Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

12495314 người đang duyệt site , trong đó có 15534 thành viên
 
 

Tất cả các diễn đàn
Khoa học xã hội, nhân văn và nghệ thuật
 

Cùng đọc và suy ngẫmThi caKiếm hiệp cốcVăn họcDancingĐiện ảnh (MFC)Học thuậtMỹ ThuậtKiến TrúcKhoa học Pháp lýBáo chí - Truyền thôngLS_VHTiếng ViệtTác phẩm Văn họcNghệ thuật Nhiếp ảnhNghệ Thuật Thư PhápLịch sử Văn hoáTâm Lý Học


   Cùng đọc và suy ngẫm
 
  Chuyện để đọc.... ( mỗi ngày một chuyện )


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
 Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    4128 người đang xem chủ đề này, trong đó có 1 thành viên
  • dragon231 ,

    <<Chủ đề trước...  Chủ đề tiếp theo>>



  • Trang: 
       << Đầu  |  Trước  |  Sau  |   Cuối >>
    Tác giả Chủ đề này đã có 107822 lượt đọc và 364 bài trả lời  
        
    ( 27 người bầu )
      
    sometime
    SnRer. Một người muốn xây dựng TTVNOnline tốt đẹp hơn.

    Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


    ,Vietnam
    Thành viên từ 09:14, 24/11/01


    Đã được 21 người bình chọn (4.81)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
        
    ( 2 người bầu )


    TRÁI TIM - BỘ ÓC VÀ CÁI LƯỠI

    Một ngày kia, trái tim, bộ óc cái lưỡi đồng ý với nhau sẽ không bao giờ nói những lời đơn sơ bé nhỏ nữa.

    Trái tim: "Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm bận rộn ta thôi. Chúng làm cho ta trở nên yếu đuối. Sống trong thời buổi này, trái tim phải trở nên cứng rắn, cương quyết chứ không thể mềm nhũn dễ bị xúc động được."

    Bộ óc đồng tình: "Vâng, đúng thế, thời buổi này chỉ có những tư tưởng cao siêu, những công thức tuyệt vời, những chương trình vĩ đại mới đáng cho bộ óc suy nghĩ tới. Những lời đơn sơ nhỏ bé chỉ làm mất thời giờ, mà thời giờ là vàng bạc."

    Cái lưỡi nghe trái tim bộ óc nói thế không khỏi hãnh diện và tự cảm thấy mình trở nên rất quan trọng, mặc dù cái lưỡi chỉ là bộ phận bé nhỏ của thân thể. Vì thế lưỡi cũng nhất trí: "Hai anh quả thật đã đạt được tột đỉnh của sự khôn ngoan. Nếu hai anh nghĩ thế thì kể từ nay tôi sẽ chỉ nói những từ cao siêu, những câu văn hoa bóng bẩy, những bài diễn văn sâu sắc hùng hồn."

    Kể từ dạo ấy, trái tim chỉ gửi đến lưỡi những lời nói cứng cỏi, bộ óc chỉ sản xuất và gửi xuống lưỡi những tư tưởng cao siêu và lưỡi không còn nói những lời đơn sơ nhỏ bé nữa.

    Thời gian trôi đi. Mặt đất trở nên tẻ nhạt như cảnh vật vào mùa đông : không một chiếc lá xanh, không một cánh hoa đồng nội và lòng người cũng trở nên chai đá như những tháng hè nóng bức.

    Nhưng những ông già bà cả vẫn còn nhớ những lời đơn sơ nhỏ bé. Đôi lúc miệng họ vô tình bật nói ra chúng. Lúc đầu họ sợ bị bọn trẻ chê cười. Nhưng kìa, thay vì chê cười, những lời nói đơn sơ nhỏ bé lại được truyền từ miệng này sang miệng khác, từ bộ óc này sang bộ óc khác, từ trái tim này qua trái tim nọ. Cuối cùng chúng xuất hiện như những đóa hoa phá tan lớp băng tuyết giá lạnh để vươn cao làm đẹp cho đời.

    C'est toi que j'attends depuis longtemps

    Được sửa chữa bởi - sometime vào 07/04/2002 00:16

    Được sửa chữa bởi - sometime vào 07/04/2002 00:30

    Gửi lúc 00:00, 07/04/02Về đầu trang

    su_su_
    Cô bé đến từ TP Hoa DALAT - Con nuôi của HCMCC-Member of SG English Club.Một người muốn xây dựng TTVNOnline tốt đẹp hơn



    ,Vietnam
    Thành viên từ 22:44, 02/02/02


    Đã được 37 người bình chọn (4.84)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    CÂU CHUYỆN CỦA CÂY BÚT CHÌ
    Khi ra đời, 1 cây bút chì luôn thắc mắc rằng cuộc sống bên ngòai xưởng làm bút chì sẽ ra sao bởi thỉnh thỏang nó nghe những ng` thợ nói chuyện với nhau. Bút chì băn khoăn mãi, anh em của nó cũng ko biết gì hơn. Cuối cùng, trước hôm được mang đến các cửa hàng, bút chì hỏi ng` thợ làm bút rằng nó và anh em của nó sẽ ra sao ở bên ngòai cuộc sống rộng lớn kia.
    Ng` thợ làm bút mỉm cười. Ông nói:
    -Có 5 điều cháu và các anh em của cháu nên nhớ khi bắt đầu cuộc sống. Nếu cháu nhớ và làm dược thì cháu sẽ trở thành cây bút chì tốt nhất.
    “Thứ nhất: cháu có thể làm được những điều kì diệu nhất nếu cháu nằm trong bàn tay 1 ng` nào đó và giúp họ làm việc.
    Thứ hai: cháu sẽ cảm thấy đau đớn mỗi khi bị gọt, nhưnng phải như thê cháu mới tốt hơn và có thể tiếp tục cuộc sống của mình.
    Thứ ba: nếu cháu viết sai 1 lỗi cháu hãy nhớ để sửa lại được.
    Thứ tư: điều quan trọng nhất đối với cháu và những ng` dùng cháu ko phải là nước sơn bên ngòai cháu mà là những gì bên trong cháu đấy.
    Và cuối cùng, trong bất cứ trường hợp nào, cháu cũng phải tiếp tục viết. Đó là cuộc sống của cháu, cho dù cháu gặp tình huống khó khăn như thế nào cũng vẫn phải viết thật rõ ràng, để lại những dấu ấn của mình.”

    Sống là cho,đâu chỉ nhận riêng mình


    Gửi lúc 20:03, 08/04/02Về đầu trang

    xuongrong
    Gặp nhau giây phút trong đời ấy. Nỗi gì bâng khuâng vướng chân hoài

    Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


    ,Vietnam
    Thành viên từ 11:54, 09/01/02


    Đã được 41 người bình chọn (4.44)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
        
    ( 2 người bầu )

    Tôi rất thích chủ đề này. Nó rất tuyệt. Tôi cũng rất mong nếu bạn nào có khả năng văn chương có thể post những chuyện của chính các bạn tự viết, về cuộc sống, con người, sự kiện...xung quanh các bạn.
    Chuyện kể dung dị và tình cảm sẽ luôn để lại dấu ấn khó phai đối với người đọc. Mỗi một câu chuyện mà các bạn post lên đây đều thơm ngát và dịu dàng như những bông hoa. Ghé qua đây rồi, mỗi người lại có một cái nhìn mới hơn đối với cuộc sống, sẽ tự rút ra cho mình một bài học nào đó. Cuộc sống sẽ bớt đi đau buồn khi ngày càng có nhiều hơn những tâm hồn trong sáng, nhiệt tình và ấm áp tình cảm như các bạn.

    I miss U

    ...Bàn tay với bao kẽ hở
    Che sao kín nỗi ưu phiền...
    (NT)

    Gửi lúc 21:07, 08/04/02Về đầu trang

    xuongrong
    Gặp nhau giây phút trong đời ấy. Nỗi gì bâng khuâng vướng chân hoài

    Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


    ,Vietnam
    Thành viên từ 11:54, 09/01/02


    Đã được 41 người bình chọn (4.44)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Anh em
    (truyện ngắn của Nguyễn Thị Thuỵ Vân)

    Trời hưng hửng. Một chút bụi còn vương vất. Thập thò trước đôi cổng sắt cao nghêu nhà nuôi trẻ mồ côi còn khép kín là hai đứa bé gầy còm, rách rưới. Thằng anh, áng chừng 10 tuổi, mặt mày lơ láo, sợ sệt. Đứa em nhỏ, khoảng lên ba, hai mắt loà, lồi hẳn ra ngoài như hai viên bi mờ đục.

    Buổi sớm, đường dốc cao, xe qua vùn vụt. Không ai buồn liếc mắt nhìn quanh. Mặt thằng anh nghe ngóng, quan sát, đứa em ngồi thụp xuống đất ủ rũ. Như chú chó con khát sữa. Thỉnh thoảng, đứa em cất tiếng gọi:
    - Anh hai ơi !
    Thẳng anh trả lời bằng cái hắng giọng, Biết có anh bên cạnh, thẳng em tỏ vẻ yên tâm.
    - Vô đó được ăn no. Được uống sữa. Được ăn bánh kẹo. Đủ thứ hết, thằng anh dỗ. Nhớ không đuợc khóc, người ta đánh. Thằng anh dặn thêm.

    Đứa em cố níu lấy đôi chân khẳng kheo của anh. Miệng méo xệch, thẳng bé muốn khóc nhưng không dám. Giữa hai đứa diễn ra cuộc dằng co thầm lặng.
    - Biết có tao, người ta không thèm nhận mày đâu. Thằng anh doạ. Chỉ còn sự sợ hãi trên khuôn mặt non nớt của đứa bé sắp bị bỏ rơi. Thằng anh cương quyết gạt tay thằng em :
    - Chừng nào nghe anh huýt sáo thì bò vào, nghe chưa. Dứt câu nó chạy vụt đi.

    Hai tay chới với giứa khoảng không, thằng em oà khóc. Đôi mắt lồ lộ trắng dã không cho nnó biết thẳng anh chạy về hướng nào.
    Xa xa, bên kia đường, phía nhà thờ lớn, thằng anh lẩn quẩn lượm bao nilon. Mắt nó hướng về cánh cổng sắt. Thằng em vẫn còn ngồi đó, gào to, nưc nở :
    - Anh hai ơi ! Anh Hai ơi !

    Không dám dừng tay, thằng anh cố moi trong dống rác tìm vật gì bán được. Nó miên man nghĩ đến ngưòi mẹ ốm đau để cố quên đi tiếng khóc của đứa em bé bỏng. Nguyện ước duy nhất của mẹ , là hai anh em nó được vào nhà nuôi trẻ mồ côi. Bà hy vọng ở đó chúng sẽ sung sướng hơn. Ít ra là chúng có cơm ăn áo mặc, chúng sẽ được đi học, dược dạy dỗ. Lớn lên, chúng sẽ có việc làm nuôi thân...

    Thằng anh không hiểu điều đó đúng hay sai, nhưng vẫn làm theo ý mẹ. Phần nó, chưa thể hiểu được. Để mẹ yên lòng, trước mắt, nó sẽ mang thằng em đi.

    I miss U

    ...Bàn tay với bao kẽ hở
    Che sao kín nỗi ưu phiền...
    (NT)

    Gửi lúc 13:17, 09/04/02Về đầu trang

    xuongrong
    Gặp nhau giây phút trong đời ấy. Nỗi gì bâng khuâng vướng chân hoài

    Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


    ,Vietnam
    Thành viên từ 11:54, 09/01/02


    Đã được 41 người bình chọn (4.44)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Giờ đây, thằng em đang ngồi dưới đất, trước cổng nhà nuôi trẻ mồ côi, gào khóc gọi anh.
    Cổng đã mở. Quên bẵng nhiệm vụ huýt gió cho em bò vào, thằng anh vờ lom khom bên đống rác đã xới tung nhiều lần. Chẳng còn gì trong đó .Mặt quay đi nhưng mắt liếc lại. Nó nhìn thấy có nguời từ trong đi ra. Thằng em vẫn sờ soạng. Đôi tay tuyệt vọng bám vào thành cổng.

    Không thể để họ nhìn thấy mình. Đó là điều duy nhất thằng anh còn nghĩ được. nó muốn bỏ chạy thật nhanh, càng xa càng tốt. Cùng lúc, tai nó như bùng vỡ vì tiếng nức nở của đứa em tội nghiệp:
    - Anh hai ơi ! Anh hai ơi !

    Thân nó như bị chẻ đôi. Một nửa quay lại, một nửa bỏ trốn. Mắt nó nhìn thấy thằng em đang co rúm, run rẩy trong tay người lạ. Thằng bé bỗng dẫy dụa, cuống cuồng. Nó không cần cơm , không cần sữa , không cần bánh kẹo. Nó chỉ cấn anh hai. Nó muốn được về nhà.
    - Anh cháu đâu ? Người ta hỏi.

    Bất ngờ, thầng anh lao vụt tới. Hổn hển, lơ láo. Bằng tất cả sức manh của tình thương, nó giật phắt đứa em trong tay người lạ. Rồi nó bật khóc :
    - Em của cháu...Em của cháu..Nó lắp bắp.
    Người ta trả em nó lại cho nó.
    - Ai bắt em mày đâu mà sợ. Đi mà không lo coi em...Họ trách nó.

    Mặc những lời trách, thằng anh xốc vội em lên vai. Thằng em, cuống quýt bám chặt cổ anh, đôi dhân quắp quanh người. Vẫn chưa hết thổn thức.

    Mắt nhoà lệ, không kịp cảm ơn, thằng anh lầm lũi bước. Lòng trĩu nặng, nó nghĩ đến mẹ & cơ hội vừa bỏ lỡ. Buổi sáng, co ro trong manh chiếu rách, mẹ đã khóc khi nhìn nó dẫn thằng em ra đi. Đúng là bà đã mong muốn điều đó, bởi không thể làm gì hơn được cho hai đứa con côi cút. Thế nhưng giờ đây, thốt nhiên thằng anh bỗng tin chắc rằng, bà sẽ vui mừng hơn nữa khi nhìn thấy chúng lại trở về.

    I miss U

    ...Bàn tay với bao kẽ hở
    Che sao kín nỗi ưu phiền...
    (NT)

    Gửi lúc 13:44, 09/04/02Về đầu trang

    JimmyPage


    ,Vietnam
    Thành viên từ 16:57, 27/12/01


    Đã được 3 người bình chọn (1.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Mẹ

    Lớp học là hai gian nhà mái ngói cũ ở góc của khu tập thể được ghép lại với nhau. Bên tay phải phòng học là hai của sổ nhìn ra một bờ sông nhỏ, nơi hoa và cỏ dại mọc um tùm. Trong lớp học chỉ có một bóng điện nhỏ, những hôm tối trời, bóng đèn sáng leo lét, đỏ quạch. Và trên mái nhà thì lũ thạch sùng tha hồ chơi trò trốn tìm giữa vô vàn mạng nhện.
    Nhớ ngày đầu tiên đi học, chữ đầu tiên mà cô giáo, cô Chung, dạy nó viết là chữ O. Chắc tại trước đó nó chưa hề cầm bút chì hay sao mà quả trứng gà nó định viết lại thành một hình thù kỳ dị, đổ rạp xuống dòng kẻ. Và cũng chẳng biết dùng tẩy thế nào nên nó lấy ngay ngón tay trỏ chấm nước bọt mà hì hụi cọ lên trang vở đầu tiên. Cô giáo thấy vậy liền cầm ngay quyển vở của nó lên và cho cả lớp xem để còn rút kinh nghiệm. Hình như lúc đó nó đã biết xấu hổ và hơi giận cô.
    Những giờ học vỡ lòng trôi qua thật êm đềm. Những câu học vần cứ thế thấm vào tâm hồn nó lúc nào không hay, dù nó chưa thể hiểu hết ý nghĩa của những câu mà cô giáo vẫn bắt cả lớp đọc thật to mỗi khi ôn bài. Khi đọc đến câu: “Tốt gỗ hơn tốt nước sơn”, nó lại nhìn lên mặt bàn, chỉ thấy những thớ gỗ đã ngả màu, nứt ra và loang lổ những vết tím. Hình như nó chưa biết nước sơn là cái gì. Cái rãnh để bút và lỗ để lọ mực cũng đã nham nhở, không biết chúng đã biến hình như vậy từ bao giờ rồi. Riêng chỉ có giọng cô giáo thì vẫn trầm và ấm như hôm đầu nó đi học. Nhưng hình như nó chẳng bao giờ thấy cô cười. Nhiều lúc, nó ngước nhìn lên cô giáo thì thấy cô đang nhìn xa xa ra phía bờ sông. Lúc đó nó chỉ tinh ranh nghĩ thầm: “Vậy mà cô lúc nào cũng cấm bọn em không được nhìn ra ngoài”.
    Gần hết học kỳ đầu tiên, hình như nó đã quen với hình ảnh cô giáo. Bấy giờ, trong hình dung của nó không chỉ có chiếc thước kẻ giống như chiếc thước thợ may trong bàn tay lúc nào cũng đầy bụi phấn. Nó đã thấy cả hơi ấm của bàn tay cô đưa bàn tay nhỏ của nó theo từng nét viết trên chiếc bảng cũ mà chị nó đã dùng từ mấy năm trước. Tự lúc nào, nó đã quen với dáng cô trên bục giảng, nước da trắng cùng khuôn mặt tròn phúc hậu dù nó thấy có đôi nét hơi hốc hác và mắt cô hơi bị thâm quầng thì phải.
    Hình như dạo này cô giáo đỡ buồn hơn trước, nó mơ hồ nghĩ thế. Thỉnh thoảng, nó ngước nhìn lên phía bục giảng và bắt gặp một ánh mắt thật trừu mến, mẹ vẫn nhìn nó như vậy mỗi buổi chiều đi học về. Ở nhà, dạo này nó hay kể chuyện về cô Chung cho bố mẹ và chị nghe. Mẹ bảo: “Các con học lớp của cô phải ngoan, nhà cô ở tận Hà Đông, đạp xe đến lớp những bảy cây số cơ đấy, đừng nghịch quá làm cô mệt…”. Lúc đó, nó chỉ đoán Hà Đông chắc là ở xa lắm. Từ nhà nó đến lớp học phải đi vòng qua nhà máy của bố, men theo một cái hồ rất rộng, ngang qua một cánh đồng rồi đi hết khu tập thể mới đến được lớp học. Những hôm phải đi bộ một mình, nó nghĩ như vậy là xa lắm rồi.
    Đến cuối học kỳ, trời lúc đó đã lạnh lắm. Những hôm đi học về cùng bạn, nô đùa thoả thích nên không thấy lạnh. Dạo đó, người ta phơi rơm đầy trên con đường men theo hồ. Nó cùng đám bạn thì nhau lăn lộn trên những thảm rơm vàng óng. Nó đã có lần ngồi xem bà bện chổi ở quê, bà bảo: “Rơm nếp mùa là thơm nhất đấy cháu ạ”. Về đến nhà, hôm thì mất hộp phấn, hôm thì rơi mất chiếc giẻ lau bảng. Cũng có những hôm gió mùa đông bắc tràn về, trên con đường men bờ hồ, nhiều lúc thấy lạnh lắm, nó nhìn xuống và thấy một đôi chân nhỏ, mốc nên và nứt nẻ vì trời hanh, xỏ trong đôi dép nhựa Rạng Đông vá nham nhở.
    Hôm ấy, trời có mưa phùn và gió bấc lạnh buốt. Lại một mình nó khoác chiếc túi vải lủi thủi đi về sau giờ học. Nó đang cúi mặt bước đi cho đỡ gió và nghĩ vẩn vơ thì từ bên tay trái có một tiếng nói quen thuộc cất lên: “Hưng lên xe cô đèo”. Nó ngước lên thì thấy đó là cô Chung với chiếc túi vải trên treo chiếc ghi đông đã bong hết lớp mạ. Chiếc thước kẻ thợ may còn nhô lên một chút khỏi miệng túi. Nó chẳng nói gì mà chỉ đứng vậy nhìn cô, một lúc sau, cô mỉm cười, dựng chân chống xe, cúi xuống và bế nó lên poóc ba ga. Nó cũng chẳng biết nói gì, cứ ngoan ngoãn ngồi đó, tay nắm chặt cái túi vải. Cô nhìn nó và mỉm cười một lần nữa rồi gạt chân chống xe. Chiếc xe bắt đầu lăn từng vòng chậm chạp. Lúc đó, trời như đỡ lạnh hơn, nó thấy một hơi ấm nhè nhẹ toả ra từ người cô, bao quanh nó và xua đuổi những cơn gió rét cắt thịt. Hơi ấm giống như những cảm giác nó thấy mỗi khi rúc đầu vào lòng mẹ mà ngủ trong những đêm đông lạnh. Hai cô trò và chiếc xe đạp cũ cứ oằn mình sau mỗi cơn gió kéo đến. Thỉng thoảng, nó nhìn lại phía sau, hình như con đường cũng đăng căng mình lên trước mỗi cơn gió và những đợt sóng hồ. Nó chợt thấy thương cho con đường cô quạnh. Ra đến đường cái thì nó đi về hướng thị trấn còn cô thì đi về hướng Hà Đông. Nó tự xuống xe và cũng biết nói câu chào cô giáo. Còn một đoạn đường nữa thôi là về đến nhà. Tự nhiên, nó thấy lòng vui rạo rực, nhảy chân sáo trên đoạn đường thân quen. Hình như, cô vẫn đứng đó, nhìn theo nó đi khuất bóng rồi mới lên xe, đi nốt quãng đường nặng nề và vắng vẻ.
    Và cứ thế, nó đã quen với việc cô Chung đèo nó về trên quãng đường thân thuộc. Cô cũng hỏi nó những chuyện về bố mẹ, về anh chị và về những trò chơi nó thích. Nó trả lời thật hồn nhiên và cũng coi cô như một thành viên trong gia đình. Về nhà, nó ríu rít kể chuyện với mọi người về cô giáo. Rằng dạo này cô giáo hay vuốt tóc và chỉnh lại quần áo cho nó trước khi về nhà. Và trong giờ ra chơi, đôi khi nó chợt nhìn lên thì thấy cô đứng ở cửa lớp nhìn nó thập chăm chú, những lúc như vậy, cô gượng cười và rồi lại nhìn nó. Nó không hiểu tại sao cô lại nhìn nó thế và cũng chẳng hiểu sao có lúc cô nhìn nó rồi lại đi môt nơi khác. Hình như, anh mắt cô được gửi vào một nơi vô định nào đó. Trong tâm hồn trẻ thơ của nó, những hình ảnh đó chợt đến rồi cũng trôi vèo như những chiếc lá bàng cuối thu.
    Hôm ấy, đến phiên nó và mấy đứa bạn cùng bàn trực nhật. Nó muốn làm cho cô vui và cũng muốn được cô khen nên đến thật sớm, cố gắng khiêng từng chiếc ghế lên mặt bàn và bắt đầu quét. Ở nhà, nó vẫn thường trốn mỗi khi chị sai quét sân, nhưng hôm nay thì nó quét lớp mà thấy vui lắm. “Đến cuối lớp rồi, chỉ còn bàn này nữa là xong thôi”, nó thầm nhủ vậy và đưa nhanh những nhát chổi cuối cùng. Vì quét vội quá nên nó khua mạnh chiếc chổi vào chân bàn. Và “Rầm”. Chiếc ghế nặng nhất lớp rơi xuống từ mặt bàn dốc nghiêng và đè vào bàn tay trái của nó. Lúc đó, nó chỉ biết khóc thét lên vì đau. Cũng may, ngay sau đó thì cô và các bạn cùng lớp đến. Nó vẫn còn nhớ lúc đó, cô quăng vội chiếc túi và chạy ra phía bờ sông. Lúc vào, cô cầm một nắm nhọ nồi rồi đưa lên miệng nhai nát và đắp vào tay nó. Nó chỉ còn kịp nhìn thấy bàn tay đầy máu, chảy thấm cả vào tay áo còn đầu ngón tay giữa và ngón tay áp út đã bị dập. Rồi nó lịm dần đi.
    Lúc nó tỉnh dậy thì đã chiều muộn rồi, cả nhà và cô giáo đều ở đó. Ai cũng nhìn nó với vẻ mặt đầy lo lắng. Nó thấy đau buốt vì trời lạnh và cứ sau mỗi nhịp đập của con tim nhỏ nhoi thì bàn tay nó lại đau quặn. Bỗng nó thấy gương mặt mẹ và cô giáo lúc này sao giống nhau đến thế, nhất là ánh mắt, trìu mến và xót xa. Một lúc sau, có cô y tá vào tiêm thuốc cho nó, mẹ bảo tiêm thuốc cho đỡ đau và chóng khỏi. Nó chưa bị tiêm thế này bao giờ nên hơi sợ. Nhưng rồi cô y tá cũng tiêm xong và sau đó thì nó lại ngủ thiếp đi.
    Suốt hai tuần phải nằm viện, bố mẹ phải tranh thủ nghỉ làm để vào viện thăm nó. Chị thì sáng đi học còn chiều cũng phải vào viện. Còn cô giáo thì cứ trước giờ vào học và sau giờ tan học lại vào thăm nó. Có lần thì cô mang mấy quả cam vào vắt nước cho nó uống. Có lần cô giở sách ra đọc cho nó nghe những câu học vần quen thuộc: “Công cha như núi Thái Sơn. Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra…”. Mặc dù thấy rất đau nhưng mỗi lần cô đến là nó lại thấy vui hơn. Nó chỉ mong cô ở bên nó suốt cả ngày.
    Rồi nó cũng ra viện và đi học trở lại, lại được gặp bạn bè, lại được nghe giọng cô giảng bài ấm áp và lại được cô đèo về trên con đường ven hồ. Hình như cô càng quan tâm đến nó hơn.
    Thế rồi năm học lớp một cũng hết, sau đợt nghĩ hè thoả thích, nó lại đeo túi đến lớp và định sẽ kể với cô thật nhiều chuyện trong dịp hè. Nó định sẽ kể với cô về viên bi đá đầu tiên mà nó làm được, về chiếc diều cánh cung mà bố đã dạy nó làm nhưng bị bọn trẻ chăn trâu ở bên kia cánh đồng cướp mất như thế nào. Nhưng nó đợi mãi mà chẳng thấy cô đâu, cuối cùng thì nó cũng thấy một cô giáo rất lạ đi một chiếc xe mini đến. Cô tên là Lương, cũng có một chiếc túi mang theo và trong ấy cũng là một chiếc thước kẻ. Nhưng đây là chiếc thước kẻ hình vuông, thô và ráp. Nó còn nhớ mãi chiếc thước kẻ này vì sau đó, nhiều lần, cô Lương đã cầm chiếc thước ấy mà vụt thẳng vào hai bàn tay nó. Lúc đó, nó chỉ biết co hai ngón tay bị đau ngày trước lại và khóc.
    Đến hết năm lớp hai thì người ta cũng dỡ bỏ phòng học cũ vì nghe như bố nó nói là không an toàn. Trẻ con ở khu tập thể đã được chuyển ra học ở trường của thị trấn. Ngôi trường mới rộng lắm, có những hai tầng, quét vôi vàng và không hề có mạng nhện. Nhưng quanh trường là bờ tường xây cao, giờ ra chơi nó cùng lũ bạn chỉ biết quanh quẩn bên các gốc cây của sân trường. Nó lại nhớ hồi trước vẫn được cô giáo dẫn ra phía bờ sông chơi, được hái những đài hoa ngũ sắc đã tàn để phi vào áo lũ bạn. Rồi những hôm bắt bọ xít trên cây nhãn cạnh lớp học, gắn bằng nhựa đường vào những chiếc xe làm bằng phim hỏng với bánh xe cắt từ hộp xà phòng. Trông xe bọ xít chạy cứ như máy bay chuồn chuồn mà thỉnh thoảng nó vẫn thấy trên trời. Có hôm mải chơi quên cả giờ vào học, lúc cô giáo ra gọi vào, cả bọn cuống cuồng, xô nhau chạy vào lớp. Giờ thì quanh nó chỉ là những bức tường màu vàng, còn dưới chân là những mảng xi măng láng nhẵn. Những cát bụi từ mảnh sân cạnh lớp học ngày xưa sau mỗi lần chơi bi không còn trong kẽ móng tay nó nữa. Và trong tâm hồn nó, hình bóng cô Chung ngày xưa cũng tan đi như những kỷ niệm ấu thơ. Chỉ có vết sẹo trên hai ngón tay của nó là còn lại và thỉnh thoảng lại làm nó thấy cồm cộm ở đầu ngón tay.
    Thấm thoát, nó đã học xong cấp một, thi hết cấp xong thì nó được nghỉ những hai tháng hè, tha hồ mà chơi đùa chạy nhảy. Một hôm, ăn cơm tối xong, cả nhà đang quây quần ở phòng khách, bố đang ngồi uống nước và nghe chương trình Kể chuyện cảnh giác, chị đang ngồi xem mẹ khâu lại cho nó cái đũng quần bị bục chỉ vì hồi chiều đi thả diều, bước hụt xuống bờ mương. Bỗng mẹ gợi chuyện với bố: “Anh có nhớ cô giáo Chung dạy thằng Hưng nhà mình ngày xưa không?”. “Ừ, nhớ”, bố đáp nhanh vì đang mải dõi theo câu chuyện trên đài. “Tội nghiệp cô ấy quá anh ạ!”, mẹ nói tiếp. Bây giờ thì nó nhớ ra cô rồi và bắt đầu dõi theo câu chuyện. “Sao hả em?”, bố bắt đầu quan tâm vào câu chuyện của mẹ. Mẹ nhìn nó rồi nói cho cả nhà, “Cô giáo Chung vừa mất rồi, cô bị ung thư dạ dày, em mới nghe mấy chị ngoài nhà máy nói chiều nay”. Lúc đó, nó không có một cảm xúc gì thật mạnh mẽ. Nhưng hình như có một luồng điện chạy khắp người nó. Nó thấy một cảm giác hụt hẫng khó tả. Cả nhà không ai nói gì nữa.
    Rồi sau đó, nghe mẹ kể, nó mới biết chồng cô đã bỏ vào miền Nam khi con cô mới được có hai tuổi. Đứa bé này cũng bằng tuổi nó. Đến năm đứa con cô lên bốn tuổi thì bệnh sốt xuất huyết đã cướp đi niềm hạnh phúc duy nhất khỏi vòng tay cô. Cô sống cô độc như vậy với nghề dạy học. Dạy đến hết lớp một của nó thì cô nghỉ vì chứng mất ngủ và bệnh đau dạ dày.
    Đêm hôm ấy, lần đầu tiên nó thức khuya như thế và hình như bầu trời đêm nhiều sao lạ lùng. Tất cả hình ảnh cô giáo thân thương lại hiện về trong tâm trí, hình như hơi ấm, giọng nói và cả ánh mắt của cô lại trở về đâu đây. Nó ngước nhìn lên bầu trời, ở phía xa kia, bỗng có một vì sao băng vạch nên một vệt sáng dài trên nền trời đen thẫm. Vì sao băng tắt nơi có những ánh sáng diệu kỳ của vũ trụ bao la. Dường như, ánh sáng rực lên một màu của sự đoàn tụ, của bình yên và hạnh phúc khi vì sao chìm vào trong đó. Chợt nó thấy nhói đau nơi vết sẹo ngày xưa, nó đưa bàn tay trái lên, hôn nhẹ vào vết sẹo chỗ hai ngón tay và cất tiếng nghẹn ngào: “Mẹ”.


    Jimmy

    Gửi lúc 20:12, 09/04/02Về đầu trang

    nhatnguyet


    ,Vietnam
    Thành viên từ 15:00, 30/12/01


    Đã được 3 người bình chọn (4.67)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    - Bố ơi, tai sao tóc bố bạc?
    - Tại vì có đứa con hư
    - Bố ơi, tại sao tóc ông bạc?
    - Vì có đứa cháu hư
    - Thế tại sao tóc cụ bạc?
    - Vì có dứa chắt hư.
    Nghe xong, thằng bé lầm lũi đi vào bàn và ngồi học.

    Gửi lúc 01:14, 11/04/02Về đầu trang

    ngay_xua_oi


    ,Vietnam
    Thành viên từ 13:32, 18/07/01


    Đã được 14 người bình chọn (4.29)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 2 người bầu )

    Trong một căn phòng ở bệnh viện có hai người đàn ông lớn tuổi đang bị bệnh rất nặng. Một trong số hai người được phép ngồi dậy một giờ mỗi buổi chiều. Trong phòng chỉ có mỗi một cửa sổ nhìn ra bên ngoài lại nằm cạnh giường người đàn ông này. Người thứ hai bị buộc phải nằm bất động trên giường mà không được đi lại hay ngồi dậy. Hai người đàn ông nói chuyện với nhau rất nhiều. Họ kể cho nhau nghe về vợ con, gia đình, công việc, về cuộc sống của họ trong quân ngũ và cả về nơi họ đã đi nghỉ mát.Vào mỗi buổi chiều khi người đàn ông có giường bên cạnh cửa sổ ngồi dậy, ông ta kể cho người bạn cùng phòng của mình nghe về những điều ông thấy bên ngoài cánh cửa. Người thứ hai dần dần chỉ sống bằng những khoảng một tiếng, khi mà cuộc sống buồn chán của ông được làm tươi sáng và sinh động hơn bởi những hoạt động và màu sắc từ thế giới bên ngoài cửa sổ. Khung cửa nhìn ra một công viên với một hồ nước rất đẹp. Vịt trời và thiên nga bơi lội trên mặt nước trong khi những đứa trẻ thả những con thuyền nhỏ của chúng bên bờ hồ. Những cặp tình nhân đi dạo tay trong tay giữa rừng hoa muôn màu. Người đàn ông bên cửa sổ mô tả những cảnh này chi tiết đến mức người thứ hai có thể nhắm mắt lại và tưởng tượng ra toàn bộ khung cảnh. Có ngày người ngồi bên cửa sổ kể về một cuộc diễu hành đi ngang qua. Dù lúc đó người thứ hai không nghe thấy tiếng nhạc, ông ta vẫn có thể tưởng tượng được qua những mô tả của người thứ nhất. Ngày lại ngày trôi qua như vậy.Một buổi sáng, khi y tá đến thăm, người đàn ông bên cửa sổ đã qua đời trong đêm. Ai cũng rất đau buồn vì chuyện này. Sau khi mọi việc đã qua, người thứ hai hỏi xin được chuyển đến bên cửa sổ. Cô y tá chuyển người này và sau đó rời khỏi phòng.Chậm rãi và đau đớn, người đàn ông cố nhấc mình lên để nhìn ra ngoài cửa sổ lần đầu tiên. Cuối cùng, ông cũng có thể tự mình nhìn ra ngoài. Ông cố gắng xoay người nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài là một bức tường rất cao che hết tầm nhìn.
    Người đàn ông vô cùng ngạc nhiên. Ông hỏi cô y tá tại sao mà người bạn cùng phòng vừa mới qua đời có thể kể về những điều kỳ diệu như vậy, hệt như ông ta đang nhìn thấy thật. Cô y tá suy nghĩ một chút rồi trả lời. "Có lẽ ông ta muốn khích lệ ông đó," cô y tá nói.

    ~~~***~~~

    Hạnh phúc thay khi có thể làm cho người khác hạnh phúc, bất kể chúng ta đang ở trong tình cảnh nào. Chia buồn làm giảm nỗi đau, nhưng chung vui lại làm tăng niềm hạnh phúc. Nếu bạn muốn cảm thấy mình giàu có, hãy tính tất cả những điều bạn đang có mà tiền bạc không thể mua được.Tác giả của câu chuyện này không rõ là ai, nhưng nó đem lại hạnh phúc và may mắn cho những ai đọc nó. Đây là một lá thư, nhưng đừng giữ lại lá thư này, cũng đừng gửi tiền cho ai cả. Hãy gửi lá thư này cho những người bạn của bạn mà bạn ước muốn đem lại may mắn cho họ. Bạn sẽ thấy rằng những điều tốt đẹp sẽ đến với bạn trong thời gian gần nhất! Hãy nhớ rằng, khi bạn bắt đầu tin tưởng, bạn đã bắt đầu thực hiện ước mơ của mình... và một ngày kia, khi mà bạn ít ngờ tới nhất, ước mơ của bạn sẽ thành sự thật!! Đừng bao giờ mất niềm tin nơi bản thân mình và những ước mơ của bạn bởi vì có thể một điều gì đó tốt đẹp sẽ xảy ra với chính bạn!!!Chúc bạn may mắn!!!

    Gửi lúc 01:30, 13/04/02Về đầu trang

    cancer
    Chỉ có nỗi đau và cái chết mới là vĩnh viễn



    ,Vatican City
    Thành viên từ 13:29, 02/02/02


    Đã được 27 người bình chọn (3.96)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
        
    ( 4 người bầu )

    Ngôn ngữ tình yêu
    hai người yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Họ cho rằng chàng trai không xứng đáng với địa vị của gia đình cô và họ sẽ không tha thứ cho cô nếu tiếp tục có quan hệ với anh ta.
    Mặc dù cô gái rất yêu chàng trai, nhưng khi hai người gặp nhau cô luôn hỏi: "anh có yêu em nhiêu không?". Cô hay bực bội do chàng trai không trả lời như ý cô mong muốn. Và áp lực của gia đình khiến hai người bất hòa. Cô thường trút giận lên chàng trai.
    Về phía mình, chàng trai luôn chịu đựng trong im lặng. Sau một năm anh tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi, anh đã cầu hôn: "Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không giỏi nhưng tất cả những gì mà anh biết là anh yêu em. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ?".
    Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội trong khi anh tiếp tục học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau.
    Một ngày nọ, cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy, cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng nhưng những gì cô có thể thốt ra chỉ là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng nói. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã gây tổn thương não của cô và khiến cô không thể nói được nữa. Cô suy sụp mặc dù cha mẹ cô động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ biết khóc trong thầm lặng.
    Xuất viện về nhà, tình trạng của cô cũng chẳng thay đổi gì. Mỗi khi có tiếng điện thoại reo, cô có cảm giác như từng nhát dao đâm vào tim. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng của anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa. Cô gửi lại anh chiêc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và gọi biết bao cuộc điện thoại nhưng cô không trả lời và chỉ khóc.
    Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hy vọng rằng cô sẽ thật sự quên những gì đã xảy ra để có thể sống yên ổn.
    Cô gái học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến và cho hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh.
    Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Khi mở thiệp cưới cô thấy tên mình trong tấm thiệp. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt.
    Chàng trai dùng cử chỉ nói với cô gái: "Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này, chỉ để em hiểu rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Hãy cho anh có cơ hội nói với em rằng anh yêu em".
    Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng mụ cười đã trở lại trên môi cô gái.
    ----
    Câu chuyện trên có thể là không có thật, nhưng nếu bạn biết rằng trên thế gian này luôn có một người yêu quý bạn, luôn nghĩ đến bạn thì bạn thực sự là một người hạnh phúc đó.

    Được sửa chữa bởi - cancer vào 14/04/2002 14:24

    Gửi lúc 14:22, 14/04/02Về đầu trang

    Langtutrist


    ,Vietnam
    Thành viên từ 13:19, 05/04/02


    Đã được 1 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền
         
    ( 1 người bầu )

    Toi khong biet noi gi hon ma chi co the noi " Cau chuyen nay hay tuyet"

    Trích từ bài của Lion King viết lúc 18:47 ngày 13/03/2002:
    Bạn có biết phần nào trên cơ thể quan trọng nhất không?

    Mẹ tôi đã ra một câu đố: "Con yêu, phần nào là quan trọng nhất trên cơ thể hả con?"
    Ngày nhỏ, tôi đã nói với mẹ rằng âm thanh là quan trọng đối với con người nên tai là bộ phận quan trọng nhất. Mẹ lắc đầu: "không phải đâu con. Có rất nhiều người trên thế giới này không nghe được đâu, con yêu ạ. Con tiếp tục suy nghĩ về câu đố đó đi nhé, sau này mẹ sẽ hỏi lại con."
    Vài năm sau, tôi đã nói với mẹ rằng hình ảnh là quan trọng nhất, vì thế đôi mắt là bộ phận mà mẹ muốn đố tôi. Mẹ lại nhìn tôi âu yếm nói: "Con đã học được nhiều điều rồi đấy, nhưng câu trả lời của con chưa đúng bởi vi vẫn còn nhiều người trên thế gian này chẳng nhìn thấy gì."
    Đã bao lần tôi muốn mẹ nói ra đáp án, và vì thế tôi toàn đoán lung tung. Mẹ chỉ trả lời tôi: "Không đúng. Nhưng con đang tiến bộ rất nhanh, con yêu của mẹ."
    Rồi đến năm 1991, bà nội yêu quý của tôi qua đời. Mọi người đều khóc vì thương nhớ bà. Một mình tôi đã vừa đạp xe vừa khóc trên suốt chặng đường 26 km từ thị xã về quê trong đêm mưa rào ngày 4/5 âm lịch của năm đó. Tôi đạp thật nhanh về bệnh viện huyện để mong được gặp bà lần cuối. Nhưng tôi đến nơi thì đã muộn mất rồi.
    Tôi đã thấy bố tôi gục đầu vào vai mẹ tôi và khóc. Lần đầu tiên tôi thấy bố khóc như tôi.
    Lúc liệm bà xong, mẹ đến cạnh tôi thì thầm: "Con đã tìm ra câu trả lời chưa?" Tôi như bị sốc khi thấy mẹ đem chuyện đó ra hỏi tôi lúc này. Tôi chỉ nghĩ đó là một trò chơi giữa hai mẹ con thôi.
    Nhìn vẻ sững sờ trên khuôn mặt tôi, mẹ liền bảo cho tôi đáp án: "Con trai ạ, phần quan trọng nhất trên cơ thể con chính là cái vai."
    Tôi hỏi lại: "Có phải vì nó đỡ cái đầu con không hả mẹ?"
    Mẹ lắc đầu: "Không phải thế, bởi vì đó là nơi người thân của con có thể dựa vào khi họ khóc. Mỗi người đều cần có một cái vai để nương tựa trong cuộc sống. Mẹ chỉ mong con có nhiều bạn bè và nhận được nhiều tình thương để mỗi khi con khóc lại có một cái vai cho con có thể ngả đầu vào."
    Từ lúc đó, tôi hiểu rằng phần quan trọng nhất của con người không phải là "phần ích kỷ", mà là phần biết cảm thông với nỗi đau của người khác.


    Dr. Lion King

    I ALWAYS ALWAYS LOVE YOU


    Gửi lúc 13:16, 17/04/02Về đầu trang

     
    Các chủ đề liên quan

    Đề nghị các bạn tuân thủ qui định của diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.

    Trang chủ |  Đăng ký |  Các diễn đàn |  TTVN Life |  Chủ đề mới |  Bài gần đây |  Tìm kiếm |   Sự kiện |  Sổ lưu niệm |  Từ điển |  Download  |   Thành viên |   Trưng cầu  |  Hướng dẫn |  Trang cá nhân |  Sửa thông tin riêng |  Danh sách bạn |  Các đánh dấu |  Ai đang làm gì?

    Trai tim Viet Nam Online (c) 2000-2003 TTVNOL Friends Group.

    Sử dụng phần mềm TTVNOnline Forum .NET 8.1, Snitz Forum 2000


    2.781517