|
|
Tất cả các diễn đàn
|
Nhịp sống TTVNOnline ( TTVNOnline 247) |
|
Cảm nhận âm nhạc, Chuyên mục Enter, TTVNOL 24 giờ qua, Chuyên mục F5, TIM chiều thứ bảy, Người Thứ Tư, Mỗi ngày một Forum, Tin TTVN Offline, Vấn đề hôm nay, Mạng qua báo, Mỗi ngày một bài thơ, Website hàng ngày, Mỗi ngày một truyện, Một góc TTVNOnline,
|
|
|
Chủ
đề mới Trưng
cầu mới
Trả
lời
Gửi
cho bạn của bạn
In
ấn
|
|
|
Reporter Người mà ai đấy mới biết là ai đấy !
 ,Vietnam Thành viên từ 14:32, 17/10/02
Đã được 161 người bình chọn (3.46)
|
Than phiền
Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài..
Muathutrong
Có một lần bất chợt được nghe ca khúc này từ một vệ đường khi cơn mưa cuối mùa chợt kéo qua, lòng bỗng dâng lên thật nhiều cảm xúc khi lắng nghe từng ca từ của bài hát ấy, và nhớ đến một người...
Cô gái đến từ hôm qua
Trần Lê Quỳnh
Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại
vào một ngày mai như hai người bạn
Một ngày đã quên tấc cả lại nhớ về nhau
cùng năm tháng còn ấu thơ
Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
của ngày hôm qua xa xôi tìm về
lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh
như chính em, cô gái đến từ hôm qua!
Tình yêu dù trôi xa dư âm ở lại
Và nếu thuộc về nhau em sẽ trở lại
Và anh được thấy hoa rơi giữa cơn mưa
Tươi thắm những con đường
Dường như là như thế em không trở lại
Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại
Dòng thời gian trôi như ánh sao băng
Trong khoảng khắt giữa chúng ta
Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em
Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong trẻ lại
Như ngày hôm qua...
Có một ngày, đứa trẻ lớn lên từ trong ngày hôm qua với những lần được hạnh ngộ với đời, với người, với cả những yêu thương dang dở bởi những lần ngẫu nhỉ bắt gặp và lắng nghe. Xuôi ngược thời gian tìm về với một lời hứa ngày xa xưa, sẽ quay trở lại để tìm về với một người bạn đã vụt đến vụt đi trong lằn ranh giữa tình bạn và tình yêu. Và dường như lời hứa ấy còn là một nổi khao khát mãnh liệt của bất kỳ ai đã từng một thời mang phải cho mình những dằn xé của một thời vọng tưởng...Hôm qua vừa mới yêu nhau đấy thôi, nay đã vội mất nhau, mất sạch như người đi buôn không còn vốn liếng... nhưng thuỷ chung vẫn âm thầm dự cảm cho mình một ngày nào đó được trở về, được quay lại với tấc cả những hân hoan sau khi đã có thể vượt qua tấc cả mọi thứ, là bản thân, là nổi nhớ là niềm đau của vết thương lòng hôm nay, để chỉ có thể được trở lại là những người bạn. Một người bạn của ngày hôm qua không hơn không kém!
Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu nhận ra trong những ca khúc của Trần Lê Quỳnh có một điều gì đó rất riêng trong việc sử dụng ca từ để chuyển đạt nội dung bài hát, ban đầu là CHÂN TÌNH, sau nữa là NHỚ GẤP NGÀN LẦN HƠN... và nay là CÔ GÁI ĐẾN TỪ HÔM QUA, đó là sự đối lập của từ ngữ khi diễn đạt một điều gì đó, không giống như Phó Đức Phương trong KHÔNG THỂ VÀ CÓ THỂ, ở Quỳnh đó là sự diễn tả của tâm trạng, của những xúc cảm đối lập nhưng rất gần gủi trong những tâm trạng thuận nghịch ở nơi mỗi con người...
...Một ngày đã quên tấc cả lại nhớ về nhau
...và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
của ngày hôm qua xa xôi tìm về
...Tình yêu dù trôi xa dư âm để lại
...Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại
Và hôm nay, đứa trẻ của ngày hôm qua vẫn đang từng ngày sống trong những khắt khoải ấy của ngày hôm qua với bao điều muốn được quên đi, để có thể trở lại vào một ngày mai như một lời hẹn ước, để đẹp sao cho một thời yêu nhau không trọn vẹn với những ước mơ đầu tiên, đằng sau tình yêu ấy vẫn còn có thể được trở về với nhau như hai người bạn, như cái thuở xa xưa đã từng là như thế... Thời gian vẫn trôi đi không ngừng nghĩ, cũng có thể đó sẽ là ngày mai, cũng có thể sẽ là một tuần, một tháng, một năm hoặc nhiều hơn đi nữa, nhưng sẽ ấm lòng hơn với một niềm khao khát được quay về... Quay về từ một ngày đã đủ lớn, lớn cả về trong tư tưởng và cảm quan, lớn để đủ nhận ra được từ nhau những suy nghĩ cho mình và cho nhau...Để sống mãi những thời khắt của đứa trẻ ngây ngô với những tiếng cười không vợn một chút ưu tư phiền muộn bởi ngỗn ngang trăm mối tơ lòng..
...Dường như là như thế em không trở lại
Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại
Vẫn biết đời sống luôn có những giá trị riêng biệt cho mỗi chọn lựa từ ngày hôm nay, và có những ước muốn cho dù có thật bình thường, có thật giản gị, nhưng không dễ dàng để có thể biến ước muốn thành sự thật, và liệu rằng có hay không một ngày nào đó được "trẻ lại như ngày hôm qua!" Và thật buồn khi tôi tự hỏi, liệu đến bao giờ? Một tháng? Một năm? năm năm? Mười năm? hay còn hơn thế nữa?...Liệu rằng thời gian có làm tàn phai đi tấc cả những gì đã từng đến hay không?
Cám ơn Trần Lê Quỳnh vì đã sáng tác ca khúc này với tấc cả những gì đã chuyển tải, Cám ơn Thu Phương vì đã là người giúp Quỳnh chuyển tải ca khúc này đến tôi trong sự ngọt ngào bởi giọng hát của mình và cám ơn cả Milou nữa, vì đã giúp Muathutrong có được lời bài hát này, để trong mọi ngày, muathutrong có được những phút giây được đồng cảm với những tâm sự mà mình đang có, và thắp lên cho mình một điều gì đó ở ngày mai... Dù có xa xôi...
Gửi lúc 14:44, 11/01/05
|
kaplia Cún82_Milu xinh xinh
 ,Vietnam Thành viên từ 06:33, 21/12/04
Đã được 11 người bình chọn (5.00)
|
Uh. Mỗi lần nghe giọng hát của Thu Phương cất lên lại thấy có một cảm giác gì đó rất khoan khoái trogn lòng, có lẽ đó là một cảm giác yên bình trong một khoảng lặng vô hình mà mình chẳng nhận ra. Bài hát không nổi tiếng và có lẽ chính sự không sôi sục của nó mới làm cho nó lắng đọng như vậy. Và chẳng hiểu sao mình cứ nghe đi nghe lại bài hát này, cảm thấy thấy cái hay, cái man mác của nó nhưng không giống những bài hát khác, mình chẳng muốn cho ai nghe cùng, chẳng gửi nó cho ai và cũng chẳng chia xẻ cùng ai....rồi lại cứ ngày qua ngày, chẳng bao giờ quên nghe lại bài hát mỗi khi muốn tìm một chút bình yên trong tâm hồn...lại nhấn chuột...Mình rất thích những bài hát có chữ..."ngày hôm qua". Cũng giống như "Ngày hôm qua như trong giấc mơ, bao xa cách chỉ như một chớp mắt..." ngày hôm qua....
Gửi lúc 01:32, 12/01/05
|
hx_v
 ,Vietnam Thành viên từ 02:46, 12/01/05
Chưa có ai bình chọn
|
Lúc còn ở VN , ở bên anh , nghe bài hát này loáng thoáng , cũng chẳng để ý lắm , vì thấy ko nên để tâm vào đó làm gì , chẳng có phần mình trong đó ... Thế rồi có một ngày mở mắt ra , nhận ra mình đã ở rất xa VN , ko còn anh bên cạnh , mọi lúc , mọi nơi ... bỗng từ đâu âm vang lời ca tha thiết của : " Cô gái đến từ hôm qua " ... Để rồi ngày ngày chỉ nghe mỗi bài hát này , mặc dù là Rockfan , mặc dù nội dung bài hát vẫn chẳng có gì là của mình trong đó cả ... Anh vẫn yêu mình như ngày đầu , và sẽ mãi mãi như vậy , mình cũng vậy ... Vậy thì tại sao chứ ??? ... Ngày ngày , cầu mong được trở về , về với anh , thế mà trên đời này còn quá nhiều sự ràng buộc ... Đã ai từng nghe bài Rock Việt : " Mắt xích " chưa ... Cuộc đời là một chuỗi dây xích , mỗi người là một mắt xích ... Ko lẽ cứ vì chuỗi dây xích này mà có ngày tôi trở thành : " Cô gái đến từ hôm qua " trong đời anh , người mà tôi yêu thương ... Ko lẽ có ngày tôi trả lời được câu hỏi bao lâu nay của tôi sao ? Ko lẽ có ngày đó , xin đừng bao giờ ... Dạo này ko phải nghe bài hát này nữa rồi , web đó died , nhưng dư âm ... xin hãy ra khỏi đầu tôi đi , " Cô gái đén từ hôm qua " ...
Sống hay tồn tại ... ? Không lẽ chỉ tồn tại suốt cuộc đời sao ... ? Gửi lúc 01:04, 13/01/05
|
alltheworse
 ,Vietnam Thành viên từ 16:36, 11/01/05
Chưa có ai bình chọn
|
Ngày ấy, anh yêu mình, nhưng mình ko đáp lại và lạnh lẽo bỏ đi. Rồi đến một ngày thảng thốt nhận ra, anh là tất cả của mình. Cũng là khi biết anh đã hứa hôn với người con gái khác, dù vẫn còn yêu mình. Đã quá muộn để níu kéo. Chỉ còn biết đứng chôn chân để ngóng lại những gì đã qua, xót xa nhìn những gì đang tới, và để nhận ra mình đã là một cô gái đến từ hôm qua của anh. "Dường như là vẫn thế em không trở lại, Mãi mãi là như thế anh không trẻ lại..." "Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em, cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài..." Em không còn nhớ đã nghe bài hát này bao nhiêu lần, mà chỉ duy nhất với giọng hát Thu Phương, nhưng lần nào cảm xúc trong em cũng nguyên như ngày đầu được nghe. Bởi em nghe bằng tình yêu của em dành cho anh, em thấy anh và em - với quá khứ, hiện tại và cả tương lai. Anh đã nói nếu có kiếp sau, chúng mình sẽ không khờ dại để mất nhau như thế. Còn em không biết kiếp sau là khi nào, chỉ ước gì thời gian quay trở lại. Tiếc thay, mọi mong ước ấy mãi là hư ảo... Còn biết nói gì hơn lời cầu chúc cho anh một cuộc sống an lành, hạnh phúc. Xin được cảm ơn Trần Lê Quỳnh vì những ca từ rất trong, rất thực và tràn đầy cảm xúc. ...Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại vào một ngày mai như hai người bạn...
Gửi lúc 02:34, 13/01/05
|
kaplia Cún82_Milu xinh xinh
 ,Vietnam Thành viên từ 06:33, 21/12/04
Đã được 11 người bình chọn (5.00)
|
Trích từ bài của hx_v viết lúc 01:04 ngày 13/01/2005:
Lúc còn ở VN , ở bên anh , nghe bài hát này loáng thoáng , cũng chẳng để ý lắm , vì thấy ko nên để tâm vào đó làm gì , chẳng có phần mình trong đó ... Thế rồi có một ngày mở mắt ra , nhận ra mình đã ở rất xa VN , ko còn anh bên cạnh , mọi lúc , mọi nơi ... bỗng từ đâu âm vang lời ca tha thiết của : " Cô gái đến từ hôm qua " ... Để rồi ngày ngày chỉ nghe mỗi bài hát này , mặc dù là Rockfan , mặc dù nội dung bài hát vẫn chẳng có gì là của mình trong đó cả ... Anh vẫn yêu mình như ngày đầu , và sẽ mãi mãi như vậy , mình cũng vậy ... Vậy thì tại sao chứ ??? ... Ngày ngày , cầu mong được trở về , về với anh , thế mà trên đời này còn quá nhiều sự ràng buộc ... Đã ai từng nghe bài Rock Việt : " Mắt xích " chưa ... Cuộc đời là một chuỗi dây xích , mỗi người là một mắt xích ... Ko lẽ cứ vì chuỗi dây xích này mà có ngày tôi trở thành : " Cô gái đến từ hôm qua " trong đời anh , người mà tôi yêu thương ... Ko lẽ có ngày tôi trả lời được câu hỏi bao lâu nay của tôi sao ? Ko lẽ có ngày đó , xin đừng bao giờ ... Dạo này ko phải nghe bài hát này nữa rồi , web đó died , nhưng dư âm ... xin hãy ra khỏi đầu tôi đi , " Cô gái đén từ hôm qua " ...
Sống hay tồn tại ... ? Không lẽ chỉ tồn tại suốt cuộc đời sao ... ?
Tặng bạn một nụ cười cho CHÍ HƯỚNG và bài viết đầu tiên. Chỉ muốn nói 2 câu thôi: -Đúng rồi"Cuộc đời là một chuỗi dây xích, mỗi người là một mắt xích..."nhưng là RF đừng bao giờ quên "những mắt xích móc nối vào nhau" nhé !----->chữ ký...thiếu mạnh mẽ. -Uh,chỉ khi xa VN rồi mới thấy nhớ thế nào----->mong từng giây...từng phút để trở về....ngày hôm qua.
Gửi lúc 05:59, 13/01/05
|
hx_v
 ,Vietnam Thành viên từ 02:46, 12/01/05
Chưa có ai bình chọn
|
Cảm ơn nụ cười người tặng tôi ... Nhưng sao tôi chỉ nhận được nước mắt của chính mình , và của những "mắt xích" lỡ sinh tôi ra trên đời này , móc mắt xích tôi vào chuỗi dây xích cuộc đời này ... Trước đây tôi từng kịch liệt phê phán những ai có tư tưởng : Cuộc đời đen , đen như chó hoang lang thang về đêm ... Thì giờ đây , tôi đang ngày ngày nhận ra cuộc đời đúng như ... Ko lẽ đúng vậy thật , ko lẽ tôi đang cãi lại những gì mình bảo vệ trước đay , ko lẽ tôi đang dần đi vào giới Black , thế giới mà bọn Rock Sạch chúng tôi đã tự hứa sẽ ko bao giờ để sa chân vào ,... Xin lỗi vì hình như đã lạc chủ đề , đang nói chuyện " cô gái đến từ hôm qua " ... Có lẽ nhảy sang bọn kia mà nói , nhỉ ... Tôi đã ko còn phải nghe bài này từ lâu rồi , ko muốn nghe nữa , ko bao giờ ... Ko bao giờ tôi lại trở thành cô gái đó , ko bao giờ ... Sống hay tồn tại ... ? Không lẽ chỉ tồn tại suốt cuộc đời sao ... ? Gửi lúc 17:01, 13/01/05
|
kaplia Cún82_Milu xinh xinh
 ,Vietnam Thành viên từ 06:33, 21/12/04
Đã được 11 người bình chọn (5.00)
|
Trích từ bài của hx_v viết lúc 17:01 ngày 13/01/2005:
Cảm ơn nụ cười người tặng tôi ... Nhưng sao tôi chỉ nhận được nước mắt của chính mình , và của những "mắt xích" lỡ sinh tôi ra trên đời này , móc mắt xích tôi vào chuỗi dây xích cuộc đời này ... Trước đây tôi từng kịch liệt phê phán những ai có tư tưởng : Cuộc đời đen , đen như chó hoang lang thang về đêm ... Thì giờ đây , tôi đang ngày ngày nhận ra cuộc đời đúng như ... Ko lẽ đúng vậy thật , ko lẽ tôi đang cãi lại những gì mình bảo vệ trước đay , ko lẽ tôi đang dần đi vào giới Black , thế giới mà bọn Rock Sạch chúng tôi đã tự hứa sẽ ko bao giờ để sa chân vào ,... Xin lỗi vì hình như đã lạc chủ đề , đang nói chuyện " cô gái đến từ hôm qua " ... Có lẽ nhảy sang bọn kia mà nói , nhỉ ... Tôi đã ko còn phải nghe bài này từ lâu rồi , ko muốn nghe nữa , ko bao giờ ... Ko bao giờ tôi lại trở thành cô gái đó , ko bao giờ ...Sống hay tồn tại ... ? Không lẽ chỉ tồn tại suốt cuộc đời sao ... ?
Tất cả đều có thể nói ra nhưng cái gì cũng chỉ mang tính tương đối. Và cuộc sống cũng vậy, lúc vui lúc buồn và tại sao BUỒN lại nhiều hơn VUI? Tại vì con người tự cho nó cái vị trí cao hơn tất cả ấy. "Và cơn mưa nơi đâu đã đến muốn chôn vùi, bao giấc mơ say đắm, giọt lệ tuôn trong đôi mắt ai? Và em đã uống trên môi..." đó chỉ là những khoảng khắc đi qua trong đời để ta biết quý trong niềm vui và cuộc sống. Nó luôn tươi đẹp, nhưng chỉ khi con người tự nhận ra điều đó. Hãy nghe lại bài hát "Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại..."sẽ thấy lòng mình thanh thản hơn. Hãy trở về CÔ GÁI của NGÀY HÔM QUA tươi đẹp.
Gửi lúc 04:37, 14/01/05
|
hx_v
 ,Vietnam Thành viên từ 02:46, 12/01/05
Chưa có ai bình chọn
|
Tôi sẽ nghe lại , nhưng ko phải bây giờ , khi nào tôi có thể chắc chắn rằng tôi sẽ ko bao giờ bị trở thành " Cô gái đến từ hôm qua " nữa , tôi sẽ nghe lại với niềm hân hoan vô cùng , và sẽ ko để ý xem là bài hát đó nói gì nữa ... Tôi bữa nay vui sống rồi , vì tôi sắp được về VN , sướng như con cá nướng ... Ha ha ha ... ko bao giờ tôi trở thành cô gái đến từ hôm qua nữa đâu ... Hỏi ông cái này , tôi vừa chân ướt chân ráo vào đây , nếu tôi muốn viết một bài cảm nhận về một bài hát mới , làm sao ông , hướng dẫn hộ nha ... Cảm ơn ông về những lời động viên vừa qua , từ nay đừng động viên nữa nha , tôi hay tủi thân lắm ... Mong cho ông một ngày mai nắng đẹp , được trở về VN , trở về NGÀY HÔM QUA tươi đẹp , như tôi vậy , đang vui quá , chơi Game tí đã ... Tạm biệt ... Gửi lúc 01:55, 15/01/05
|
kaplia Cún82_Milu xinh xinh
 ,Vietnam Thành viên từ 06:33, 21/12/04
Đã được 11 người bình chọn (5.00)
|
Trích từ bài của hx_v viết lúc 01:55 ngày 15/01/2005:
Tôi sẽ nghe lại , nhưng ko phải bây giờ , khi nào tôi có thể chắc chắn rằng tôi sẽ ko bao giờ bị trở thành " Cô gái đến từ hôm qua " nữa , tôi sẽ nghe lại với niềm hân hoan vô cùng , và sẽ ko để ý xem là bài hát đó nói gì nữa ... Tôi bữa nay vui sống rồi , vì tôi sắp được về VN , sướng như con cá nướng ... Ha ha ha ... ko bao giờ tôi trở thành cô gái đến từ hôm qua nữa đâu ... Hỏi ông cái này , tôi vừa chân ướt chân ráo vào đây , nếu tôi muốn viết một bài cảm nhận về một bài hát mới , làm sao ông , hướng dẫn hộ nha ... Cảm ơn ông về những lời động viên vừa qua , từ nay đừng động viên nữa nha , tôi hay tủi thân lắm ... Mong cho ông một ngày mai nắng đẹp , được trở về VN , trở về NGÀY HÔM QUA tươi đẹp , như tôi vậy , đang vui quá , chơi Game tí đã ... Tạm biệt ...
Bạn ơi. Không nhìn cái avatar của mình à? Con gái sao kêu ông sợ quá. Sắp được về VN rồi hả? Lên tiên rồi còn gì. Thì viết bài gửi vào tin nhắn của nick reporter hoặc qua email cho chị ấy nhờ chị ấy pot lên cho. Mình cũng mới viết một bài gửi cho chị ấy đăng trong Enter, cũng làm như thế, Chúc thành công,
Gửi lúc 05:59, 16/01/05
|
hx_v
 ,Vietnam Thành viên từ 02:46, 12/01/05
Chưa có ai bình chọn
|
Chết chết , xin lỗi nha ! Tại giọng bà nói nghe anh hùng chứ ko có chất mĩ nhân tí nào . ... Và cảm ơn , về tất cả ... Sống hay tồn tại ... ? Không lẽ chỉ tồn tại suốt cuộc đời sao ... ? Gửi lúc 11:16, 16/01/05
|
|
| |
|
|
|
Các chủ đề liên quan |
|
|
|
Đề nghị các bạn tuân thủ
qui định của diễn đàn khi gửi bài
lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi
thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.
|
|
|
|
|