi me. _ Mẹ đang nấu món thịt hầm cho cô Smith hàng xóm. _ Vì sao ạ ? - Susie thắc mắc. _ Vì cô Smith đang rất buồn con ạ. Con gái cô ấy vừa qua đời và trái tim cô ấy đang tan nát. Chúng ta sẽ chăm sóc cô ấy một thời gian. - bà mẹ dịu dàng trả lời. _ Tại sao lại thế hả mẹ ? - Susie vẫn chưa hiểu ? _ Thế này nhé con yêu, khi một người rất buồn, họ sẽ ko thể làm tốt ngay cả những việc rất nhỏ như nấu bữa tối hay một số việc vặt khác. Vì chúng ta cùng sống trong một khu phố và cô Smith là hàng xóm của gia đình mình, chúng ta cần phải giúp đỡ cô ấy. Cô Smith sẽ ko bao giờ còn có thể nói chuyện, ôm hôn con gái cô ấy hoặc làm bất cứ điều gì thú vị mà mẹ và con có thể làm cùng nhau. Con là một cô bé thông minh, Susie. Có thể con sẽ nghĩ ra cách nào đó để giúp đỡ cô ấy. Susie suy nghĩ rất nhiêm túc về những điều mẹ nói và cố gắng tìm cách góp phần giúp đỡ cô Smith. Vài phút sau, Susie đã ở trước cửa nhà cô Smith. rụt rè bấm chuông. Mất một lúc lâu cô Smith mới ra mở cửa: " Chào Susie, cháu cần gì ? ". Susie cảm thấy giọng cô Smith rất nhỏ, khuôn mặt cô trông rất buồn rầu, như thể cô vừa khóc vì mắt cô hãy còn đỏ mọng nước. " Mẹ cháu nói con gái của cô vừa qua đời và cô đang rất buồn vì tim cô bị thương - Susie e dè xoè tay ra. Trong lòng bàn tay của cô bé là một chiếc băng gạc cá nhân- Cái này để băng cho trái tim cô ạ " . Như để chắc chắn Susie nói thêm: " Cháu đã dùng vài lần và nó rất tốt ". Cô Smith há miệng kinh ngạc, cố gắng ko bật khóc. Cô xúc động quỳ xuống ôm chặt Susie, nghẹn ngào qua làn nước mắt: " Cám ơn, cháu yêu quý, nó sẽ giúp cô rất nhiều". Because I took a moment to speak And you took a second to smile A tiny part of me will leave with you And l little bit of you will stay.
Được ninecloudsteps sửa chữa / chuyển vào 08:54 ngày 19/10/2002 Gửi lúc 12:30, 05/10/02
|
hoacucvang2110 Nhớ một đêm Sapa mờ sương
 ,Vietnam Thành viên từ 22:03, 04/02/02
Đã được 4 người bình chọn (5.00)
|
...chị ơi cho em đi nhờ xe một đoạn!. ..... --bố với mẹ ghẻ đuổi em đi ,em muốn lên Hoà Bình với bác ruột để nhờ bác đưa về nhà,má em đang ốm nặng.....người miền nam bọn em tự nhiên lắm chị ạ! ........ em bị bọn nó cướp hết tiền ..nên mấy ngày nay vẫn chưa đi được...em muốn xuống bến xe Hà Đông xem họ có cho đi nhờ không? em đi bộ từ trên Giáp Bát.....chị là người đặc biệt mới cho em đ nhờ xe. .....em cảm ơn chị đã cho em đi, chị còn cho em tiền,mai em sẽ lên được Hoà bình, má em chưa biết bệnh thế nào?.... .... Tôi quay xe đi về ký túc, trong túi còn đúng hai nghìn đồng...tháng này bố mẹ chưa gửi tiền.... .................. hai ngày sau tôi thấy thằng nhóc muốn lên hoà bình..đang đứng đút tay túi quần hút thuốc lá bên lề đường ...quay mặt đi ngẹn họng...sợ nó lại xin đi nhờ ....Em ơi! chi chị đi nhờ về đến cầu được không? tôi khẽ phanh xe quay lại nhìn..rồi dợm chân đạp mạnh hơn.Tôi khóc...dáng người chị từ quê ra đang oằn mình dưới chiếc quang gánh đã hết hàng...buổi chiều nhập nhoạng...dáng người liêu xiêu....tôi đã về đến cầu. Gửi lúc 11:29, 16/10/02
|
thewind86 Một ngọn gió đáng yêu của thành phố hoa phượng đỏ.Mãi vui tươi và yêu đời hết mình
 ,Vietnam Thành viên từ 00:15, 23/07/02
Đã được 8 người bình chọn (4.50)
|
Sau một thời gian khá dài khi người bố mất, người con gái mới vào phòng bố, cô thấy một chiêc hộp mầu đen, được trạm trổ một cách rất công phu, co đề chữ: Tặng con gái. Cô gái mở chiếc hộp và ngạc nhiên khi thấy trong hộp chỉ là một mảnh nhôm xấu xí co khắc số 23. Cô rất lấy làm ngạc nhiên, tại sao bố cô lại giữ một vật không co giá trị trong một chiéc hộp đẹp như thế. Rồi bẵng đi một thời gian cô con gái quên đi thắc mắc ấy. Cho đến khi cô sinh đứa con đầu lòng. Lúc từ bệnh viện cô thấy nét mặt của chồng rất mừng. Cô hỏi có chuyện gì thế anh? Người chồng trả lời anh vừa nhặt được một báu vật, nói rồi người chồng liền rút ở túi mình ra một mảnh nhôm xấu xia có khắc số 23, anh bảo đó là mảnh nhôm người ta deo vao cổ chân con gái anh để không nhầm lẫn với con gái người khác. Đây là vật mà chỉ có con gái anh mới có.....Và bây giờ thì cô đã hiểu vi sao bố cô lại chân trọng mảnh nhôm đó thế. ha my Gửi lúc 16:45, 26/10/02
|
Olympic Hoà Bình, Niềm Tin và Hy Vọng Thành viên rất tích cực
 ,Vietnam Thành viên từ 16:44, 16/04/02
Đã được 125 người bình chọn (4.73)
|
Giá trị của thời gian Một kỹ sư đã tính được rằng với một thanh sắt nặng 5kg, chúng ta có thể làm được một trong các việc sau đây: Nếu làm đinh sẽ bán được 10 USD. Nếu làm kim may sẽ bán được 300 USD. Còn nếu dùng làm những cái lò xo đồng hồ sẽ đem lại 25.000 USD Mỗi ngày đều cho chúng ta 24h bằng nhau, còn sử dụng những nguyên liệu đó như thế nào, dùng chúng để làm gì là tùy thuộc chúng ta. Thời gian là một trong những thứ hiếm hoi duy nhất mà khi đã mất rồi chúng ta không thể nào tìm lại được. Tiền bạc mất đi có thể tìm lại được. Ngay cả sức khỏe nếu mất đi cũng có khả năng phục hồi được. Nhưng thời gian sẽ không bao giờ quay bước trở lại. Không có cụm từ nào tai hại cho bằng ba chữ "Giết - thời - gian". Nhiều người tìm những thú vui, tìm những việc làm để chỉ mong giết thời gian. Thật ra chúng ta được ban cho thời gian để sử dụng chứ không phải để giết chúng. Ở bất cứ nơi đâu có niềm vui, ở đó có sáng tạo Gửi lúc 10:13, 05/11/02
|
Olympic Hoà Bình, Niềm Tin và Hy Vọng Thành viên rất tích cực
 ,Vietnam Thành viên từ 16:44, 16/04/02
Đã được 125 người bình chọn (4.73)
|
Tình thương không lời Cha tôi dường như không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Cả gia đình tôi sống vui vẻ và thoải mái, tất cả cũng là nhờ mẹ tôi. Hàng ngày cha cứ sáng sớm đi làm, chiều tối về nhà. Thế nhưng sau khi nghe mẹ tôi kể về những tội mà chúng tôi phạm phải trong ngày thì cha lại không ngớt lời rầy la chúng tôi.Có lần tôi ăn trộm một cây kẹo ở cửa tiệm nhỏ đầu phố. Cha biết chuyện và nhất định bắt tôi đem trả. Không những thế cha còn bắt tôi đến quét dọn cửa tiệm để chuộc lại lỗi lầm. Lần ấy duy chỉ có mẹ hiểu bởi dù sao tôi cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi. Tôi chơi bóng sơ ý bị gãy chân. Trên đường đến bệnh viện, người ôm tôi vào lòng là mẹ. Cha dừng xe hơi của ông trước cửa phòng cấp cứu, nhưng người bảo vệ yêu cầu ông đậu xe nơi khác vì chỗ đó chỉ dành cho những xe cấp cứu đỗ mà thôi. Cha nghe xong liền nổi giận: "Thế ông tưởng xe của chúng tôi là xe gì? Xe du lịch chắc?" . Trong những buổi tiệc mừng sinh nhật của tôi, cha chẳng giống một người cha chung vui với tôi chút nào. Cha chỉ mải lo thổi bong bóng, bày bàn tiệc hoặc làm những việc phục vụ vặt vãnh. Vẫn là mẹ cắm nến lên bánh kem và đưa đến cho tôi thổi. Xem những album ảnh, bạn bè thường hỏi: "Cha bạn ở đâu vậy?". Chỉ có trời mới hiểu nổi, vì lúc nào cha cũng là người cầm máy chụp hình. Còn mẹ và tôi thì luôn cười tươi như hoa và ảnh chụp dĩ nhiên là vô số. Tôi còn nhớ có lần mẹ nhờ cha dạy cho tôi tập đi xe đạp. Tôi xin cha khoan hãy buông tay ra, nhưng cha nói đã đến lúc cha không nên vịn xe cho tôi nữa. Và thế là cha buông tay. Tôi té xuống đất, mẹ vội chạy lại đỡ tôi dậy, còn cha thì khoát tay ra hiệu mẹ tránh ra. Lúc đó tôi rất giận, và nhất định phải chứng tỏ cho cha thấy tôi cũng không cần sự giúp đỡ. Nghĩ vậy tôi lập tức gắng leo lại lên xe và chạy một mình cho cha xem. Lúc ấy cha chỉ đứng yên và nở một nụ cười. Tôi vào đại học, tất cả thư từ đều do mẹ viết cho tôi. Cha chỉ gửi tiền ăn học và duy nhất một bức thư ngắn trong vòng bốn năm trời, nội dung chỉ vẻn vẹn vài dòng về chuyện tôi rời khỏi nhà đi học xa nên chẳng còn ai đá bóng trên thảm cỏ trước nhà nữa khiến thảm cỏ của cha ngày một tươi tốt. Mỗi lần tôi gọi điện về nhà, cha dường như đều rất muốn trò chuyện với tôi nhưng cuối cùng ông lại nói: "Cha gọi mẹ lại nghe điện nhé!" . Thế rồi tôi cũng kết hôn, lại vẫn là mẹ khóc. Cha chỉ sụt sịt mũi vài cái rồi bước ngay ra khỏi phòng. Từ bé đến lớn, cha chỉ thường nói với tôi những điều như: Con đi đâu đấy? , Mấy giờ về? , Xe còn đủ xăng không? , Không, không được đi... Cha hoàn toàn không biết thể hiện tình yêu thương của mình. Trừ phi...Trừ phi... Phải chăng cha đã thể hiện rất nhiều nhưng tôi lại vô tình không cảm nhận được tình thương yêu bao la đó?
Ở bất cứ nơi đâu có niềm vui, ở đó có sáng tạo Gửi lúc 10:15, 05/11/02
|
Olympic Hoà Bình, Niềm Tin và Hy Vọng Thành viên rất tích cực
 ,Vietnam Thành viên từ 16:44, 16/04/02
Đã được 125 người bình chọn (4.73)
|
Điều đó rồi cũng qua đi Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cần thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó".Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc biệt?". Nhà vua đáp: "Nó có những sức mạnh kỳ diệu. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng. Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế. Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi: "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười. Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. "Nào, ông bạn của ta - vua Salomon hỏi - ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?". Tất cả cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười. Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó đây, thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó có khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua đi". Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát bụi...
Ở bất cứ nơi đâu có niềm vui, ở đó có sáng tạo Gửi lúc 10:17, 05/11/02
|
Olympic Hoà Bình, Niềm Tin và Hy Vọng Thành viên rất tích cực
 ,Vietnam Thành viên từ 16:44, 16/04/02
Đã được 125 người bình chọn (4.73)
|
Những hòn đá cuội Trong một buổi nói chuyện với một nhóm các doanh nhân, một chuyên gia trình bày về cách sử dụng thời gian có hiệu quả. Đứng trước những người khá thành đạt trong cuộc sống, ông mỉm cười: "Sau đây là một câu hỏi trắc nghiệm". Ông ta lấy từ gầm bàn một cái lọ rộng miệng cỡ 4 lít và một túi chứa những hòn đá cuội to bằng nắm tay. Ông lần lượt đặt từng hòn đá vào lọ cho đến khi không thể bỏ vào được nữa. "Cái lọ có đầy chưa?" - ông hỏi."Đầy rồi" - mọi người đáp. "Thật không?" - ông lấy từ gầm bàn ra một túi sỏi nhỏ đổ từ từ vào lọ và lắc cho các hòn sỏi chen vào tất cả các khoảng trống giữa các hòn đá cuội. Ông nhoẻn miệng cười và hỏi: "Cái lọ đầy chưa?". Lần này thì mọi người dường như bắt kịp ông. Ai đó trả lời: "Chắc là chưa". "Tốt!" - ông nói và lấy ra một túi cát đổ vào lọ và cát chen đầy vào các khoảng trống giữa những hòn đá cuội và hòn sỏi. Một lần nữa, ông hỏi: "Cái lọ đầy chưa ?". "Chưa" - mọi người nhao nhao. "Tốt" - ông lặp lại và vớ lấy bình nước đổ vào lọ cho đến khi nước ngập đến miệng lọ. Ông ngước nhìn mọi người và hỏi: "Minh họa này nói lên điều gì?". Một nhà kinh doanh nhanh nhảu đáp: "Vấn đề là cho dù kế hoạch làm việc của bạn có sít sao thế nào đi nữa, nếu cố gắng bạn luôn có thể làm thêm nhiều việc nữa!" "Có thể" - ông đáp - Nhưng đó không phải là vấn đề. Điều mà minh họa vừa rồi nói lên là bạn không đặt những hòn đá cuội vào lọ trước, bạn sẽ không bao giờ có thể nhét chúng vào được". Cái gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của bạn? Có thể là một dự án, một hoài bão mà bạn muốn thực hiện, thời gian với những người mà bạn thương yêu, học vấn của bạn, sức khỏe của bạn ... Nhưng nhớ đặt những "hòn đá cuội" đó vào lọ trước hoặc bạn sẽ không bao giờ nhét chúng vào được. Chúng ta luôn cố gắng làm thật nhiều việc trong khoảng thời gian giới hạn của mình. Nhưng điều quan trọng là những việc mà bạn đang làm có thật sự có ý nghĩa. Thế thì tối nay hay sáng mai khi bạn suy ngẫm về câu chuyện này, hãy tự hỏi chính bản thân mình rằng điều gì là những "hòn đá cuội" trong cuộc sống của chính bạn và hãy đặt chúng vào trong lọ trước. Ở bất cứ nơi đâu có niềm vui, ở đó có sáng tạo Gửi lúc 10:19, 05/11/02
|
Olympic Hoà Bình, Niềm Tin và Hy Vọng Thành viên rất tích cực
 ,Vietnam Thành viên từ 16:44, 16/04/02
Đã được 125 người bình chọn (4.73)
|
Khi ta yêu Khi người ấy đang có mặt ở đây mà bạn giả vờ thờ ơ rồi khi người ấy vắng mặt, bạn lại bắt đầu đi tìm kiếm. Lúc đó, bạn đã yêu...Mặc dù xung quanh bạn có nhiều người luôn khiến cho bạn cười nhưng ánh mắt và sự chú ý của bạn chỉ luôn hướng về người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu... Mặc dù người ấy đã gọi điện về thông báo rằng máy bay hạ cánh an toàn nhưng không ai trả lời điện thoại. Bạn vẫn luôn chờ đợi cuộc gọi ấy. Lúc đó, bạn đã yêu... Bạn luôn thích thú với một email ngắn ngủn từ người ấy mà lờ đi những email thật dài của nhiều người khác. Lúc đó, bạn đã yêu... Khi bạn thấy mình không thể xóa đi tất cả những mẩu tin trong Inbox hay trong Send Items chỉ bởi vì một email từ người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu... Khi bạn có một cặp vé đi xem phim. Điều đầu tiên bạn nghĩ đến là sẽ cùng đi với người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu...
Bạn luôn tự nhủ rằng "người ấy chỉ là bạn thôi" nhưng bạn nhận ra mình không tránh khỏi sự thu hút của người ấy. Lúc đó, bạn đã yêu... Khi bạn đọc những dòng chữ này, nếu ai có ai đó xuất hiện trong đầu bạn. Lúc đó, bạn đã yêu... và đã yêu người ấy...
Ở bất cứ nơi đâu có niềm vui, ở đó có sáng tạo Gửi lúc 10:22, 05/11/02
|
|
| |
|
|
|
Các chủ đề liên quan |
|
|
|
Đề nghị các bạn tuân thủ
qui định của diễn đàn khi gửi bài
lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi
thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.
|
|
|
|
|