Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

12371832 người đang duyệt site , trong đó có 15480 thành viên
 
 


  Hiển thị Đọc báo giúp bạn Đọc báo giúp bạn

Tất cả các diễn đàn
Cuộc sống muôn mầu
 

Du lịchTình bạn - Tình yêuSở thíchHỏi gì đáp nấyTâm sựTư vấn tình yêuThảo luậnLàm quen - Rút ngắn khoảng cáchHạnh phúc gia đìnhCuộc sốngLàm đẹpSức khoẻ - Y tếẨm thựcÝ tưởng - Sáng tạoGiáo dục Giới tính


   Du lịch
 
  Một FANSIPAN khác - FANSIPAN Mùa Xuân 2005


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
 Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    21307 người đang xem chủ đề này, trong đó có 9 thành viên
  • fcbayern , anxin_05 , hoa_mai , terahz , pherominh , theautumn , Hanngongoc , tedien , nkhanh2 ,

    <<Chủ đề trước...  Chủ đề tiếp theo>>



  • Trang: 
       << Đầu  |  Trước  |  Sau  |   Cuối >>
    Tác giả Chủ đề này đã có 66600 lượt đọc và 676 bài trả lời  
        
    ( 8 người bầu )
      
    shrek_8x


    ,Vietnam
    Thành viên từ 02:18, 09/06/04


    Đã được 8 người bình chọn (4.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Rất buồn ngủ nhưng cố gắng Up tiếp vì sáng mai đi làm , ko có tgian.


    Sau giờ nghỉ trưa, cả đoàn lại tiếp tục hành quân theo tư thế thạch sùng:


    Vừa đi, vừa nghỉ:

    Ký hiệu WC ở rừng

    Giống Porter chưa?

    Tiếp tục hành trình nào:


    Sapa đã ở lại sau lưng:

    Gửi lúc 23:32, 13/04/05Về đầu trang

    kattyko172


    ,Vietnam
    Thành viên từ 12:54, 21/02/05


    Đã được 8 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Trích từ bài của kattyko172 viết lúc 16:03 ngày 13/04/2005:


    NGÀY LÊN TÀU, tối 7 tháng 4 năm 2005.
    Xanh mét tái ngắt tại Sân Ga Hà nội.

    Câu hỏi 1:
    1.722.000 là gì
    Câu hỏi 2:
    Có bao nhiêu người trả lời giống y chang bạn


    NGÀY LÊN TÀU, tối 7 tháng 4 năm 2005.
    Xanh mét, tái ngắt tại Sân ga Hà nội.

    Sau ba buổi offline và một buổi cuối cùng gặp nhau tiếng là để kiểm tra việc chuẩn bị đồ đạc và kiểm tra thể lực, nhưng thực tế là để cô Katty nọ soi mói xem ai-mang-đồ-không-giống-mình, rốt cuộc mọi người đã sẵn sàng trong áo quần dã chiến phong phanh, bị gậy lên đường đến một nơi nghe xa tít tắp là Fansipan.
    Ác hại thay, tối hôm đó là mồng 7 tháng 4, một trong hai ngày nhóm Beatles - ấy chết quên, Beatels, gọi nôm na là Bit Teo - ra Hà nội biểu diễn. Nghe "công luận" đồn rằng Bit Teo này nào là có đồ xịn của Beatles mua được trong vài kỳ đấu giá, nào là ban nhạc thành công nhất trong chiến dịch hát lại các bài của Beat, nào là hát trong khách sạn Rex Sài gòn 35 u ét một xuất chưa bao gồm la hét, mấy cô Katty, Tôichứcònai, Chiuchiu nóng nảy mua vé hạng nhất rủ nhau đi. Định bụng sẽ không bỏ qua một vụ sung sướng nào trong tầm tay, dù là thi ca nhạc họa hay trèo núi. Ừ thì 8h ban nhạc hát, cho cao su hẳn tới 8h15 nhé, tây chắc là đúng giờ, ta sẽ đi xem chừng 1 tiếng rồi chạy ra ga và trèo lên Fansipan, ôi hào hùng !!! John Lennon chắc cũng chỉ còn cách gật đầu công nhận: She loves you Yeah yeah yeah yeah !!!
    Hỡi ôi sự thực không hẳn êm xuôi như mong muốn. Ban tổ chức nọ xuất kỳ bất ý tuyên bố trả lại vé và đánh có một buổi biểu diễn thay vì hai, thế là ba cô nương tha hồ mà ngậm ngùi.
    Dù sao mặc lòng, ba cô nương với ba cái vé tàu đã tách riêng trong túi, hăm hở ra ga cuối cùng, cố gắng quên đi vụ Bit Teo, tự nhủ chắc không có mình làm Fan, ngày mai hát có thể không hay lắm . .. ra ga thôi, nơi 14 cái vé khác đang chờ.
    Nhưng . . .
    Ở sân ga, 14 con người đang tâm trạng căng thẳng. Nàng Chip_hôi, kẻ tội đồ trốn cha mẹ đi chơi, báo cáo một cách khéo léo khiến phụ huynh tưởng là con em mình đang đi biển, vì chị Katty đi nghe ca nhạc về muộn nên giao cho nàng cả 14 cái vé của đoàn, đã dịu dàng để quên vé ở nhà. Bây giờ là hồi 9h40 phút và đến 10h, nhà tàu sẽ không cho ai lên tàu nữa, và xình xịch vào 10h10 phút.
    Mặt nàng Chip hôi lúc tái mét, lúc xanh rờn. Cặp kính John mờ mịt trong hơi nước. Tay và tai nàng không rời cái điện thoại. Giọng nàng vừa giục giã vừa lắp bắp. Bên cạnh nàng, hth129 đang bồn chồn đi lại tìm giải pháp. Bên cạnh 129, lưunguyễn, pinkky, nobody, oldhunter đủ cả, ngồi một cách thoải mái với những câu chuyện vui vẻ nhưng nụ cười thì căng thẳng, ai nấy tự hỏi nếu vé không đưa đến kịp thì sao. Fansipan, ôi thôi Fansipan !!!
    Chỉ có windysmile vẫn vui tươi nhảy nhót như trẻ thơ, tin tưởng rằng mọi chuyện sẽ đâu vào đấy cả.
    Katty Ko chạy bổ vào phòng vé. Đáp lại cô là những cái lắc đầu và những câu nói "KHÔNG" ngắn gọn dứt khoát cho tất cả mọi phương án. Kể cả xin mua vé.
    10h kém 5, các tấm vé vẫn đang kẹt xe trên đường Hà nội.
    10h đúng, hth129 nảy ra sáng kiến mua hai chục Vé tiễn để lọt vào sân ga cái đã, dầu sao đứng làm thuyết khách ngay bên cạnh tàu Lào Cai vẫn an toàn hơn ngồi mà không thuyết phục được ai ngoài phòng chờ. Thiệt đúng là cái khó ló cái khôn! Nàng Toét và nàng Shrek ra tiễn chân đành bịn rịn ôm hôn mọi người, hẹn ngày về chiến thắng, nếu có!
    Trong một phút, Katty Ko thoáng nghĩ : mình sẽ hỏi Chiuchiu và Tôichứcònai - Nếu chỉ có 3 vé của tụi mình thôi, tụi mình có đi không? Nghe hơi dở, nhưng nếu mọi người bảo tung đồng xu xem nên đi ngay hay bỏ vé ở lại với đội hình, lùi ngày lại một ngày, hoặc lùi chuyến đi đến tháng Mười, biết đâu sẽ có một cô hoặc cả ba cô sẽ ra sức tung đồng xu cho đến khi đi được.
    Có bạn không đi được đã nói thật chí lý : Tôi có thể nói không với mọi thứ, trừ sự cám dỗ.


    Câu hỏi 3: Ai vì một chút tình rơi vãi mà làm tan nát cả hội tá lả đang lúc xôm trò ?
    (còn tiếp)


    Không, nhà cháu không thể hoãn cái sự sung sướng lại đâu ạ


     

    Gửi lúc 23:37, 13/04/05Về đầu trang

    oldhunterman


    ,Vietnam
    Thành viên từ 19:46, 23/03/05


    Đã được 3 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Hành trình đi tìm đại bàng trắng của bộ tộc BUKHALO .
    Sau một màn chào hỏi với đầy sự e dè ,chúng tôi {OL&RU} bắt đầu nhìn và quan sát các thành viên BUKHALO với sự thận trọng của những con người mang dòng máu chinh phục những miền đất lạ [CÒN TIẾP]

    TutruongBUKHALO

    Gửi lúc 23:42, 13/04/05Về đầu trang

    shrek_8x


    ,Vietnam
    Thành viên từ 02:18, 09/06/04


    Đã được 8 người bình chọn (4.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Trích từ bài của kattyko172 viết lúc 23:37 ngày 13/04/2005:


    Câu hỏi 3: Ai vì một chút tình rơi vãi mà làm tan nát cả hội tá lả đang lúc xôm trò ?


    Tôi-ở-trên-chóp-cột-điện-chứ-còn-ai-vào-đây-nữa

    hay còn gọi là cánh bướm đỏ thắm.

    Gửi lúc 23:44, 13/04/05Về đầu trang

    hieufh
    Chính ủy - un vagabond sanglier



    ,Vietnam
    Thành viên từ 19:14, 08/07/03


    Đã được 4 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Ảnh đẹp lắm, Bravo !


    PHH

    Gửi lúc 08:10, 14/04/05Về đầu trang

    toichuconai
    I am very Thắm



    ,Vietnam
    Thành viên từ 16:53, 07/05/03


    Đã được 4 người bình chọn (3.75)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    hị hị, cái vụ 1722 thì là " kẻ tội đồ mà ai cũng biết là ai đấy", có 1722 người trả lời giống iem.
    ớ, còn em có bỏ cuộc vui đâu, iem chỉ đi nghe điện thoại và tán tỉnh thui, ai biểu các bác không chờ iem.
    Tối ngày thứ nhất trên tàu đã cực kỳ vui, những kẻ xa lạ bắt đầu tìm hiểu nhau, sau khi thoát nạn vé tàu suýt mất thì dường như tất cả bắt đầu xích lại gần nhau hơn ( chắc là để yên tâm rằng mày được đi, tao cũng thế). Hội cờ bạc, hội rượu chè, hội ........ sẽ tiến đến Bukhalo bắt đầu được thành lập. Tiếng cười vang vang khắp các cabin có thành viên của Bukhalo group, đến mức độ các hành khách không thuộc nhóm mà chẳng may ở cùng khoang thì lập tức xin đổi vé để chuyển sang khoang khác nằm .
    Có lẽ chuyến đi này là một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất trong đời du hý, và là chuyến đi đầu tiên của Bukhalo group ( biết đâu phải không). Với mỗi người, cả chuyến đi sẽ là một câu chuyện, hoặc những câu chuyện để kể. Iem xin bắt đầu từ câu chuyện thứ nhất ( tương ứng với hình Shrex8x post lên, và sẽ có thêm hình của Windy post) - Câu chuyện vừa đi vừa đẩy!
    10h sáng đến Sapa, thành viên trong đoàn một số ở lại khách sạn nghỉ dưỡng sức cho ngày mai bắt đầu cuộc hành trình, hầu hết số còn lại quyết định thuê xe Minskh để thử sức và khám phá những cung đường đồi núi Sapa - vậy là lên đường. Các cô gái ngồi sau những tay lái kính cận, lòng đầy ngưỡng mộ vì tính anh hùng họ biểu lộ sau tay lái những chiếc xe Minskh , tay ôm eo thật chặt vì sợ bị xóc nẩy ra khỏi xe. Quả thực những cung đường Sapa thật đẹp, từ trên con đường đi Cầu Mây, có thể nhìn xuống thung lũng, nơi có các bản làng của người dân tộc với những mảnh ruộng bậc thang, những mái nhà nhấp nhô áp vào sườn núi. Đến thời điểm ấy, những chiếc xe vẫn tỏ ra cực kỳ tuyệt vời và ngoan ngoãn, đưa những kẻ hành hương phiêu diêu thoả sức tang bồng. Chỉ đến khi những anh hùng kính cận quyết định chuyển từ con đường nhựa trên cao, để đi xuống lòng thung, vào nghiên cứu các bản làng, thử sức với những đoạn đường bản đầy rẫy ổ trâu, đá tảng, lên cao xuống thấp và bé tẹo, thì những chiếc xe yêu quý mới thể hiện bản chất đáng quý của nó, và thể hiện luôn cả sự mệt mỏi và quá tải. Khi xe của tôi và Shrex bắt đầu xuống dốc, thì trên đỉnh dốc, xe của Hoà vẫn còn đang đạp mãi chưa nổ, và thậm chí còn không biết có thể lao xuống con dốc thẳng đứng hiểm trở để xuống suối hay không. Tôi và Shrex vừa thương, vừa cười khoái trá vì nghĩ rằng xe mình tốt hơn, lao rầm rầm xuống trước. Ngồi nghỉ ở chân dốc , bên bờ suối một lúc thì đến lúc đi, hth129 trèo lên xe và ra sức đạp, cá xanh ngồi sau ra sức động viên, xe nổ, cả hai hò reo quá trời, tôi và Shrex vẫn hoan hỉ , mặc dù lúc này đã có dấu hiệu đầu tiên của sự tậm tịt lúc nổ máy. Quả thực trời quả báo nhãn tiền, sau hơn 1h đồng hồ xuống dốc, thăm bản làng, đường trở về là những con dốc dài phải leo, đến lượt xe tôi và Shrex chết máy. 15'' đồng hồ vừa đạp vừa đẩy chẳng ăn thua, hai đứa toát mồ hôi nhìn cái xe giữa trời nắng nóng chang chang, im lìm đứng giữa con đường bụi mù, nhìn cái điện thoại vô dụng không có sóng, mà tưởng tượng cảnh cả người và xe ngủ đêm trên đường. Cuối cùng thì xe cũng nổ sau một hồi thả trôi dốc và đạp phành phạch, nhưng đây mới là lúc bắt đầu thời kỳ hiểm ác: đoạn đường lên là bao nhiêu con dốc dài ngắn, khúc khuỷu, khó khăn, là bấy nhiêu lần cái xe đang lên giữa dốc thì chết máy. Tội nghiệp cho Shrex ra sức giữ cho cái xe khỏi trôi tuột xuống và đạp cho nó nổ lại. Tình trạng xe của Hoà cũng chả khá hơn gì, mọi người bắt đầu nhìn nhau cười méo xẹo. Lên được đỉnh dốc rồi, bắt đầu trở lại đường nhựa rồi, tưởng rằng có thể cười sung sướng mà bò về được Sapa, thì hỡi ơi, chỉ cần tôi ngồi lên yên xe là cái xe chết máy ( mặc dù tôi thì nặng được bao nhiêu đâu). Quá trình vừa đi vừa đẩy lại tiếp tục, cuối cùng, thương SHrex quá, tôi bắt một cái xe ôm về trước, để gọi người ra kéo cái xe và Shrex đang ngồi chình ình giữa đường về. Ơn trời, mọi người chuẩn bị ra ứng cứu thì Shrex và cái xe bò được về đến khách sạn, theo như lời Shrex mô tả thì với vận tốc của người đi bộ, hix. Dầu vậy, tôi sẽ luôn nhớ và yêu quý cái xe Minskh ấy, nó đã gắn với kỷ niệm về sự vững vàng của Shrex, về những cung đường bản đáng nhớ của Sapa, những giây phút cười méo xẹo bên cái xe đó.

    Gửi lúc 09:33, 14/04/05Về đầu trang

    toichuconai
    I am very Thắm



    ,Vietnam
    Thành viên từ 16:53, 07/05/03


    Đã được 4 người bình chọn (3.75)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    to Tù trưởng Bukhalo: iem xin chúc cuộc hành hương tiếp tục của Tù trưởng và Alpha đặc nhiệm thành công tốt đẹp nhé. Và mong tù trưởng cùng bác Alpha về kịp để off.
    to big-hoi và windy: cái vụ Trồng cây thế hiểm nhẩy. Mà cái tụi bảo vệ Fanx cũng hiểm, không cho người ta đánh dấu ở trên 3143m, thế là bà con thi nhau trồng cây Tùng Phật ở 2700m và 2900m, hị hị. Sau này lên đó kiểm tra lại, thấy cái cây nào có hình giống Big- hoi thì bít là big-hoi đã từng đánh dấu ở đó, cây nào có hình vừa nham nhở, vừa quân tử, vừa củ chuối thì bít là Windy từng đánh dấu ở đó.
    to Shrex: iem ơi, chị em mình đi cùng nhau tình củm thế, mà em chụp trộm chị lúc nào vậy, hix, đã thế còn post lên, dã man.
    to 129: cố lên bác ơi, có iem và everybody bên cạnh rùi. Bukhalo - tình thương mến thương.

    Gửi lúc 09:50, 14/04/05Về đầu trang

    shrek_8x


    ,Vietnam
    Thành viên từ 02:18, 09/06/04


    Đã được 8 người bình chọn (4.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    He he, cảm động quá.

    Lúc ấy đang bận làm xiếc nên ko chụp được tấm hình nào hay ho cả. Hình như chú windy có mấy cái hình qua suối, up lên cho mọi người xem ko mọi người bảo mình nói đùa. Lúc chết máy giữa dốc còn phải dừng lại múc nước suôí đổ vào cho đỡ nóng máy. Còn cả cái chuyện đua với mấy chú người mèo lúc xuống dốc nữa chứ. Xe mình thuê nên chẳng xót, cứ phóng ầm ầm làm cho chú mèo xanh cả mặt :D

    Còn cả cái pha lách xe qua hai cái ô tô tải đi ngược chiều nữa. Mình phải bẻ gương mới qua được. Đến lúc phóng qua cái gầu máy xúc đang xúc thì ko dám. Nhìn những tảng đất đã rơi xuống khi gầu đang xúc còn mấy bố nhà ta cứ phóng qua ở dưới thấy kinh. Cũng tiếc là không chụp được vì tay đang mải bóp côn. Đau hết cả tay.
    Có thêm 1 chi tiết nữa lúc trên đường về. Cái xe máy đang ì ạch lên dốc thì bị chết máy ngay bãi mìn. Có một chú công nhân đang hì hụi chôn thuốc nổ ngay giữa đường. Sợ vãi cả.... Nhảy xuống dắt qua không nó nổ cho tung xác.

    Được shrek_8x sửa chữa / chuyển vào 10:16 ngày 14/04/2005

    Gửi lúc 10:10, 14/04/05Về đầu trang

    Pinkky


    ,Vietnam
    Thành viên từ 07:57, 17/07/02


    Đã được 7 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Đội quân gồm 3 Minkhờ và 1 Lifan (hehe, tớ nhát chết không chịu ngồi Minkhờ nên đòi HA Gia lâm chọn con Lifan đỏ choét) thẳng tiến phía đồi Ôquyhồ. Thấy các bác hì hục đạp con Minkhờ mà thương quá keke
    Đây rồi, tạm dừng nơi thác Bạc, dùng bữa trưa với cơm lam, xịt xiên nướng ...
    Xời, bác nào không đi vụ này tiếc hùi hụi vì không được nghe màn tán cbn tỉnh của bác H-SG...

    .."Mẩy à, Mẩy thôi đừng bán hàng nữa, về Xì Goòng zvới anh đi Mẩy"....

    Gửi lúc 10:17, 14/04/05Về đầu trang

    Pinkky


    ,Vietnam
    Thành viên từ 07:57, 17/07/02


    Đã được 7 người bình chọn (5.00)

    Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
           Than phiền

    Hoan hô bác H-SG đã dẫn anh em xuống bản bằng con đường tơ lụa, quả thật nhìn từ trên cao xuống thấy những con đườn uốn lượn mềm mại, nắng chiều rải một màu vàng óng ả như tơ lụa thiệt.
    Đến khi tiếp cận mới thấy choáng, dốc lên dốc xuống thăm thẳm, đường lổn nhổn đất đá, khe rãnh, thỉnh thoảng có con suối chảy qua... Pink tớ sợ quá không dám ngồi trên xe mà cứ thấy chỗ nào ghê ghê là tớ xuống chạy bộ. Với lị con Lifan nó kô được hầm hố như mấy bác Minkhờ.
    "Có khi trên đường dài hun hút Chip chợt hỏi mình "ta đang đi về đâu"" Đi về phía cầu Mây em ạ.

    Windy ới windy ời, có cái ảnh con đường tơ lụa và các chiến sỹ diệt xe máy thì post cbn lên nào.

    Gửi lúc 11:09, 14/04/05Về đầu trang

     
    Các chủ đề liên quan

    Đề nghị các bạn tuân thủ qui định của diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.

    Trang chủ |  Đăng ký |  Các diễn đàn |  TTVN Life |  Chủ đề mới |  Bài gần đây |  Tìm kiếm |   Sự kiện |  Sổ lưu niệm |  Từ điển |  Download  |   Thành viên |   Trưng cầu  |  Hướng dẫn |  Trang cá nhân |  Sửa thông tin riêng |  Danh sách bạn |  Các đánh dấu |  Ai đang làm gì?

    Trai tim Viet Nam Online (c) 2000-2003 TTVNOL Friends Group.

    Sử dụng phần mềm TTVNOnline Forum .NET 8.1, Snitz Forum 2000


    15.6109734