Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

12422376 người đang duyệt site , trong đó có 15512 thành viên
 
 

Tất cả các diễn đàn
Khoa học xã hội, nhân văn và nghệ thuật
 

Cùng đọc và suy ngẫmThi caKiếm hiệp cốcVăn họcDancingĐiện ảnh (MFC)Học thuậtMỹ ThuậtKiến TrúcKhoa học Pháp lýBáo chí - Truyền thôngLS_VHTiếng ViệtTác phẩm Văn họcNghệ thuật Nhiếp ảnhNghệ Thuật Thư PhápLịch sử Văn hoáTâm Lý Học


   Cùng đọc và suy ngẫm
 
  Chuyện để đọc.... ( mỗi ngày một chuyện )


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
 Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    4115 người đang xem chủ đề này, trong đó có 1 thành viên
  • dragon231 ,

    <<Chủ đề trước...  Chủ đề tiếp theo>>



  • Trang: 
       << Đầu  |  Trước  |  Sau  |   Cuối >>
    Tác giả Chủ đề này đã có 107792 lượt đọc và 364 bài trả lời  
        
    ( 27 người bầu )
      
    netwalker
    Been There - Done That.



    ,United States
    Thành viên từ 07:39, 28/04/03


    Đã được 190 người bình chọn (4.42)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 3 người bầu )

    Bối cảnh đặc biệt

    - Tác giả : Sa Miên Nông -

    Chú nhà báo! Thực tình em chẳng có gì để nói. Mong chú đừng ghi âm, cũng đừng chép…”

    “Hôm đó, em đâu có nghĩ tới tình quốc tế… Thật, em không hề nghĩ”.

    Sự tình hết sức đơn giản, trên đường đi làm về, em nhặt được cái bao, có rất nhiều ngoại tệ. Trời tối, em không dám đứng đợi người đánh mất, vội đến bốt công an. Chú công an đếm hơn một vạn đô la. Em chưa từng thấy số tiền lớn như vậy. Không dấu gì chú, lúc đó em rất sợ! Em muốn chạy mau về nhà. Chú công an cũng không hỏi tên em, chỉ xem qua chứng minh thư. Sáng sớm hôm sau em nghe nói, chú công an đã tìm ra người đánh mất, là một thương gia người Malaysia. Khi ấy làm sao em lại nghĩ đến tình quốc tế được”.

    Xem ra, chú muốn biết một chút lai lịch về em… được, em kể cho chú nghe một điều bí mật mà từ trước đến nay em chưa kể cho ai hay”.

    Chà, nói gì bây giờ, thôi em không nói đâu… mà thôi, nói thì nói… nhưng chú đừng ghi âm đó nghe…”

    Mẹ em là một công nhân quét đường, làm từ ngày mới giải phóng đến nay, quét rác không nổi nên mẹ em xin về hưu. Bốn mươi năm quét rác của mẹ em, rác dồn lại chất thành núi, nhặt được không biết bao nhiêu thứ. Đơn vị mẹ em làm có một quyển sổ ghi lại công nhân nhặt rơi đem nộp 148 đồng hồ đeo tay, 17 dây chuyền vàng, 36 nhẫn vàng, 266 bót đựng tiền, còn bạc đúc, tín phiếu, giấy tờ không kể xiết. Có một lần… Ối! Đợi em kể tiếp…”

    “- Có một lần, mẹ em nhặt được một cái bao to, trong đó có một đứa bé mới sinh… Đứa bé đó… chính là em đây…”

    “- Em rất thương mẹ, nhưng có lúc… Thôi, em không kể tiếp nữa…”


    Gửi lúc 09:07, 21/08/03Về đầu trang

    hang_li
    Thành viên box cuộc sống



    ,Vietnam
    Thành viên từ 13:51, 12/01/03


    Đã được 1 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    bậc cụ kị chúng ta,người đầu tiên dám nghĩ đến viêc có thể đặt chân lên MẶT TRĂNG ,bay trong không trung như loai chim,lặn sâu dưới nước như loài cá,qua một "cái ống" be bé đầu bên này cua Trái đất có thể nghe được đầu bên kia nói khẽ,nhẹ nhất hẳn cũng bị la ó là kẻ hoang đường ,điên rồi!
    Nhưng vì có những kẻ "thần kinh" dang khâm phuc như the,những kẻ dám tin vào độ vô hạn của sinh lực và sức sáng tạo của mình,nhưng kẻ ôm giấc mộng diên cuồng là cần khắc tên mình lại cho mai hậu...ma sự sống không bao giờ ngừng trệ,con người xứng đán là sinh vật ky diệu va vĩ đại nhất trong những công trình của Tao hoa.
    Kat vọng nỏi tiếng xét cho đến cùng là sự khẳng định :Tôi là ai!Tôi dứng ở đâu trong cuộc đời này!Tôi làm được gì! Dấu ấn cá nhân của tôi là không lặp lại!
    Hãy thử tưỏng tượng nếu cái nhu cầu khẳng dịnh chữ "Tôi" to đùng như trên biến mất,sự sống sẽ nhợt nhat yếm khí thế nào.Và chúng ta,tất thảy dều lẫn lộn trong đám đông lờ nhò không sinh khí...
    Phải tin vaìo mình lám,phải yeu mình lám ,phái kiêu hãnh lám...mới dám mong muốn mình trở nên nổi tiếng.Nên khi nghe ai nói rắng họ muốn nổi tiếng(hoặc phải nổi tiêng),tôi chưa bao giờ tháy mình đang nghe mọt điều lố bịch.Tôi thaáy người ấy thật khoẻ khoắn,họ thành thật và ngay thẳng với ước mơ của mình,họ nồng nhiệt và xác tín.Đs là nguời không ngừng vươn về phía Mặt trời.
    Nếu như ai đó "dị nghị" khi bạn co những đại ngôn và dự định kiểu "Trương Dình Anh",bạn hoàn toàn có thể khẳng định với họ rầng:TÔI CÓ TRÍ TUỆ ,TÔI CÓ ƯỚC MƠ ,TÔI CÓ TUỔI TRẺ,TÔI CÓ SỰ KIÊN TRÌ VA THỪA "MÁU MÊ",TÔI BIẾT CHIẾN ĐẤU QUYẾT LIỆT ĐỂ TÌM KIẾM NHỮNG CƠ HỘI CHO MÌNH,,,VẬY THÌ TAI SAO TÔI LẠI KHÔNG NỔI TIẾNG.

    Gửi lúc 19:46, 06/09/03Về đầu trang

    lacmatdongsong
    Hãy tìm đến với tôi-bạn sẽ thấy một cái chết ngọt ngào



    ,Vietnam
    Thành viên từ 10:58, 20/08/03


    Đã được 2 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Một cậu bé tám tuổi lại gần một người đàn ông đứng tuổi và ngước mắt, hỏi :

    - Cháu biết chú là người rất thông thái. Cháu muốn biết bí mật của cuộc sống là gì ? Chú nói cho cháu biết đi ?

    Người đàn ông cúi xuống bên đứa trẻ và đáp :

    - Chú đã nghĩ rất lâu trong suốt cuộc đời mình. Và bí mật của cuộc sống được tổng kết trong bốn từ :

    "Từ thứ nhất là "suy nghĩ". Hãy suy nghĩ về những giá trị mà cháu muốn cuộc sống của cháu có.

    "Từ thứ hai là "tin tưởng". Hãy tin tưởng vào bản thân mình dựa trên những việc cháu làm vì giá trị cháu muốn có.

    "Từ thứ ba là "mơ ước". Hãy mơ ước về những điều có thể đến, dựa trên niềm tin vào bản thân và những giá trị mình muốn có.

    "Từ cuối cùng là "can đảm". Hãy can đảm để biến ước mơ thành hiện thực, dựa trên những niềm tin vào bản thân và những giá trị của chính mình".

    Và đó là những điều mà Walt Disney đã nói với cậu bé : "SUY NGHĨ, TIN TƯỞNG, MƠ ƯỚC và CAN ĐẢM".

    ĐƯỜNG XƯA MÂY TRẮNG


    Gửi lúc 19:08, 10/09/03Về đầu trang

    Nightblade


    ,Vietnam
    Thành viên từ 09:34, 16/09/03


    Đã được 3 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 2 người bầu )

    Truyện này tôi sưu tầm được, nếu đã có bạn nào gửi trước rồi thì mong mọi người thông cảm nhé.

    -----------------

    Bức ảnh gia đình
    Trong nhiều năm, gia đình chúng tôi hay có một thói quen vừa tốt lại vừa xấu. Thói quen tốt là ở chỗ chúng tôi thường nhét phim vào máy ảnh, chụp bất kỳ kiểu gì chúng tôi thích. Nhưng xấu ở chỗ khi chụp hết một cuộn phim, chúng tôi bỏ nó vào tủ chứ không đi rửa.
    Mấy hôm trước, Susan cầm vài cuộc đi rửa. Chẳng ai biết rửa sẽ ra những hình như vì chụp cũng lâu rồi. Chúng tôi hồi hộp như chơi xổ số vậy.
    Trong những bức ảnh được rửa ra, rất nhiều ảnh, từ ảnh trong bếp đến bọn trẻ con chơi ngoài sân. Nhưng tất cả những bức ảnh đều giống nhau ở chỗ: không ảnh nào có Susan. Tại sao? Susan luôn là người chụp ảnh.
    Khi xem những bức ảnh, tôi nhớ lại câu chuyện của anh bạn Dan kể tôi nghe năm ngoái. Dan làm việc ở một công ty lớn với hai chi nhánh ở hai đầu thành phố nên rất bận. Như bất kỳ một ông trưởng phòng nào khác, Dan có rất nhiều việc phải làm: Hai ngày phải họp một lần, phải làm thêm vào cuối tuần...
    Dan kể chuyện, có lần cô giáo của đứa con gái anh ấy gửi giấy mời họp tới cho anh. Tất nhiên, anh quá bận và vợ anh lo mọi chuyện họp hành cho con cái. Nhưng cô giáo nói rằng cô muốn gặp anh, chứ không phải vợ anh.
    Do đó, Dan buộc phải sắp xếp công việc, tới trường gặp cô. Cô giáo đưa cho Dan một bức vẽ:
    _ Tôi muốn anh xem bức tranh con gái anh vẽ gia đình.
    Dan xem bức tranh rồi hỏi:
    _ Thế tôi đâu?
    _ Đó là lý do tôi mời anh đến đấy - Cô giáo nói - Tôi đã hỏi con gái anh là bố cháu đâu. Cô bé nói anh chẳng bao giờ ở nhà, nên cô bé không vẽ anh trong bức tranh.
    Một cú đấm cũng không làm Dan đau như lúc này. Từ lúc đó, Dan đã thay đổi lịch làm việc của mình, quan tâm đến gia đình hơn để vừa là một doanh nhân giỏi, vừa là một người cha tốt.
    Còn bạn, bạn có ở trong bức ảnh gia đình bạn không? Hay là bạn quá bận rộn hoặc quá thờ ơ?

    Gửi lúc 19:44, 18/09/03Về đầu trang

    alleykat
    Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


    ,United States
    Thành viên từ 23:29, 05/03/03


    Đã được 56 người bình chọn (4.93)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    có người bạn imeo mấy câu bằng tiếng Anh tạm dịch ra như sau gửi các bạn đọc cho vui


    26 điều dẫn đến hạnh phúc

    1. Đừng đổ tội cho ai cả

    2. Hãy sống trong khả năng của mình

    3.Luôn luôn trả lại tất cả những gì mình muợn của người khác

    4. Khi có dịp hãy cho máu

    5. Hãy nhận ngay khi mình làm một lỗi nào đó

    6. Hãy cho hội từ thiện quần áo nào cũ mình đã không mặc trong 3 năm qua

    7. Đi bộ 30 phút mỗi ngày quanh nơi mình ở hay làm việc

    8. Nhịn ăn trưa hai lần một tuần và lấy tiền đó đem cho một người nghèo vô gia cư

    9. Cố hắng làm thật tốt nhưng đừng muốn sự tòan hảo

    10. Hãy cố gắng đúng giờ trong mọi chuyện

    11. Đừng tìm cớ để tự biện hộ

    12. Đừng thèm tranh cãi với ai cả

    13. Hãy sắp xếp công việc cho có thứ tự

    14. Hãy tử tế với người khác

    15. và tử tế hơn với những kẻ không tử tế với mình

    16. Cứ việc cho người khác đứng chen vào trước mình khi đang sắp hàng ở chợ

    17. Tìm thời gian để ngồi một mình

    18. Đọc lại một cuốn sách nào đuợc ưa thích

    19. Rèn luyện lại văn hóa cá nhân

    20. Cố gắng khiêm nhường

    21. Hãy chấp nhận là cuộc đời này không bao giờ công bằng cả

    22. Hãy nhận thức khi nào cần phải phát biểu ý kiến

    23. Và cũng biết khi nào phải im lặng

    24. Đừng chỉ trích ai trong vòng 24 tiếng đồng hồ

    25. Học hỏi từ quá khứ , nghĩ về tương lai nhưng hãy sống ngay lúc này

    26. Đừng thèm để ý đến những chuyện nhỏ nhặt

    All you need is Love . . .

    Gửi lúc 10:04, 24/09/03Về đầu trang

    caut
    TRÁI TIM VIỆT NAM.



    ,Vietnam
    Thành viên từ 12:02, 13/09/03


    Đã được 1 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 2 người bầu )

    VÁN CỜ SINH TỬ
    Sách để trong nhà chẳng lợi chi
    Mời người cùng đọc cùng suy ngẫm
    Dẫu không ăn uống nhưng mà quý
    Ẩm thực qua mồm chẳng đáng chi
    --------
    Thanh niên Kajo sau khi thất vọng về đường công danh, tình yêu, sự nghiệp bèn tìm đến một tu viện trên non cao và thưa với Tu viện trưởng :
    - Thưa ngài ! Con đã thấy rõ bộ mặt thật của đời nên con mong muốn giải thoát khỏi những đau khổ. Thế nhưng, con không có khả năng hành trì một thứ gì lâu dài. Không bao giờ con có thể sống nhiều năm trong thiền định, học tập, giới luật hay cái gì nghiêm túc tương tự như vậy. Con sẽ thối chí và rơi trở vào cuộc đời, dẫu biết rằng mình không còn chịu đựng được . Quyên sinh là biện pháp hay nhất, có lẽ .
    Thưa ngài ! vậy thì con đường nào ngắn nhất, dễ dàng nhất dành cho những kẻ như con hay không ?
    - Có chứ ! Tu viện trưởng một thoáng lạ lùng nhìn người thanh niên rồi trả lời - nếu con trung thực ! Nhưng hãy cho ta biết là con đã học những thứ gì ? Sở tri ra sao ? Có thể có những khả năng như thế nào ? Con thường hay tập trung tâm ý nhiều nhất vào chuyện gì ?
    Kajo có vẻ nghĩ ngợi, sau đó, y thở dài thườn thượt :
    - Ôi ! thực sự thì không có thứ gì ! Con chưa nghĩ là mình phải như thế này hay như thế khác ! Vả chăng, mục đích của sự học cũng chỉ đưa đến chổ hư vô và phú phiếm ! Công danh, sự nghiệp giữa cuộc đờo này cũng chỉ là giấc mộng đầu hôm . Hiện giờ gia đình con lại khá giả nên con chẳng cần phải làm việc . Riêng về sở thích thì ... tuyệt, con thích đánh cờ nhất ! Cả đời, giường như tâm trí con chỉ tập trung vào đó thôi. Trong và cuộc tranh giải gồm những kỳ thủ già dặn bốn phương, thỉnh thoảng con cũng giật được phần thưởng ưu hạng .
    - Rất tốt ! Tu viện trưởng gật đầu - chưa đến nỗi phải bỏ đi. Nhưng mà điều này mới thật là quan trọng, con có niềm tin vào nơi ta không chứ ?
    - Con đã lựa chọn - Kajo trả lời .
    - Thế nào ?
    - Ngài là Kiếm vuơng - Thanh niên Kajo chợt nói lớn - lại là Kỳ vương nữa . Ngài đã dùng sức mạnh của đạo đức và trí tuệ để thu phục nơi tu viện này những con ngựa hung hăng nhất, những tay giang hồ kiêu ngạo và bạc hãnh nhất...Không cần phải nói rằng người ta tín phục ngài như thế nào, ngài Tu viện trưởng ạ !
    - Hỡi con Kajo ! Ta muốn hiểu cường độ tín phục ấy ở nơi riêng con thôi .
    Nghe gọi đúng tên mình, Kajo rúng động cả châu thân . Bất giác, thanh niên đưa mắt nhìn Tu viện trưởng, và y cảm thấy một sức thu hút kì lạ không cưỡng được .
    Kajo gật gật :
    - Tín phục, con hoàn toàn tín phục .
    Tu viện trưởng quay qua bảo thị giả :
    Hãy cho gọi Muji đến đây cùng đánh cờ với y .
    Người được gọi là một tu sĩ trẻ, rất trẻ, vóc người tầm thước, dáng dấp nho nhã, khuôn mặt sáng rỡ,tròn trặn đầy phúc hậu .
    - Muji con ! Bao nhiêu năm con theo thầy học đạo. Con mời cơm, ta ăn. Ta gọi , con dạ. Ta giẫy cỏ, con cuốc đất. Tình thầy trò giữa chúng ta thật không có gì đáng phải phàn nàn cả chứ ?
    - Dạ, quả thế thật .
    - Ta còn muốn hỏi rõ hơn nữa. Từ trước đến nay, con không hề mảy may nghi ngờ gì nơi ta chứ ?
    - Phải nói ngược lại, bạch Thầy - giọng tu sĩ trẻ chợt như viên đá ngàn cân- phải nói là con tuân phục Thầy một cách tuyệt đối .
    - Rất tốt ! Vậy thì Muji ! Ngay bây giờ ta yêu cầu ở nơi con một sự tuân phục " Kim cương bất hoại " đó .
    - Xin vâng .
    Tu viện trưởng - chính là thiền sư Daisokim - chợt đứng dậy, bước tới bức tường phía đông. Ở đó có treo một thanh kiếm cổ, vỏ nạm bạc khảm xà cừ, nhưng tuế nguyệt đã phủ lên đấy một lớp bụi đục. Gần nữa thế kỷ nay, ngài không đụng đến thanh kiếm ấy. Cái thời Kiếm vương trai tráng oanh liệt dường như mới hôm qua đây thôi. Ngài thò tay, mpột tiếng động khẽ vang lên. Kiếm đã ra khỏi vỏ. Mũi kiếm sắt lạnh ngời ánh thép xanh biếc .
    Thiền sư Daisokim quay lại, đứng thẳng như một cỗi tùng gân guốc . ( chà...giống chuyện Kim Dung quá ..hhh)
    - Này Muji ! Ngài nói chậm rãi - Con hãy chơi cớ với chàng than niên này. Và nghe đây ! Nếu con thua, ta sẽ chém đầu con. Nhưng ta hứa là sẽ được tái sanh vào một cõi lạc phúc. Nếu con thắng, ta sẽ chém đầu chàng thanh niên kia. Suốt đời anh ta mê mải ham thích trò chơi đó, nếu để thua thì chém đầu y chẳng oan tí nào .
    Hai người lạnh toát sống lưng nhìn Tu viện trưởng, và trong thoáng giây đó, họ hiểu rằng ngài nói thật .
    Thanh niên Kajo đứng trân bất động, loáng thoáng theo hơi gió buốt lạnh câu nói xa xưa của Kiếm vương : " Ta ít khi rút kiếm ra khỏi bao, rút ra là phải chém ! " . Bất giác, thanh niên đưa tay sờ lêncổ mình, mồ hôi lấm tấm, gai lạnh. Tu sĩ Muji chỉ thoáng một giây sợ hãi như tí gợn trên mặt hồ rồi mất . Trọn đời bằng vào đức tin tuyệt đối nơi Thầy, nên việc giao phó định mệnh không phải là điều đáng suy nghĩ lâu .
    Giữa thiền đường, lư trầm nghi ngút. Cơn gió lạnh lẽo lùa qua liếp cửa. Thiền sư Dasokim ngồi xuống sau làn khói lung linh mờ ảo, tay nắm chặt đốc kiếm trịnh trọng với phong độ của một bậc tôn sư. Không khí đọng lại, trang nghiêm và tĩnh mịch đến ghê người .
    Cả hai hoàn toàn bị khiếp phục .
    Họ bắt đầu bước vào ván cờ sinh tử .
    Ván cờ không còn là trò chơi nữa. Là cái gì nghiêm trọng nhất trên đời này. Ván cờ chính là cuộc đời. Ván cờ chính là sinh tử. Và cả hai hoàn toàn tập trung tâm ý vào đó không một mảy may xao lãng .
    Chỉ vài nước khởi đầu, thanh niên đã sớm hiểu là mình đang đối đầu với một địch thủ kỳ tài và già dặn. Tu sĩ trẻ lại un đúc được đức trầm tĩnh của một thiền môn. Đó là những yếu tố đáng ngại. Mồ hôi từ trán chàng thanh niên chảy dài xuống ngực. Tu sĩ Muji chiếm ưu thế mất rồi. Và như một lão ngựa tự tin, sung sức - chỉ cần sải từng bước đều đặn giữ khoảng cách đầu ngựa .
    Chiến thắng chỉ còn là thời gian .
    Kajo quên ngoại cảnh, quên bản thân, quên cả việc sống chết. Ngay giây phút này - tình yêu, công danh, sự nghiệp, ưu hận - là những đám mây đen bị xua tan một cách nhanh chóng. Tâm trí Kajo hoàn toàn chú mục vào cái đam mê duy nhất của đời mình . Phong độ, sinh lực, thiện xảo, sự thông minh dễ dàng trở lại với chàng. Thế là Kajo khôn khéo gỡ từng thế một. Tuy nhiên, tu sĩ Muji vẫn tranh tiên. Rất chậm, vững chãi, từng bước vây hãm thành trì, không một sơ hở tối thiểu để chàng thanh niên lập lại thế quân bình .
    Đột nhiên, thanh niên Kajo bỏ thủ, bỏ thành trì, hy sinh quân mã, tung những đòn chớp giật. Lớp chết, lớp khác xông lên với khí thế quyết tử . Lấy công làm thủ là chiến thuật bình thường, nhưng tự hy sinh quá đột ngột, liếu lĩnh và táo bạo như vậy thì quả là Muji mới thấy lần đầu . Đến lượt tu sĩ trẻ toát mồ hôi, từng giọt, từng giọt nhỏ xuống bàn cờ. Kajo chỉ chờ có thế. Chỉ cần một thoáng bối rối lưỡng lự của đối thủ là y chém đông, chém tây những thế táo bạo - nhưng chỉ là hư chiêu - rồi rút về an toàn, bình chân như vại .
    Đệ tử vây Ngụy cứu Triệu, hao tổn tâm cơ là chỉ mong cái thế bảo toàn - Kajo thở phào nói - Thật ra, nếu đệ tử không thất vọng tình đời thì không đi những thế tuyệt mạng như vậy . Vì từ bi, vì trung hậu và chân chất mà tiểu Sư phụ mới thất thế thượng phong. Hiện giờ tiểu Sư phụ dẫu hơn quân, nhưng chuyện thắng bại khó biết phần ai .
    Lợi dụng quân mã của tu sĩ đang tản mạn đó đây, thanh niên kéo đôi pháo giăng về giữ trung quân . Binh lính và ngựa ngăn ở ven sông. Một xa chợt đông, chợt tây, chợt tấn, chợt thoái xông xáo giữa chốn thiên binh vạn mã .
    Tu sĩ trẻ bắt đầu thấy mình yếu thế. Tự tin một thoáng lay động là phía tả liền bị viên hổ tướng của địch phá vỡ. Lão ngựa già của đối phương được hai chốt hộ vệ chặc chẽ, hờm sẳn đã lâu, bây giờ hung hăng nhảy đến thí mạng. Thế là đôi pháo bất khuất kiên cường của tu sĩ bị loại bỏ khỏi vòng chiến .
    Muju đã rơi vào thế thủ. Thỉnh thoảng vẫn đánh trả những đòn đầy trầm tĩnh và nội lực, nhưng thanh niên vẫn đón đỡ dễ dàng. Và phút bất ngờ nhất, thanh niên Kajo tung quân dự bị. Hai pháo giữ nhà đồng loạt vọt qua sông, tung đòn tối hậu.
    Tu sĩ đã nguy cơ thập tử nhất sinh.
    Thanh niên Kajo len lén đưa mắt nhìn vị sư. Đấy là một khuôn mặt trong sáng đầy trí tuệ. Ôi ! một dung dấp thật đẹp trong một tinh thần cao khiết. Thanh niên nghĩ - Vị tu sĩ này từ hòa và đôn hậu hết mực, mang tâm hồn trong sáng như viên bạch ngọc ; đâu có bụi bặm, hiếu chiến, táo tợn và đa sát như ta ? Ôi ! một nhânc ách như vậy mà bị kết liễu cuộc đời thật uổng lắm thay ! Ta làm gì? Một kẻ du thủ du thực, vô tich sự, ăn bám cha mẹ và xã hội ; nếp sống dơ dáy, hư hỏng, nội tâm đầy dẫy những ham muốn bất chính và hèn hạ. Giá trị đời ta chỉ có thế thôi, rơm rác còn có ích hơn ta .
    Thanh niên nhè nhẹ thở dài, và lòng từ bi khởi lên dịu dàng xâm chiếm lòng chàng . Ôi ! cuộc đời vô giá trị của ta nên hy sinh cho cuộc đời có giá trị .
    Nghĩ thế xong, thanh niên khôn khéo tạo những sơ hở kín đáo, chĩ những kì thủ trứ danh như Otdo mới biết được . Một thế, hai thế, vậy là quá đủ cho tu sĩ lấy lại quân bình rồi chiếm luôn ưu thế tấn công .
    Thanh niên Kajo biết mình sẽ thua, lát nữa thôi, nhưng chàng không đổ mồ hôi, không lạnh lưng, không lạnh gáy. Một an tĩnh mênh mông, thân thiết vây phu tâm hồn chàng. Chưa bao giờ mà chàng lại chờ đợi cái thua - nghĩa là chờ đợi cái chết một cách dịu dàng, trong sáng, bình lặng và thanh khiết như vậy .
    Tu sĩ trẻ ngần ngại . Ngón tay vừa thò xuống quân cờ định mệnh, vội rút lui...không nỡ hạ thủ .
    Bàn cờ bất động giữa hai người .
    Đối với những tay cờ ưu hạng, không có thế cuối cùng, Kajo hiểu như vậy, và vì đã nguyện hy sinh nên bèn thò tay xuống...
    Bổng làn khí lạnh lướt qua, tu sĩ Muju thoáng thấy thiền sư Dasokim đứng dậy chập chờn sau làn khói hương , và một tia chớp chụp xuống đầu chàng thanh niên, tu sĩ nhắm mắt lại khẽ tuyên Phật hiệu ...
    Thiền đường lặng lẽ như tờ .
    Tu sĩ trẻ định thần mở mắt ra. Mắt y chợt tròn vo kinh ngạc. Cái đầu với tóc tai rối bù của Kajo đã bị cạo nhẵn thín . Và giọng thiền sư Daisokim trầm ấm một bên tai :
    - Chỉ cần có hai đều, Kajo con hỡi ! Ấy là sự tập trung tâm ý hoàn toàn và lòng từ bi. Hai yếu tố quan trọng nhất của ... Thế mà hôm nay con học được cả hai.
    Kajo sờ tay lên đầu mình, chàng mỉm cười .

    Rất cảm ơn bạn đã thay Caut đọc bài này !!!

    CẬU ÚT

    Gửi lúc 19:29, 25/09/03Về đầu trang

    TiNtiN_sMallPiG
    Hà Nội .. trở về vội vã .. ra đi trống trải ...mong nơi ấy luôn có anh ..Huang Fang !



    ,Vietnam
    Thành viên từ 20:09, 03/10/03


    Đã được 4 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Tôi đã được nghe kể lại câu chuyện này từ lâu lắm rồi , nên tôi ko nhớ được chi tiết , chỉ nhớ được ý chính của nó . Tôi cảm nhận nó là một câu chuyện đáng được suy nghĩ .


    Tronng một ngôi nhà nọ có một người thợ săn sống với đứa con trai của mình . Một hôm ông vào rừng săn được một con sói mẹ và một con sói con . Ông đem giết thịt sói mẹ nhưng ko nỡ giết hại chú sói con quá bé nhỏ , và ông đã quyết định giữ lại chú sói con cho đứa con trai yêu quí của mình nuôi . Chú sói con nhỏ bé lớn lên trong sự yêu thương chăm chút của người nên cũng trở nên hiền lành và thuần tính hơn , cậu bé rất yêu quí nó . Một ngày kia bản năng hoang dã trong sói con bỗng trỗi dậy và cắn chết cậu bé , người con trai yêu quí và cũng là người thân duy nhất trên đời của ông . Ông đau buồn vô tận , sau khi chôn cất đứa con trai xấu số ông đã định cầm súng kết liễu đời con sói . Nhưng ... ông đã ko làm được điều đó , ông đã mang con sói trở vào rừng , nơi đã sinh ra nó , nơi mà nhẽ ra mới là nhà của nó ,ông thả nó về với cuộc sống của chính nó.

    Nhu*ng~ con du*o*ng` anh di rui` cung~ du*a anh ve^` be^n em
    !!!...(( .*_*. )) ...!!!

    Gửi lúc 20:13, 17/10/03Về đầu trang

    ATC
    TTVNOnline

    TTVNOnline Lover


    ,Vietnam
    Thành viên từ 09:56, 18/03/01


    Đã được 153 người bình chọn (3.59)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Buổi sáng sớm, trời âm u nặng nề, rả rích rồi tuôn ào những giọt mưa khó chịu xoá hết chút hưng phấn đầu ngày. Nghe thoáng qua một cảm giác lười biếng. Gió mưa lạnh lẽo thế này sao chẳng muốn đi làm chút nào, chỉ muốn cuộn tròn trong chăn ấm nệm êm, cố nướng tiếp giấc ngủ nghe chừng còn chưa thoả.

    Tự dưng chợt nhớ những ngày xưa. Có người đàn bà luôn thức dậy lúc 3,4 h sáng mỗi ngày. Trời đẹp hay mưa bão, gió nhẹ hay gió lạnh cắt thịt da, người đàn bá vẫn luôn thức dậy vào giờ ấy, lội bộ một quãng đường dài ra chợ thị trấn. Bà đi cho kịp lấy được rau quả ngon trong những chuyến hàng về

    Tối thức khuya, sáng đi sớm, cả ngày quần quật ở chợ, gánh rau quả ấy dỗ những giấc ngủ ngon và dệt những ước mơ đẹp cho đàn con. Đàn con nên vóc nên hình, có đứa vào đại học rồi ra trường đủ lông đủ cánh lập nghiệp nơi thị thành. Thị thành đèn điện sáng suốt đêm trên từng con phố. Không phải như đường làng vắng ngắt tối đen nuốt chửng bóng người đàn bà trong mỗi đêm khuya.

    Mong manh thân gầy lao vào màn đêm mưa gió không một chút chần chừ lưỡng lự, người mà ngẫm ra thấy gần 50 năm, hơn một nửa đời người, chưa bao giờ có được một giấc ngủ trọn vẹn .

    Còn con, gã thanh niên trai tráng không phải thức khuya, không cần dậy sớm, buổi trưa còn được nghỉ ngơi đủ đầy. Con có thiếu ngủ bao giờ đâu. Vậy mà chỉ một hai ngày Sài gòn làm nũng bằng những cơn áp thấp nhiệt đới đã thấy biếng lười.

    Con tệ quá phải không mẹ? Không biết đến bao giờ mới được, dù chỉ là một phần thôi, lớn lao như mẹ!

    ( Tuổi trẻ)

    ATC

    Gửi lúc 10:01, 18/10/03Về đầu trang

    oyimhe


    ,Vietnam
    Thành viên từ 09:25, 13/10/03


    Đã được 2 người bình chọn (4.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )



    Tại Florida nhiều năm trước có một cuộc đua chó rất lớn. Cuuộc đua có vẻ hấp dẫn bởi những chú chó to lớn, nhanh nhẹn và đẹp mắt. Chúng không cần đến những chú nài như đua ngựa vì chó săn đã được huấn luyện để đuổi theo một mục tiêu. Trong lần thi này, mục tiêu của chúng là một thiết bị điện tử được điều khiển từ xa với lớp vỏ lông thỏ bọc ngoài. “Con thỏ” sẽ chạy trước để đàn chó chạy đúng hướng. Người điều khiển phải giữ được tốc độ của con thỏ sao cho nó luôn có một khoảng cách thay đổi nhất đinh để các chú chó không bao giờ bắt kịp.
    Cuộc đua bắt đầu. Đúng lúc có tiếng súng khai cuộc, người điều khiển nhấn nút để con mồi giả lao đi và các chú chó được thả ra, chúng chạy điên cuồng theo chú thỏ. Sau hai vòng đầu tiên, con mồi điện tử tự nhiên phát nổ và bốc cháy. “Con thỏ” giờ đây chỉ còn lại là một nhúm kim loại và dây điện rúm ró.
    Cả đàn chó lúng túng không biết làm thế nào. Có vài con dừng lại và nằm dài trên đường đua thở hổn hển. Có con vì quá cuồng nhiệt nay đột nhiên mất mục tiêu săn đuổi và phương hướng, đã chạy đâm sầm vào thành chắn, gãy xương. Có con quay lại đuổi chính cái đuôi của mình. Một số con khác thì ngước mặt lên tru inh ỏi. Trong cuộc chạy nàychẳng có con nào hoàn tất cuộc đua.
    Mỗi người trong chúng ta đều có một con thỏ làm mục tiêu trong thế gian này. Bạn có biết rõ những đích ngắm mà bạn hướng tới? Bạn có biết tại sao mình phải đạt tới mục tiêu đó? Và điều gì sẽ xảy ra nếu những mục tiêu tương lai của bạn đột nhiên tan biến? Hãy tự hỏi mình hững điều này, cuộc sống của bạn có thể bị đánh rơi vào vô nghĩa như những chú chó săn trong câu chuyện trên.

    Gửi lúc 15:53, 21/10/03Về đầu trang

    bongcuctrang


    ,Vietnam
    Thành viên từ 16:46, 28/06/03


    Đã được 2 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    (Hoathuytinh.com) Chồng chị là 1 kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững, chính chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân.
    Nhưng đến hôm nay, sau 2 năm là vợ chồng, chị bỗng cảm thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh. Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là 1 bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh thì lại trái nguợc với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn.
    Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao?”. “Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!” Chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc luôn gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh?
    Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị: “Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”. Ai đó đã nói đúng, “rất khó khăn để thay đổi tính cách của một con người”, vá chị nghĩ rằng, chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định ly dị. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh vẫn cố làm để cho em hài lòng chứ?”. Anh đáp: “Ngày mai, anh sẽ trả lời câu hỏi cho em...”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh.
    Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã ra đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với những dòng chữ nguệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly sữa, trên chiếc bàn ăn, gần cửa... và chị bắt đầu đọc:
    “Em yêu
    Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho phép anh giải thích những lý do mà anh không thể...”. Ngay từ dòng chữ đầu đã làm tan nát trái tim của chị. Chị tiếp tục đọc:
    “...Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh phải luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng chà xát bụng em để em dịu cơn đau. Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quân đi nỗi buồn chán. Em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy sẽ có hại cho mắt của em, nên anh phải để dành mắt của anh, để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp... và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em... Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng sẽ có ai yêu em hơn anh đã yêu em... Nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết...”.
    Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh... Chị đọc tiếp: “...Bây giờ, khi mà em đã đọc xong câu trả lời của anh, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em ưa thích...”. Chị lao đến cửa và mở bung nó ra. Trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa tươi... Bây giờ chị đã biết chắc rằng không ai yêu chị như là anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi chuyện bông hoa ở bên kia vách núi... Đó là cuộc sống, và tình yêu.
    Khi đuợc sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó. Tình yêu được biểu lộ dưới mọi hình thức, ngay cả trong sự tế nhị và táo tợn nhất, nó không bao giờ là một kiểu mẫu cho riêng ai, ...những bông hoa, những khoảnh khắc lãng mạn chỉ là bề mặt của mối quan hệ này. Nhưng dù ẩn chứa dưới bất kỳ hình thức nào, điều quan trọng nhất vẫn là một tình yêu chân thật, đó là cuộc sống của chúng ta... Tình yêu luôn chiến thắng mọi lý lẽ.

    Gửi lúc 02:42, 29/10/03Về đầu trang

     
    Các chủ đề liên quan

    Đề nghị các bạn tuân thủ qui định của diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.

    Trang chủ |  Đăng ký |  Các diễn đàn |  TTVN Life |  Chủ đề mới |  Bài gần đây |  Tìm kiếm |   Sự kiện |  Sổ lưu niệm |  Từ điển |  Download  |   Thành viên |   Trưng cầu  |  Hướng dẫn |  Trang cá nhân |  Sửa thông tin riêng |  Danh sách bạn |  Các đánh dấu |  Ai đang làm gì?

    Trai tim Viet Nam Online (c) 2000-2003 TTVNOL Friends Group.

    Sử dụng phần mềm TTVNOnline Forum .NET 8.1, Snitz Forum 2000


    13.6107686