Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

5002937 người đang duyệt site , trong đó có 5035 thành viên
 
 

Tất cả các diễn đàn
Nhịp sống TTVNOnline ( TTVNOnline 247)
 

Cảm nhận âm nhạcChuyên mục EnterTTVNOL 24 giờ quaChuyên mục F5TIM chiều thứ bảyNgười Thứ TưMỗi ngày một ForumTin TTVN OfflineVấn đề hôm nayMạng qua báoMỗi ngày một bài thơWebsite hàng ngàyMỗi ngày một truyệnMột góc TTVNOnline


   Cảm nhận âm nhạc
 
  Cho một mùa thứ năm....


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
 Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    79 người đang xem chủ đề này, trong đó có 0 thành viên

<<Chủ đề trước...  Chủ đề tiếp theo>>



Tác giả Chủ đề này đã có 4055 lượt đọc và 6 bài trả lời  
     
( 5 người bầu )
  
Reporter
Người mà ai đấy mới biết là ai đấy !



,Vietnam
Thành viên từ 14:32, 17/10/02


Đã được 161 người bình chọn (3.46)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
        Than phiền

Cho một mùa thứ năm....


hongngocnguyen


 


… ngày đẫm mình trong những cơn mưa lá. Vàng nâu – nâu vàng. Dịu dàng và bình yên lắm.


 


Và vì gió nên con đường rất mênh mông. Dường như trong một phút giây lơ đãng, gió và lá không đến từ trời, không xuống từ những ngọn cây mà trôi về từ một miền nào xa vắng lắm. Và trong mảy may khoảnh khắc không gian, thời gian ấy, lòng người ta không sao khỏi thấy bơ vơ. Giữa những ngả đường, chỉ có một nẻo về - đường của gió trời, lá bay, lặng im và kỷ niệm… Còn nhớ những sân ga đã qua đường tàu đâm lô xô đau nhói và cái thế chông chênh chưa khi nào mất đi. Còn nhớ phi đạo một ngày paris chìm trong mưa rơi, giữa những đôi cánh sắt chờ bay, tôi đi giữa hoang mang đâu là chốn đi về của mình. Còn nhớ một chiều giữa khói bụi SG rất đỗi thân quen, tôi thấy mình chật chội những bước chân. Tôi đã thử thả lòng mình trên biển; lăn những cơn say từ đỉnh núi. Rồi tận cùng, thấy mình vẫn chỉ là một giọt nhỏ nhoi và yếu đuối giữa bể dâu. Ấy vậy mà thương rất nhiều cái nẻo về sâu hút ấy trong lòng mình. Nhưng, đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt... sẽ không là một thở than hay chất vấn. Đi vì đời sống đã bày biện những lối đi, và để người ta biết muốn trở về vậy mà....


 


......


Mùa này, ở đây… có những buổi chiều tôi trông nắng. Những sợi nắng vướng trên nhánh cây gầy, đùa chơi với những chiếc lá vàng còn sót lại. Nắng đổ xuống bức tranh đầy ngẫu hứng của những dây trường xuân trên bức tường nhìn tôi những vết ố bao mùa mưa nắng cũ. Buồn như một hiện thực mong manh. Nhiều lúc tôi thấy nắng gập ghềnh trên những con đuờng nơi người ta đông đúc hay người ta đi vắng hết …Kể từ lúc đời sống là những ngả đường, tôi nghe gió bụi thổi qua tan nát khoảng trời yên vắng cũ của mình. Tôi thấy những phác thảo phúc âm buồn trôi bềnh bồng trong thời gian. Và trên đó, nắng hong khô tôi hay ném tôi vào những cơn rỗng rang không cùng. Nhiều lúc tự hỏi, đời sống vẫn lành lặn cớ sao tâm hồn cứ cảm thấy mất mát, trầy xước đi nhiều quá?!


 


......


Mùa này… những cơn mưa dài hơn ngày. Lúc đó, tôi mong có ai đó sẽ gõ cửa căn phòng chênh vênh của mình. Lôi tôi ra khỏi vô độ cà phê, lôi tôi ra khỏi trạng thái tỉnh táo giả tạo mà tôi đang cố gắng; vì nếu không vậy, tôi sẽ để mặc mình chìm trong cơn mưa, chìm trong một dòng nhạc mênh mang bất tận nào đó, cơ hồ như muốn xóa nhoà mọi thứ, xóa mòn đi cả những nếp nhăn trên vỏ não tôi, để tôi trong những cơn âm u không chịu nổi…, để tôi cứ hát phất phơ lời Trịnh về… ngày tháng nào đã ra đi, về một lần…hồn ta gió cát phù du bay về… Hoặc giả tôi nghe... chìm dưới cơn mưa... một người chết đêm qua..., mà nào đâu có ai chết, chỉ có kẻ tự là một vết thương lớn của mình - một vết thương thức tỉnh !


 


Mùa này, bây giờ… trong một đêm cuối thu đã bàng bạc mùa đông, rất dày và sâu. Đêm xuôi dòng về nhạc Trịnh. Đêm rơi lại trong cuồng điên suy nghĩ là một câu thơ đã viết từ mùa thu năm trước… sẽ chờ nhau trong một đêm cuối thu…Tự nhiên mà nhớ vậy. Tự nhiên mà đồng vọng lại từ một xa xôi nào lời hứa này. Tự nhiên… như lỡ tay buông xuống một sợi đàn, không nhịp phách, chỉ còn những âm ba rung dài, nhắc nhớ… Vậy nên tôi biết mình lỗi hẹn. Vậy nên tôi biết mình đã thôi chờ, chỉ vẫn nhớ để đêm thở khói lên trời những giai điệu buồn thương…tim nào có bình yên, ta rêu rao đời mình… Cõi thế gian đâu chỉ có một chiều dài rộng của dòng sông, một chiều thẳng đứng của đỉnh cao và vực sâu, còn đâu đó một chiều thứ tư có thể bất ngờ vỡ hoang từ tâm thức nữa !


 


... Cuối cùng, hiểu rằng vì có một khung cửa sổ mở vào khoảng không nên đêm vẫn đối diện với vô cùng... Mà sao, trong bao la này, tôi vẫn nhớ quá mênh mông ?!!!


 

Gửi lúc 14:57, 24/12/04

reagent


,Vietnam
Thành viên từ 12:42, 20/12/04


Chưa có ai bình chọn

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Cứ như một bài thơ vậy, mặc dù tớ chả hiểu gì về thơ cả (!). Vì tớ nghĩ thơ thì chắc là có cái gì đấy đẹp, mông lung & huyền ảo, đôi khi cũng giàu tính…lý luận nhưng mà rất mơ hồ ! ;-)

Gửi lúc 11:19, 30/12/04Về đầu trang

redbuttlerkt


,Vietnam
Thành viên từ 10:43, 09/01/04


Chưa có ai bình chọn

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Sáng nay trời ,,,,,,mát quá , 8 độ C , haha, ............." lòng thật bình yên mà sao ..........buồn quá , giật mình tỉnh ra ...................oh, nắng ...............chưa lên" . Oh, my god ! 1 vài vết chầy xước có gì đâu , tâm hồn vẫn thế , mộng mơ ..........và giằng xé bởi hiện tại .................

Gửi lúc 12:02, 30/12/04Về đầu trang

hanhjenny307


,Vietnam
Thành viên từ 16:42, 18/08/04


Chưa có ai bình chọn

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

có những cảm giác của minh`bấy lâu nay giờ được gọi thanh` tên.cảm ơn nhiều vi`một bài viết thật nhiều xúc cảm

người có tro tàn không bằng ta có lửa


người có lãng quên không bằng ta có tình yêu...

Gửi lúc 13:17, 30/12/04Về đầu trang

uidzza


,Vietnam
Thành viên từ 16:00, 24/04/04


Chưa có ai bình chọn

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Vote cho hongngocnguyen 5 sao nhớ !?

Gửi lúc 16:02, 30/12/04Về đầu trang

old_friend


,Vietnam
Thành viên từ 11:23, 17/10/04


Chưa có ai bình chọn

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Những cảm nhận thật sâu lắng và như vọng lại trong tôi những tháng ngày kỉ niệm. Những ngày mà như tôi không thoát ra khỏi những ưu tư của trái tim đa sầu đa cảm. Cám ơn bạn!

Let bygone be bygone


All for tomorrow!

Gửi lúc 10:10, 09/01/05Về đầu trang

ngocboi


,Vietnam
Thành viên từ 14:34, 23/05/02


Đã được 1 người bình chọn (5.00)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

cảm ơn hongngocnguyen nhiều bạn đã gọi được thành tên điều mà tôi chưa làm được cho dù nó luôn ở trong tôi. Cảm ơn bạn thì ra giữa cuộc sống xô bồ nhộn nhiệp này con người ta vấn còn tìm thấy một buổi chiều bình yên lắm!

Gửi lúc 19:49, 20/01/05Về đầu trang

 
Các chủ đề liên quan

Đề nghị các bạn tuân thủ qui định của diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.

Trang chủ |  Đăng ký |  Các diễn đàn |  TTVN Life |  Chủ đề mới |  Bài gần đây |  Tìm kiếm |   Sự kiện |  Sổ lưu niệm |  Từ điển |  Download  |   Thành viên |   Trưng cầu  |  Hướng dẫn |  Trang cá nhân |  Sửa thông tin riêng |  Danh sách bạn |  Các đánh dấu |  Ai đang làm gì?

Trai tim Viet Nam Online (c) 2000-2003 TTVNOL Friends Group.

Sử dụng phần mềm TTVNOnline Forum .NET 8.1, Snitz Forum 2000


6.84375