Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

12407261 người đang duyệt site , trong đó có 15503 thành viên
 
 

Tất cả các diễn đàn
Khoa học xã hội, nhân văn và nghệ thuật
 

Cùng đọc và suy ngẫmThi caKiếm hiệp cốcVăn họcDancingĐiện ảnh (MFC)Học thuậtMỹ ThuậtKiến TrúcKhoa học Pháp lýBáo chí - Truyền thôngLS_VHTiếng ViệtTác phẩm Văn họcNghệ thuật Nhiếp ảnhNghệ Thuật Thư PhápLịch sử Văn hoáTâm Lý Học


   Cùng đọc và suy ngẫm
 
  Chuyện để đọc.... ( mỗi ngày một chuyện )


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
 Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    4111 người đang xem chủ đề này, trong đó có 1 thành viên
  • dragon231 ,

    <<Chủ đề trước...  Chủ đề tiếp theo>>



  • Trang: 
       << Đầu  |  Trước  |  Sau  |   Cuối >>
    Tác giả Chủ đề này đã có 107787 lượt đọc và 364 bài trả lời  
        
    ( 27 người bầu )
      
    anhphuong86vn
    ..nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại...cuộc đời thì quá ngắn nỗi nhớ quá dài...



    ,Iceland
    Thành viên từ 00:13, 30/07/02


    Đã được 58 người bình chọn (4.74)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    CÂU CHUYỆN VỀ MÓN QUÀ TẶNG
    một cô bé đem tặng cho 2người bạn trai 2tờ giấy trắng ,có 2cách để xem tờ giấy đó viết gì :thứ nhất là đem hơ lên ngọn lửa để nhìn thấy đc chữ,2là đem ngâm vào nước .sáng hôm sau 1cậu đến lớp lắc đầu ,cậu thứ 2 mang đên tờ giấy có chữ VICTORY .và 2tờ giấy đã đc viết bằng nước rửa chén và cách duy nhất để xem là ngâm vào nước.cô bé hỏi tại sao cậu lại đem ngâm vào nước ,cậu trả lời đem ngâm nước trước nếu ko fải thì sẽ phơi khô đem hơ trên ngọn lửa sau .
    cuộc sống đôi khi fải chọn con đường vòng để đi ..

    ************************************
    nụ cười như mùa thu toả nắng

    Gửi lúc 17:57, 06/01/03Về đầu trang

    huy_dq


    ,Vietnam
    Thành viên từ 18:04, 12/12/02


    Đã được 2 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Một sớm đầu Xuân, ông Bân trở dậy, thấy phấn chấn lạ thường và ông chợt nhận ra tiếng chim hoạ mi hót ríu rít, điều mà hơn chục năm qua ông mới thấy lại. Bỗng thằng Hiếu, cháu nội duy nhất của ông ùa vào như một cơn gió:
    - Ông có nghe thấy tiếng hoạ mi hót không? Cháu thấy bảo chim hoạ mi báo hiệu tin vui đến mọi người. Chắc bố cháu sẽ trở về.
    Ông Bân lặng lẽ quay mặt dấu dòng nước mắt. Cách đây 10 năm vợ ông mất đi. 2 năm sau, thằng Trung con ông tòng quân vào chiến trường Miền Nam và chỉ sau 3 tháng đơn vị đã gửi giấy báo tử cho ông. Điều may mắn duy nhất là Trung đã kịp để lại cho ông thằng Hiếu, giọt máu duy nhất của dòng họ. Hoạ vô dơn chí, mẹ nó đã mất ngay khi nó cất tiếng khóc chào đời. Nén nỗi đau, ông Bân cắn răng thay bố, thay mẹ nuôi thằng Hiếu nên người. Ông vẫn dấu thằng Hiếu về cái chết của bố nó và nó vẫn mong mỏi ngày bố nó chiến thắng trở về.
    Một năm trở lại đây ông Bân ốm liệt giường. Thế mà chỉ nghe tiếng hoạ mi hót ông bỗng thấy khoẻ khoắn lạ thường và ông lại hy vọng vào điều thằng Hiếu nói, biết đâu có sự lầm lẫn gì chăng. Và tiếng chim hoạ mi đã mang lại niềm vui, niềm hy vọng cho hai ông cháu suốt những ngày đầu Xuân.
    Bỗng đâu, ở làng đồng rừng yên tĩnh lù lù xuất hiện một gã vô công rồi nghề, trên tay luôn lăm lăm khẩu súng săn. Gã có tài bắn bách phát bách trúng và việc nhìn thấy các con chim bị bắn toác đầu, gãy cánh là sở thích duy nhất của gã. Kể từ khi gã xuất hiện, tiếng chim hoạ mi dứt hẳn và ông Bân lại thấy buồn, trống vắng một điều gì đó. Thằng Hiếu cũng buồn lắm, nó lang thang khắp nơi với hy vọng timg được một con hoạ mi sót lại mang về cho ông. Một sớm, nó bỗng nghe thấy tiếng hoạ mi lảnh lót trên một bui cây cao. Nó tiến lại cố tìm kiếm. Bỗng thấy từ trên cây tụt xuống một thằng bé cỡ tuổi nó. Một ý nghĩ loé lên trong đầu nó. Và suốt ngày hôm đó, thằng nhỏ dạy cho thằng Hiếu cách bắt chước tiếng hoạ mi. Nó tập đến tứa máu lưỡi và cuối cùng cũng tự bằng lòng với tiếng hót của mình.
    Lại một buổi sáng, ông Bân thấy ấm áp bởi tiếng hoạ mi lảnh lót. Ngạc nhiên, ông cứ nằm nghe với một tâm trạng hứng khởi lạ thường. Một lát sau, ông thấy thằng Hiếu chui vào nằm cạnh ông, người thấm đẫm hơi sương, và ông chợt hiểu ra tất cả nhưng ông vẫn im lặng vì ông không muốn tước đi cái niềm vui duy nhất của thằng Hiếu là làm cho ông được vui.
    Hôm nay, nghe tiếng hoạ mi mà ông Bân thấy bồn chồn khác thường. Bỗng như có 1 luồng điện chạy dọc sống lưng ông. Cố gắng tìm cây gậy ông lết ra sân nhưng không kịp nữa rồi, 1 tiếng súng vang lên và ông gần sụp xuống khi thấy gã thợ săn mặt cắt không còn hột máu, phủ phục bên xác thằng Hiếu, miệng mếu máo:
    - Cháu xin lỗi, cháu không nhận ra đó là tiếng hót của một con người.
    Không biết bằng cách nào ông Bân qua nổi trong đám tang của thằng Hiếu. Một ngày nọ, ông đi tìm đất sét và sơn màu và làm một con hoạ mi rất đẹp. Bao nhiêu tinh lực ông dồn cả vào con chim làm cho nó sống động như thật. Nhưng điều làm ông thất vọng là con chim không làm sao có được tiếng hót. Một đêm ông Bân chợt bừng tỉnh vì tự nhiên các đèn trong phòng được bật sáng, một bóng người kỳ dị xuất hiện trong phòng ông:
    - Ông Bân, tôi hiểu điều ông đang làm. Tôi sẽ làm tiếng hót hoạ mi đích thực cho ông chứ không phải tiếng hót giả dối mà ông đang cố tìm kiếm. Nhưng để đổi lại ông phải cho tôi linh hồn của ông.
    - Ta không thể bán linh hồn cho quỷ dữ các ngươi vì một điều tầm phào như vậy.
    - Ông có biết rằng chính sự lừa dối của ông đã giết chết thằng cháu ông và việc ông đang làm cũng là cố gắng để lương tâm ông thanh thản. Ta lấy đi linh hồn ông cũng chỉ để cho ông không bị dày vò.
    Ông Bân lặng lẽ gật đầu và ông chợt thấy nhói đau nơi lồng ngực.
    Sáng hôm sau, người hàng sóm sang nhà ông Bân thấy ông tắt thở từ bao giờ nhưng trên môi ông vẫn vấn vương một nụ cười.
    Làng xóm đã đắp ngôi mộ ông Bân ngay cạnh mộ thằng Hiếu và gắn con chim bằng đất giữa hai ngôi mộ. Kỳ lạ thay khi những người thợ vừa dừng tay từ trên trời xanh một đàn hoạ mi sà xuống cất tiềng hót vang lừng. Tiếng hót cứ lảnh lót, lảnh lót mãi trên ngôi mộ của hai ông cháu.



    Do Quang Huy

    Gửi lúc 15:59, 11/01/03Về đầu trang

    anhphuong86vn
    ..nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại...cuộc đời thì quá ngắn nỗi nhớ quá dài...



    ,Iceland
    Thành viên từ 00:13, 30/07/02


    Đã được 58 người bình chọn (4.74)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    ra trường đc 2năm nhưng chưa lần nào Phan gặp lại đc người bạn cũ ..ra trường nhưng ko nói câu chào từ biệt nhau chỉ vì chuyện cãi nhau vớ vẩn nhưng có lẽ do tính tự ái của 2người quá lớn ko cho phép họ chào nhau trước khi ra đường đời ..Hôm nay lục lại ngăn tủ cũ Phan thấy hộp diêm cũ .nó là món quà mà Tuấn tặng cho Phan .lâu thật lâu ko nhìn thấy nó ,bây giờ bụi phủ đầy nhưng riêng chữ "give for my friend"là còn nguyên ..tự nhiên mọi kí ức tràn về quanh Phan ,cũng chỉ vì cãi nhau mà Phan nói với Tuấn "hộp diêm cháy rồi"..Tuấn ko nói gì ,ánh nhìn xa thẳm ..Phan biết hộp diêm đó Tuấn đã mày mò làm để tặng Phan ..thế mà...Tuấn ơi ,giờ ở đâu?hộp diêm vẫn còn đây trên tay Phan ,chưa cháy và chưa hề cháy ..mãi mãi ko bao giờ cháy Tuấn ạ ..

    ************************************
    nụ cười như mùa thu toả nắng
    ************************************

    Gửi lúc 16:43, 16/01/03Về đầu trang

    ATC
    TTVNOnline

    TTVNOnline Lover


    ,Vietnam
    Thành viên từ 09:56, 18/03/01


    Đã được 153 người bình chọn (3.59)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Bài học từ loài ngỗng!

    Vào mùa thu, khi bạn thấy bầy ngỗng bay ngang về phương nam để tránh đông theo hình chữ V, bạn có tự hỏi những lý lẽ khoa học nào có thể rút ra từ đó. Mỗi khi một con ngỗng vỗ đôi cánh của mình, nó tạo ra một lực đẩy cho con ngỗng bay ngay sau nó. Bằng cách bay theo hình chữ V, đàn ngỗng biết tiết kiệm được 71% sức lực so với khi chúng bay từng con một.

    Khi là thành viên của một nhóm, người ta cùng chia sẻ những mục tiêu chung, người ta sẽ đi đến nơi họ muốn nhanh hơn và dễ dàng hơn vì họ đang đi dựa trên sự tin tưởng lẫn nhau.

    Mỗi khi một con ngỗng bay lạc khỏi hình chữ V của đàn, nó nhanh chóng cảm thấy sức trì kéo và những khó khăn của việc bay một mình. Nó sẽ nhanh chóng trở lại đàn để bay theo hình chữ V như cũ, và được hưởng những ưu thế của sức mạnh từ bầy.

    Nếu chúng ta cũng có sự cảm nhận tinh tế của loài ngỗng, chúng ta sẽ chia sẻ thông tin với những người cùng đang hướng đến cùng một mục tiêu như chúng ta.

    Tiếng kêu của bầy ngỗng từ đằng sau sẽ động viên những con đi đầu giữ được tốc độ của chúng.

    Những lời động viên sẽ tạo nên sức mạnh cho những người đang ở đầu con sóng, giúp họ giữ vững tốc độ, thay vì để họ mỗi ngày phải chịu đựng áp lực công việc và sự mệt mỏi triền miên.

    Cuối cùng, khi một con ngỗng bị bệnh hay bị thương và rơi xuống, hai con ngỗng khác sẽ rời khỏi bầy để cùng xuống với con ngỗng bị thương và bảo vệ nó. Chúng sẽ ở lại cho đến chừng nào con bị thương lại có thể bay hoặc là chết, và khi đó chúng sẽ nhập vào một đàn khác để tiếp tục bay về phương nam.

    Nếu chúng ta có tinh thần của loài ngỗng, chúng ta sẽ sát cánh bên nhau khi khó khăn.

    Lần sau có cơ hội thấy một đàn ngỗng bay, bạn hãy nhớ...

    Bạn đang hưởng một đặc ân khi là thành viên của một nhóm.


    ATC

    Gửi lúc 03:10, 04/02/03Về đầu trang

    AutumnJubilee
    Thành viên Movie Fan Club. Thành viên box HN-Ams :p




    ,Vietnam
    Thành viên từ 21:00, 15/01/03


    Đã được 6 người bình chọn (4.33)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    BÔNG HỒNG !!

    Một chút của bạn thôi cũng là cả thế giới đối với những kẻ khốn cùng ...

    Cứ mỗi chủ nhật người ta lại đến cài một bông hồng nhỏ vào ve áo tôi, tôi rất trân trọng cử chỉ này nhưng tôi thật nó thật nhàm chán vì chủ nhật nào cũng vậy: lại là một bông hoa được cài vào áo tôi. Nhưng rồi cũng chính từ chủ nhật nhàm chán đó mà tôi phát hiện ra một điều thật đặc biệt từ những cái mà trước đó tôi đã coi rất bình thường.

    Hôm đó sau khi đọc xong bài cầu kinh và ra về, bỗng một cậu bé xinh xắn chạy đến phía tôi "Thưa ngài , ngài sẽ làm gì với bông hoa cài trên áo ạ ?" , cậu bé lém lỉnh nói. Lúc đó tôi cảm thấy hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi của cậu bé, tôi nghĩ đó là câu bông dùa của trẻ nhỏ. Thế rồi như để chứng tỏ cho sự nghiêm túc của mình cậu bé đã không để tôi hỏi lại "Cháu có thể xin bông hoa đó nếu như ngài định vứt nó đi được không?". Tôi đã mỉm cười với cậu bé và hứa sẵn sàng tặng cậu ta nếu cậu ta nói cho tôi biết sẽ làm gì với bông hoa đó.

    Cậu bé chỉ khoảng chừng 10 tuổi thôi, ngước mắt nhìn tôi đầy vui mừng và nói" Cháu sẽ giành tặng bông hoa đó cho bà ngoại của cháu. Cha mẹ cháu đã ly dị năm ngoái và cháu về ở với mẹ. Rồi một thời gian mẹ giao cháu cho cha chăm sóc nhưng rồi cha cũng đã ruồng bỏ cháu. Và cháu đã được gửi đến ở với bà. Bà tốt với cháu lắm, bà cho cháu ăn và thương yêu cháu, bà không hề muốn tống cháu đi. Chính vì thế cháu muốn xin ông bông hồng nhỏ đó để giành tặng cho riêng bà".

    Khi cậu bé nói xong tôi cảm thấy không thể nói gì được, có cái gì nghèn ngẹn ở cổ và mắt tôi nhoà di. Tôi từ từ tháo bông hoa trên áo ra và dặt gọn trong lòng bàn tay cậu bé và nói "Con trai của ta đó là diều tuyệt diệu nhất mà ta được nghe đến từ trước đến nay, nhưng một bông hoa này thôi vẫn chưa đủ con à, con hãy đi đến phía trước bục giảng kinh ở đằng kia, con sẽ nhìn thấy một bó hoa rất to và con hãy lấy nó. Đó là hoa mà các gia đình đã mang dến nhà thờ hàng tuần, giờ nó thuộc về bà ngoại của con vì bà thực sự xứng đáng được hưởng điều đó".

    Nếu như mọi chuyện kết thúc ở đấy thì có lẽ tôi sẽ không nhớ lâu đến như vậy, cái làm tôi phải thay đổi con người mình, làm tôi ghi nhớ mãi chủ nhật hôm dó là câu nói của cậu bé " Ôi thật là một chủ nhật tuyệt vời , mình chỉ ao ước có một bông hoa mà lại có cả bó hoa. Cuộc sống mới hạnh phúc làm sao!".

    (St)

    Hạnh phúc hiển hiện trong cuộc sống mà cuộc sống lại được tạo nên bởi những niềm vui giản dị ...

    Gửi lúc 21:07, 04/02/03Về đầu trang

    Small_candle


    ,Vietnam
    Thành viên từ 07:57, 17/07/02


    Đã được 1 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    * Tình yêu

    Có lẽ Thượng đế bắt chúng ta phải gặp một số người xấu trước khi gặp một người tốt, để cuối cùng ta phải biết cảm ơn vì gặp được người ấy.
    Bạn mất một phút để mê tít một ai đó, một giờ để thích một ai đó và một ngày để yêu một ai đó, nhưng có khi phải mất cả đời để quên được một người.
    Tình yêu bắt đầu bằng một nụ cười, sau đó là một cái hôn và kết thúc bằng một giọt nước mắt hoặc một cái ôm vĩnh cửu.
    Tình yêu đến với những người vẫn hi vọng ngay cả khi họ đang thất vọng, đến với những người vẫn tin tưởng mặc dù họ đã bị phản bội, đến với những người vẫn yêu mặc dù trước đó họ đã bị tổn thương rất sâu.
    Ta đau khi yêu một người và không được yêu trở lại. Nhưng nỗi đau lớn nhất là khi bạn yêu một người nhưng không đủ can đảm để cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.



    Take a change
    U'll never know what U will get
    Until U have really tried

    Gửi lúc 01:25, 11/02/03Về đầu trang

    redpig
    Chuyên DHKHTN's member - the iron pig - on the way to find itself



    ,Vietnam
    Thành viên từ 11:14, 09/12/02


    Đã được 5 người bình chọn (2.60)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    tôi ko biết đã có ai post bài này chưa vì tôi chưa đọc hêt các bài viêt nhưng tôi thấy topic này rất hay nên cũng post bài này: (nếu có rồi thì xoá đi nhá)


    Đây là một bức thư của một người cha gửi cho con trai của mình có nhan đề là : "Làm cha nên nhớ..."

    "Con ơi ! Con ngủ,má đỏ kề tay, tóc mây dính trên trán. Cha mới lén vào phòng con... Cha muốn thú tội với con: lúc nãy khi đọc báo bên phòng sách đợt sóng hối hận xâm chiếm tâm hồn cha. Cha đã hơi nghiêm khắc với con hôm nay. Sáng ngày, trong khi con sửa soạn sách vở đi học, cha đã rầy con chỉ vì con quệt chiếc khăn ướt lên đầu mũi con thôi, cha đã mắng con vì giầy con không đánh bóng, cha đã la con khi con ném đồ chơi của con xuống đất.

    "Trong lúc điểm tâm cha lại khiển trách con nữa : con đánh đổ sữa, con nuốt vội mà không nhai, con tỳ khuỷu tay lên bàn, con phết bơ lên bánh nhiều quá... Khi đi, con quay lại chào cha: "Thưa cha con, con đi !" và cha đã cau mày: "Ngay người lên !".,

    "Buổi tối, khi đi làm về, cha thấy con đang chơi bi ngoài đường, đầu gối quỳ xuống đất, tất rách hở cả chân. Cha đã làm nhục con trước mặt bạn bè, bắt con đi trước mặt cha đến tận nhà... "Tất đắt tiền, nếu mày phải bỏ tiền ra mua, mày mới tiếc của ma giữ gìn nó !" (Con thử tưởng tượng xem, có ai là cha mà lại mắng con như vậy không?).

    "Rồi con nhớ không? Tối đến, trong khi cha đọc sách, con rón rén vào phòng cha. Cha ngừng lên, giọng bất bình hỏi : "Cái gì ?" .

    "Con không trả lời gì hết, nhưng trong một lúc xúc động không nén lại được, con chạy lại, bá cổ cha, ôm cha với tình yêu thương mà trời phật đã làm nảy nở trong lòng con, mà sự lạnh lùng của cha đã không làm nó héo hon được... Rồi thì con lại chạy lên cầu thang.

    "Con ạ ! Chính cái lúc đó quyển sách ở trên tay cha rơt xuống và một nỗi sợ ghê gớm xâm chiếm tâm hồn cha. Cái thói hay chỉ trích, trách mắng đã làm cho cha thành như vậy đó : thành một người cha gắt gỏng. Cha đã phạt con vì con còn quá trẻ con mà cha bắt con làm như người lớn. Không phải cha không thương con đâu, nhưng cha đã đòi hỏi ở một đứa trẻ như con nhiều quá, cha đã xét con theo gần bốn mươi năm kinh nghiệm sống của cha.

    "Mà tâm hồn của con đại lượng, cao thượng, trung thực biết bao ! Trái tim của con tuy nhỏ bé mà mênh mông biết bao. Chỉ một sự hăm hởtự nhiên chạy lại hôn cha trước khi đi ngủ cũng đủ chứng minh điều đó. Thôi, cha con mình quên những chuyện khác đi... Tối nay cha hối hận lắm, ngồi nép bên giường con.

    "Cha biết nếu con có nghe những lời cha nói với con đây thì con cũng chẳng hiểu gì nhưng ngày mai, con sẽ thấy, cha sẽ thật sự là một người cha ; cha sẽ là bạn của con, khi con cười cha sẽ cười, khi con khóc cha sẽ khóc. Và nếu cha co muốn trách mắng con thì cha sẽ mím chặt môi, và sẽ lặp đi lặp lại rằng :
    -Con chỉ là một đứa trẻ con... một đứa trẻ con !

    "Cha có lỗi, cha đã coi con như người lớn. Bay giờ nhìn con nằm trên giường, mỏi mệt, trơ trọi, cha biết rõ rằng con chỉ là một đứa trẻ con.

    "Mới hôm qua, con còn nằm trong tay mẹ, ngả đầu trên vai mẹ con... Cha đã đòi hỏi con nhiều quá, nhiều quá lắm...".

    Livingstone Larnod

    anytime, anywhere....

    Được redpig sửa chữa / chuyển vào 13:41 ngày 23/02/2003

    Gửi lúc 13:39, 23/02/03Về đầu trang

    vimouze
    Ẩn số của box Chuột Sài Gòn. Một ngày với bóng đá, một đời với CLB Cảng Sài Gòn.

    Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


    ,Vietnam
    Thành viên từ 03:09, 07/02/03


    Đã được 24 người bình chọn (3.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Hoa hồng tặng Mẹ.

    Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang khóc bên vỉa hè. Anh đến và hỏi nó sao lại khóc.

    - Cháu muốn mua một hoa hồng để tặng mẹ cháu - nó nức nở - nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá một hoa hồng đến 2 đôla.

    Anh mỉm cười và nói với nó:

    - Đến đây, chú sẽ mua cho cháu.

    Anh liền mua hoa cho cô bé và đặt một bó hồng để gửi cho mẹ anh. Xong xuôi, anh hỏi cô bé có cần đi nhờ xe về nhà không. Nó vui mừng nhìn anh trả lời:

    - Dạ, chú cho cháu đi nhờ đến nhà mẹ cháu.

    Rồi nó chỉ đường cho anh lái xe đến một nghĩa trang, nơi có một phần mộ vừa mới đắp. Nó chỉ ngôi mộ và nói:

    - Đây là nhà của mẹ cháu.

    Nói xong, nó ân cần đặt nhánh hoa hồng lên mộ.Tức thì anh quay lại tiệm bán hoa, hủy bỏ dịch vụ gửi hoa vừa rồi và mua một bó hồng thật đẹp. Suốt đêm đó, anh đã lái một mạch 300km về nhà mẹ anh để trao tận tay bà bó hoa.

    Ca Dao - dịch từ Internet.



    .::VIMOUZE::.

    Gửi lúc 08:26, 27/02/03Về đầu trang

    vimouze
    Ẩn số của box Chuột Sài Gòn. Một ngày với bóng đá, một đời với CLB Cảng Sài Gòn.

    Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


    ,Vietnam
    Thành viên từ 03:09, 07/02/03


    Đã được 24 người bình chọn (3.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Một câu chuyện cảm động.

    Câu chuyện đã xảy ra từ nhiều năm trước. Lúc đó, cô Thompson đang dạy tai trường tiểu học của một thị trấn nhỏ tại Hoa Kỳ. vào ngày khai giảng năm học mới, cô đứng trước những em học sinh lớp 5, nhìn cả lớp và nói cô sẽ yêu thương tất cả các học sinh như nhau. Nhưng thực ra cô biết mình sẽ không làm được điều đó bởi cô đã nhìn thấy cậu học sinh Teddy Stoddard ngồi lù lù ngay bàn đầu. Năm ngoái cô đã từng biết Teddy và thấy cậu bé chơi không đẹp với bạn bè, quần áo thì lôi thôi lếch thếch, còn người ngợm thì lại quá bẩn thỉu. "Teddy trông thật khó ưa".

    Chẳng những thế, cô thompson còn dùng cây bút đỏ vạch một chữ thập rõ đậm vào hồ sơ cá nhân của Teddy và ghi chữ F đỏ chói ngay phía ngoài (chữ F là hạng kém). Ở trường này, vào đầu năm học mỗi giáo viên đều phải xem thành tích học tập của từng học sinh trong lớp mình chủ nhiệm. Cô Thompson đã nhét hồ sơ cá nhân của Teddy đến cuối cùng mới mở ra xem, và cô rất ngạc nhiên về những điều đọc được. Cô giáo chủ nhiệm lớp 1 đã nhận xét Teddy như sau: "Teddy là một đứa trẻ thông minh và luôn vui vẻ. Học giỏi và chăm ngoan... Em là nguồn vui cho người chung quanh". Cô giáo lớp 2 nhận xét: "Teddy là một học sinh xuất sắc, được bạn bè yêu quý nhưng có chút vấn đề vì mẹ em ốm nặng và cuộc sống gia đình thật sự là một cuộc chiến đấu". Giáo viên lớp 3 ghi: "Cái chết của người mẹ đã tác động mạnh đến Teddy. Em đã cố gắng học, nhưng cha em không mấy quan tâm đến con cái và đời sống gia đình sẽ ảnh hưởng đến em nếu em không được giúp đỡ". Giáo viên chủ nhiệm lớp 5 nhận xét: "Teddy tỏ ra lãnh đạm và không tỏ ra thích thú trong học tập. Em không có nhiều bạn và thỉnh thoảng ngủ gục trong lớp". Đọc đến đây, cô Thompson chợt hiểu ra vấn đề và cảm thấy tự hổ thẹn. Cô còn thấy áy náy hơn khi đến lễ Giáng sinh, tất cả học sinh trong lớp đem tặng cô những món quà gói giấy màu và gắn nơ thật đẹp, ngoại trừ món quà của Teddy. Em đem tặng cô một gói quà bọc vụng về bằng loại giấy gói hàng nâu xỉn mà em tận dụng lại từ loại túi giấy gói hàng của tiệm tạp hóa. Cô Thompson cảm thấy đau lòng khi mở gói quà ấy ra trước mặt cả lớp. Một vài học sinh đã bật cười khi thấy cô giơ lên chiếc vòng giả kim cương cũ đã sút mất vài hột đá và một chai nước hoa chỉ còn lại một ít. Nhưng cô đã dập tắt những tiếng cười nhạo kia khi cô khen chiếc vòng đẹp, đeo nó vào tay và xịt một ít nước hoa trong chai lên cổ tay. Hôm đó Teddy đã nán lại cho đến cuối giờ để nói với cô: "Thưa cô, hôm nay cô thơm như mẹ em ngày xưa". Sau khi đứa bé ra về, cô Thompson đã ngồi khóc cả giờ đồng hồ. Và chính từ hôm đó, ngoài dạy học cô còn lưu tâm chăm sóc cho Teddy hơn trước. Mỗi khi cô đến bàn em để hướng dẫn thêm, tinh thần Teddy dường như phấn chấn hẳn lên. Cô càng động viên em càng tiến bộ nhanh. Vào cuối năm học, Teddy đã trở thành học sinh giỏi nhất lớp. Và trái với phát biểu của mình vào đầu năm học, cô đã không yêu thương mọi học sinh như nhau. Teddy là học trò cưng nhất của cô.

    Một năm sau, cô tìm thấy một mẩu giấy nhét qua khe cửa. Teddy viết: "Cô là cô giáo tuyệt vời nhất trong đời em". Sáu năm sau, cô lại nhận được một bức thư ngắn từ Teddy. Cậu cho biết đã tốt nghiệp trung học, đứng hạng ba trong lớp và "Cô vẫn là người thầy tuyệt vời nhất trong đời em". Bốn năm sau, cô lại nhận được một lá thư nữa. Teddy cho biết dù hoàn cảnh rất khó khăn khiến cho cậu có lúc cảm thấy bế tắc, cậu vẫn quyết tốt nghiệp đại học với hạng xuất sắc nhất, nhưng "Cô vẫn luôn là cô giáo tuyệt vời mà em yêu quý nhất trong đời". Rồi bốn năm sau nữa cô nhận được bức thư trong đó Teddy báo tin cho biết cậu đã đậu tiến sĩ và quyết định học thêm lên. "Cô vẫn là người thầy tuyệt nhất của đời em", nhưng lúc này tên cậu đã dài hơn. Bức thư ký tên Theodore F.Stoddard - giáo sư tiến sĩ.

    Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây. Một bức thư nữa được gửi đến nhà cô Thompson. Teddy kể cậu đã gặp một cô gái và cậu sẽ cưới cô ta. Cậu giải thích vì cha cậu đã mất cách đây vài năm nên cậu mong cô Thompson sẽ đến dự lễ cưới và ngồi ở vị trí vốn thường được dành cho mẹ chú rể. Và bạn thử đoán xem việc gì đã xảy ra? Ngày đó, cô đeo chiếc vòng kim cương giả bị rớt hột mà Teddy đã tặng cô năm xưa, xức thứ nước hoa mà Teddy nói mẹ cậu đã dùng vào kỳ Giáng sinh cuối cùng trước lúc bà mất. Họ ôm nhau mừng rỡ và giáo sư Stoddard thì thầm vào tai cô Thompson: "Cám ơn cô đã tin tưởng em. Cám ơn cô rất nhiều vì đã làm cho em cảm thấy mình quan trọng và cho em niềm tin rằng mình sẽ tiến bộ". Cô Thompson vừa khóc vừa nói nhỏ với cậu: "Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi. Cô chưa từng biết dạy học cho tới khi cô được gặp em".

    Tác giả khuyết danh.

    Đàm Thư sưu tầm và biên dịch.



    .::VIMOUZE::.

    Gửi lúc 08:26, 27/02/03Về đầu trang

    muaxuanxanh



    ,Vietnam
    Thành viên từ 14:30, 01/03/03


    Đã được 1 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Nếu Ước Mơ Đủ Lớn


    Tôi vẫn thường nhìn cô bé đó từ cửa sổ nhà bếp và bật cười. Cô bé trông thật bé nhỏ khi chen chúc giữa một đám con trai trên sân chơi. Trường học nằm đối diện với nhà chúng tôi và tôi thường đứng ở bên cửa sổ, tay bận làm việc nhưng mắt vẫn nhìn đám trẻ đang vui chơi trong giờ giải lao. Một biển học trò, nhưng đối với tôi, cô bé vẫn có thể nhận ra được trong đám trẻ đó.
    Tôi vẫn nhớ bữa đầu tiên tôi thấy cô bé chơi bóng rổ. Thật tuyệt vời khi cô bé chạy vòng quanh các đứa trẻ khác, nhảy lên ném bóng vào trong rổ ngay trên đầu của chúng. Những đứa con trai luôn cố cản cô bé nhưng không đứa nào làm được cả.
    Tôi cũng chú ý đến cô bé vào những lần khác, cũng tại chỗ đó, với banh trong tay đang chơi một mình. Cô có thể tập đi tập lại dắt bóng và ném bóng cho đến khi trời tối mịt. Một ngày kia, tôi hỏi cô bé tại sao cô tập luyện nhiều như vậy. Xoay nhanh người, mái tóc đuôi gà nhún nhảy, cô bé nhìn thẳng vào mắt tôi. Không một chút do dự, cô bé nói, "Cháu muốn vào học Đại học. Cha cháu đã không thể vào Đại học được nên ngay từ khi cháu còn bé, cha đã thường nói là muốn sau này cháu phải học đại học… Cách duy nhất cháu có thể vào học được là phải có một học bổng. Cháu thích bóng rổ. Cháu nghĩ rằng nếu cháu chơi bóng giỏi thì cháu sẽ nhận được học bổng vào Đại học. Cháu sẽ chơi bóng rổ cho trường Đại học. Cháu muốn thành xịn nhất. Cha cháu nói với cháu rằng nếu ước mơ thật sự lớn, những chuyện khác chỉ là chuyện nhỏ." Sau đó cô bé cười và chạy đi tập tiếp.
    Vậy đó, tôi cũng chào thua cô bé - cô bé đã tự định đoạt số mệnh của mình. Tôi đã theo dõi cô bé suốt những năm đầu của Trung học. Mỗi tuần, cô bé dẫn dắt đội bóng của mình chiến thắng. Thật làthích thú khi xem cô bé chơi.
    Vào một ngày trong năm cuối cùng bậc Trung học, tôi thấy cô bé ngồi trên bãi cỏ, đầu giấu vào trong cánh tay. Tôi bước qua đường và ngồi xuống bãi cỏ cạnh cô bé. Tôi hỏi nhỏ chuyện gì đã xảy ra với cô vậy. "O,À không có gì," câu trả lời thật khẽ. "Cháu quá thấp." Huấn luyện viên nói với cô bé là với chiều cao thấp như vậy côù sẽ chẳng bao giờ chơi cho một đội hạng nhất được - chưa nói đến học bổng - bởi vậy cô nên bỏ ước mơ vào đại học đi.
    Cô bé thật đau khổ. Tôi cảm thấy lòng mình thắt lại khi nhận thấy sự thất vọng của cô bé. Tôi hỏi xem cô đã nói cho cha cô biết chưa. Cô bé nhấc đầu lên khỏi cánh tay và kể rằng cha cô nói tất cả các huấn luyện viên đều sai bét cả. Họ không hiểu được sức mạnh của ước mơ. Ông nói với cô bé rằng nếu cô muốn chơi cho một trường Đại học tốt, nếu cô thật sự muốn có học bổng, thì không có gì có thể ngăn cản cô được ngoại trừ một điều - thái độ của chính mình. Ông nói với cô một lần nữa, "Nếu ước mơ đủ lớn thì tất cả những điều khác chỉ là chuyện nhỏ."
    Năm kế tiếp, khi cô và đội của cô chơi cho giải vô địch Bắc California, cô đã được một huấn luyện viên chú ý đến. Cô được mời vào trường, với học bổng, để đến với một đội bóng rổ nữ trong giải hạng nhất của NCAA. Cô bé ấy được nhận vào học. Cô đạt được việc học đại học mà cô hằng mơ ước và cố gắng phấn đấu từ nhiều năm qua. Và cô bé đã được tham gia thi đấu nhiều nhất trong lịch sử nhà trường.
    Vào một đêm nọ, cha cô gọi cô. "Cha đang bị bệnh, cưng ạ. Cha bị ung thư. Không, con đừng nghỉ học và cũng không cần trở về nhà. Mọi việc sẽ tốt thôi con. Cha yêu con lắm."
    Sáu tuần sau người cha - thần tượng của cô bé – đã qua đời. Trước đó, cô bé nghỉ học vài ngày để về an ủi mẹ và chăm sóc cha. Một đêm kia, trước khi qua đời, cha cô gọi cô đến bên giường. Khi cô đến gần, người cha nắm lấy tay cô và gắng sức nói "Rachel, con cứ tiếp tục ước mơ đi. Đừng để ước mơ của con chết theo cha. Hứa với cha đi." ông nài nỉ. "Hứa đi con." Trong những giây phút hiếm hoi còn được ở bên cạnh nhau đó cô bé trả lời "Dạ con xin hứa với cha."
    Những năm sau đó thật là nặng nề với cô bé. Cô phải luân phiên giữa trường và ở nhà, nơi mẹ cô ở một mình với đứa trẻ mới sinh ra và ba đứa con khác. Sự đau đớn mất cha mà cô cảm nhận được vẫn còn đó, giấu kín trong lòng cô, vẫn chờ đến một lúc nào không ngờ tới được bùng nổ lên để đánh quỵ cô.
    Mọi thứ dường như càng ngày càng khó khăn hơn. Cô phải chống chọi với sợ hãi, nghi ngờ và vỡ mộng. Khó khăn đã làm cho cô phải học mất 3 năm mới đủ chứng chỉ cho một năm. Những giáo viên trong trường không tin nổi rằng cô vượt qua được dù chỉ một học kỳ. Mỗi khi muốn bỏ cuộc, cô lại nhớ những lời cha cô "Rachel, hãy tiếp tục ước mơ. Đừng để ước mơ của con chết theo cha. Nếu ước mơ của con đủ lớn, con có thể làm mọi việc. Cha tin ở con." Và dĩ nhiên, cô luôn nhớ đến lời hứa của mình với cha.Cô bé đã thực hiện được lời hứa và hoàn tất chương trình đại học. Cô phải mất đến 6 năm, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô vẫn tiếp tục chơi bóng rổ vào những lúc chiều xuống. Và nhiều lần tôi nghe cô nói với bạn bè "Nếu ước mơ đủ lớn, những điều còn lại là chuyện nhỏ.”

    ("Chicken soup" - Trần Xuân Hải dịch)

    Gửi lúc 08:05, 09/03/03Về đầu trang

     
    Các chủ đề liên quan

    Đề nghị các bạn tuân thủ qui định của diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.

    Trang chủ |  Đăng ký |  Các diễn đàn |  TTVN Life |  Chủ đề mới |  Bài gần đây |  Tìm kiếm |   Sự kiện |  Sổ lưu niệm |  Từ điển |  Download  |   Thành viên |   Trưng cầu  |  Hướng dẫn |  Trang cá nhân |  Sửa thông tin riêng |  Danh sách bạn |  Các đánh dấu |  Ai đang làm gì?

    Trai tim Viet Nam Online (c) 2000-2003 TTVNOL Friends Group.

    Sử dụng phần mềm TTVNOnline Forum .NET 8.1, Snitz Forum 2000


    3.0941658