Reporter Người mà ai đấy mới biết là ai đấy !
 ,Vietnam Thành viên từ 14:32, 17/10/02
Đã được 161 người bình chọn (3.46)
|
Than phiền
Home
Thằng bé hay cưỡi con Home.
Nó không phải là con ngựa đẹp nhất, càng không phải là con khoẻ nhất; nhưng tôi chắc chắn nó là con ngựa khôn ngoan nhất. Khi tôi nói điều gì đó với lũ ngựa, chúng thường nghếch đầu nhìn tôi, lúc lắc cái cổ óng ả mượt mà, còn Home lặng lẽ nhìn ra đồng cỏ bao la rồi quay người bước đi khi tôi kết thúc. Nhưng tôi luôn luôn biết nó mới thực sự hiểu những gì tôi nói.
Chăn ngựa trên cao nguyên hoang vắng không phải là không vất vả. Nhưng bù lại, ta có thể vuốt ve thì thầm với những sinh vật tinh khôn ấy cả ngày, chia sẻ với chúng từng bình rượu ngô nồng nồng, và thả hết những suy nghĩ vào trong gió. Người ta thường chỉ nghĩ đến ngựa như những con vật kéo xe, di chuyển, chơi đùa, hoặc tệ hơn, ăn thịt. Thịt ngựa gây gây và hơi cứng uống với rượu lúa mạch là thú vui bất tận của vùng cao nguyên. Nhưng nếu như dành trọn cả một ngày, và nhiều ngày, và cả cuộc đời mình với chúng, khi ấy mới hiểu rằng chúng khôn ngoan, trung thành và đặc biệt nhạy cảm thế nào. Loài ngựa có đôi mắt đẹp nhất trong tất cả các loài, ướt át như mắt nai, nhẫn nại như mắt thiếu nữ và dũng mãnh như loài báo; tận sâu trong đó là sự dịu dàng tinh khiết tột cùng
Thằng bé hay cưỡi con Home.
Khi thằng bé được sinh ra, Home đã vài tuổi, chững chạc và tách biệt. Thằng bé gần như lớn lên trong trại ngựa của tôi; nó xin ra trại ngựa từ lúc trời còn mờ sương, tha thẩn ở đó cả ngày rồi tối mịt mới theo người về nhà. Tôi không hay nói chuyện, tôi chỉ dạy nó cách nói chuyện với loài ngựa, và tình yêu với giống vật huyền diệu ấy cứ tự nhiên lớn lên trong nó. Đôi khi nó xin ngủ lại ban đêm, tôi đặt nó vào lòng, ngắt một nhánh cỏ và thổi cho nó nghe giai điệu hoang vắng của cao nguyên dưới bầu trời đầy sao. Tóc thằng bé lơ thơ và nhẹ, thoảng mùi cỏ khô..
Secure yourself to heaven hold on tight, the night has come fasten up your earthly burdens you have just begun
Nó dần lớn lên, dưới bầu trời sao, trong mùi cỏ, trên lưng Home, hoang dại và nhỏ bé. Thằng bé và Home, chúng quấn quit nhau không rời, Home im lặng và vững chãi, kiên nhẫn đợi thằng bé bám vào cẳng chân nó để tập đứng, chờ đến khi nó tập đi và khi thằng bé đã có thể ghì chặt cổ Home để ngồi vững trên lưng thì Home chỉ cho nó cao nguyên lộng gió của chúng tôi. Tôi không biết cái gì đã gắn kết chúng với nhau, tình yêu; hoặc hơn thế nữa.
Cha thằng bé mặc kệ nó làm những gì mình thích. Ông không quan tâm, hoặc giả như không quan tâm; cũng như cách ông không quan tâm đến gia sản, đến đàn ngựa, đến cánh đồng, mùa màng... Ông chỉ ở nhà uống rượu lúa mạch triền miên và chìm đắm trong ký ức về người vợ dịu dàng. Thằng bé 13 tuổi, mẹ nó mất cũng tròn 13 năm.
Nó không còn ngồi trong lòng tôi nữa. Cũng như Home, nó lặng lẽ và vững vàng, theo cách của nó. Nó giúp tôi vun cỏ khô, lau dọn chuồng trại, tắm rửa cho lũ ngựa. Những lúc rảnh rỗi còn lại, nó ở bên Home hoặc tập thổi những khúc ca cao nguyên. Tôi dần nhận ra sự khác lạ trong những giai điệu của nó. Không chỉ là sự mênh mang, không chỉ là sự hoang vắng. Hơn thế, hoặc chưa là thế; có thêm một chút ngọt của lúa trổ bông, cái thênh thang của gió đồng cỏ, có tiếng thở nóng hổi của Home khi rạp bờm trên đường núi. Thằng bé vẫn đi tìm cái gì đó trong tiếng lá cỏ của nó mà tôi chưa nghe ra, chỉ thiếu một chút thôi, rất ít.. ; và nó vẫn cố đi tìm.
Cha thằng bé nghe nó thổi lá cỏ khi ông ra trại ngựa để xem người ta đến mua ngựa của ông. Ông luôn đồng ý dễ dàng, chỉ trừ một số con ngựa không bao giờ ông bán, mà có lẽ phần nào đó tôi hiểu tại sao. Khi ấy thằng bé đang ngồi ở cửa trại sau, quay mặt về phía đỉnh núi. Ông lặng lẽ nghe, ngắm nhìn mái tóc nó bay nhè nhẹ rồi đi về. Từ đó, ông ít uống rượu hơn.
Buổi chiều tháng cuối năm. Sương giá đã tràn đầy rừng, phủ trắng cánh đồng. Vùng núi lạnh và hoang sơ giống như từ thời hồng hoang, khi bờm ngựa còn phủ hết cái cổ dài và móng ngựa còn đậm màu đất, khi những đàn ngựa còn tự do phi qua cánh đồng bao la của chúng. Buổi chiều ấy, thằng bé không về nhà. Tôi đi tìm nó, tìm nó bằng hơi thở của Home, bằng sự nhỏ bé của nó; nhưng Home đã đưa nó đi, hoặc nó đã đưa Home đi, đâu đó, xa hơn cao nguyên, xa hơn cả đỉnh núi lớn. Không một dấu vết, không còn sự hiện hữu. Cửa sau của trại nơi nó bứt trắng cả một khoảng đất để thổi lá cỏ, cỏ đã bắt đầu mọc. Cha thằng bé đi bộ ra trại ngựa, đứng bên tôi. Một lúc lâu sau , ông hỏi
- Thằng bé đâu?
Tôi không biết tại sao, không hiểu vì cái gì; nhưng vào giây phút ấy tôi đột nhiên hiểu ra. Tôi giơ tay chỉ lên trời.
Đó là bầu trời sao thoảng mùi cỏ khô.
Cha thằng bé ngước lên cao, gật đầu. Ông đi về nhà.
Secure yourself to heaven hold on tight, the night has come fasten up your earthly burdens you have just begun...
Gửi lúc 11:20, 18/01/05
|
huba
,Vietnam Thành viên từ 17:09, 07/12/04
Đã được 1 người bình chọn (5.00)
|
Khắc khoải và xa vắng, giọng của Quang Dũng chầm chậm rót đều, đưa suy nghĩ về miền trắng của hoài niệm... "Chia cho em một đời tôi, một cay đắng, một niềm vui, một buồn.." Cũng như Phú Quang vậy, tôi đã đem chia cho người ấy -cái bóng hình vô tình đổ dốc xuống cuộc đời tôi tất cả những niềm vui, suy nghĩ, nỗi buồn, chỉ giữ lại một chút cay đắng khi anh chối bỏ tất cả, để tôi trở thành kẻ dại khờ trong chính nỗi niềm của mình. ..."Tôi còn đâu, còn đâu đam mê. Trời chang chang nắng, tôi về héo khô..." Tôi đã chờ, đã đợi, đã khắc khoải nhiều rồi. Lúc nào cũng chỉ thầm lặng bên anh, vui cười cùng anh, nhưng nỗi niềm của tôi đối với anh thì tôi lại chôn chặt. Bởi tôi hiểu, nói ra thì được gì khi trong tim anh hoàn toàn không có chỗ cho tôi,có chăng điều tôi nhận lại được chỉ là cảm giác hụt hẫng của tôi, ngỡ ngàng của anh và sự bối rối cho cả hai.Thôi thì câm lặng vậy,tôi thà để lòng mình héo khô dần trong nhung nhớ còn hơn làm anh bận lòng. ..."Chỉ còn cỏ mọc bên trời, một bông hoa nhỏ, lặng rơi ướt đời" Cỏ ấy chính là tôi, như lời kamiya nói "Anh như gió vậy, cứ vô hình, vô sắc, không thể nắm bắt được. Còn tôi chỉ là loài cỏ dại, chỉ có thể lung lay nhìn chứ không thể bay theo. Điều duy nhất mà cỏ dại có thể làm là cố gắng lung lay thật nhiều vào. Vì chỉ khi cỏ lung lay, người ta mới biết là có gió ở đó. Tôi phải lung lay để nói cho anh-ngọn gió của tôi biết, sự tồn tại của anh là ở đây, ở nơi có tôi...
Gửi lúc 19:27, 23/01/05
|
redbuttlerkt
 ,Vietnam Thành viên từ 10:43, 09/01/04
Chưa có ai bình chọn
|
cảm ơn bạn , cảm ơn bạn rất nhiều ! Tôi đọc những lời cảm nhận này vào ngày mồng 1 tết , 1 ngày đầu năm , cũng như mọi ngày thôi mà ! Nó cũng như 1 lá cỏ như bao lá cỏ khác trong đồng cỏ . Và rồi cũng sẽ cuốn trôi như bao chiếc lá , để lại 1 khoảng đất trống ! có ai đó bé tuổi hơn tôi nói rằng , gió sẽ xoa dịu tất cả , tuy cuộc sống có mấp mô nhưng rồi gió sẽ làm lực ma sát xấp xỉ bằng không. Và rồi cỏ lại mọc trên khoảng đất ấy , mọc mạnh mẽ hơn , xanh muớt hơn . Gửi lúc 18:01, 09/02/05
|
vyhuynh Người Sài Gòn dễ thương. Đại ca đáng iu của gia đình siêu quậy. Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn
 ,United States Thành viên từ 05:04, 23/09/04
Đã được 102 người bình chọn (4.54)
|
Bài viết hay Still believe someday my wildest dreams will all come true And I'll find someone who'll make me 15 again
Gửi lúc 15:10, 02/03/05
|
mps Thành viên EC và Thi Ca
 ,Vietnam Thành viên từ 09:33, 31/07/04
Chưa có ai bình chọn
|
tranh minh họa Home đẹp , giờ này nghe nhạc ngẫu hứng, không theo phong cách thể loại nào, cảm thấy thích thấy hay, nghe... Only love...Proud of you...Rimi Natsukawa - Tori yo...The first moment...Tsukiakari no shita. và đọc Home, Tranh minh họa đẹp. Nắng vàng tươi sáng phủ trên bóng ảm đạm. Gửi lúc 03:28, 13/03/05
|
|