|
|
Tất cả các diễn đàn
|
Nhịp sống TTVNOnline ( TTVNOnline 247) |
|
Mỗi ngày một truyện, Chuyên mục Enter, Cảm nhận âm nhạc, TTVNOL 24 giờ qua, Chuyên mục F5, TIM chiều thứ bảy, Người Thứ Tư, Mỗi ngày một Forum, Tin TTVN Offline, Vấn đề hôm nay, Mạng qua báo, Mỗi ngày một bài thơ, Website hàng ngày, Một góc TTVNOnline,
|
|
|
Chủ
đề mới Trưng
cầu mới
Trả
lời
Gửi
cho bạn của bạn
In
ấn
|
|
|
Reporter Người mà ai đấy mới biết là ai đấy !
 ,Vietnam Thành viên từ 14:32, 17/10/02
Đã được 161 người bình chọn (3.46)
|
Than phiền
Mưa
Hoàng Thảo
- Lại mưa nữa rồi, mưa gì mưa mãi!
- Thì mùa mưa mà em!
Hình như tôi không còn là tôi. Chỉ một cái nhìn cũng khiến tôi rùng mình. Một hơi thở cũng đủ quấn chặt lấy tôi kéo lại gần anh ấy. Mọi lời anh nói dù rất khẽ cũng làm tôi đau. Ngay cả những lúc anh im lặng uống cà phê, tiếng những viên nước đá lanh canh trong lòng cốc cũng khua vào lòng tôi những nhịp đập nghẹn thở. Anh kể toàn những chuyện vui khiến tôi không thể nhịn cười. Nhưng những tiếng cười ấy cũng làm tôi ray rứt mà anh không biết. Giá như anh đừng nói gì. Chỉ cần anh ngồi im thôi cũng đủ làm tôi ấm áp. Tôi lạnh không phải vì những cơn gió đêm mang theo hơi mưa. Những tiếng cười của tôi đang làm tôi tê tái.
Bỗng dưng những lần gặp nhau bình thường ở quán cà phê lại trở thành một niềm mong mỏi, những giây phút khuấy động nhịp sống đơn điệu hàng ngày của tôi, lấp đầy một khoảng trống âm ỉ ngày càng lớn trong đời sống. Tôi bỗng sợ ngày mai, khi anh ra đi, những ngày cũ sẽ lập lại, dài hơn, chậm hơn, trống vắng hơn. Tôi ngồi với anh đã hơn 3 giờ đồng hồ mà anh vẫn không nói điều tôi muốn được nghe. Chỉ cần một lời thôi cũng có thể làm tôi sung sướng thao thức suốt đêm để mơ mộng, để tưởng tượng về cả phần đời còn lại. Có lẽ anh biết điều tôi thầm mong muốn và cố tình đùa cợt tôi chăng?
- Mới tạnh một chút trời lại mưa nữa. Mưa hoài, anh nhỉ?
- Ừ, trời mưa thế này thì đành ngồi tán gẫu cho qua thời gian chứ biết làm gì!
Tôi không muốn biện hộ. Sự thành thật của những rung cảm sẽ làm chứng cho tôi. Em cười rất tươi theo những câu chuyện bông đùa của tôi nhưng em không biết tôi đang chết héo trong cảm xúc của mình. Những câu chuyện linh tinh ấy là cái phao cuối cùng để tôi bám víu vào thực tại. Ngày mai tôi đi rồi. Có nên không để lại một niềm lưu luyến và bao tiếc nuối? Em đâu biết rằng tôi muốn vứt bỏ hết màn kịch tôi đang độc diễn để có thể nói lên một lời thành thật duy nhất, rất thiết tha, và rất quen thuộc, như đã bao lần tôi đã thốt lên với những người con gái đi qua hay ở lại trong đời mình.
Tôi không muốn những cảm xúc vừa êm ái vừa đau đớn này tan biến. Cái cảm xúc khi tim chợt sai nhịp đập, khi tâm trí bỗng nhiên mộng du, khi mỗi ánh mắt chạm vào đâu cũng biến nơi đó thành vàng ngọc quý giá. Chỉ có sự từng trải của một người đàn ông mới giúp tôi giữ được vẻ bình thản cần thiết. Và sự lo sợ nữa! Tôi sợ rằng nếu tôi không đủ tỉnh táo thì những giây phút đẹp đẻ này sẽ vỡ tan và trở thành nỗi ân hận khôn nguôi như những mối tình đã trót đánh mất. Những mối tình luôn là mối tình đầu.
- Vậy là ngày mai anh đi?
- Ừ, ngày mai anh đi.
Sao anh không hiểu rằng em đang chờ chỉ mỗi một lời ấy? Em bồng bột ư? Có thể. Nhưng em đang sống thực với chính mình nhất trong sự bồng bột ấy, anh có biết không? Chỉ có anh mới có thể cuốn em vào cái dòng lũ mê đắm này. Chưa bao giờ em có cái cảm giác ấy mặc dù không ít người đã từng đến với em và mong mỏi ở em nỗi xao xuyến dữ dội như thế. Em đang buông trôi chính mình trong dòng thác ấy, đang chờ đợi những phiêu lưu đầy mê hoặc. Nhưng anh đã neo chặt em lại bên này bờ an toàn. Em nào cần tới sự an toàn ấy đâu anh!
Không, em tin là anh hiểu rõ em. Nhưng anh không thể cho em điều em khao khát. Điều đó càng làm em thêm đau, và muốn đau hơn. Cái đau đớn ấy sao mà đầy ma lực bởi vì chính sự hóa giải nỗi đau mới là điều kỳ diệu. Anh, chỉ có anh mới có thể cho em điều kỳ diệu ấy. Em không cần biết đằng sau điều kỳ diệu lấp lánh ấy những bất trắc gì đang chờ đợi. Em chỉ cần một lời của anh thôi cũng đủ thấy mình đã sống bằng muôn cuộc đời. Chẳng lẽ anh muốn chính em phải nói ra với anh những điều ấy sao anh?
- Mình đã ăn hai tô mì và uống mấy ly nước rồi mà vẫn chưa hết mưa, anh nhỉ?
- Chắc sắp tạnh mưa rồi. Mưa đã bớt nặng hạt.
Em ngồi im lặng đã lâu. Hình như em đang chịu đựng những cơn mưa. Mưa sắp tạnh rồi. Những câu chuyện bông đùa của tôi cũng gần khô kiệt. Khách trong quán cà phê đã lần lượt ra về. Cuối cùng chỉ còn lại hai người. Tôi sẽ nói lời ấy chứ? Gương mặt em trong bóng tối của quán cà phê vắng sao quá gần! Nếu mình nói ra mà bị từ khước, bị hoài nghi thì đau đớn lắm. Nhưng nếu được chấp nhận thì có hết đau đớn không?
Chỉ một lát nữa thôi là mưa sẽ tạnh. Và tôi sẽ không còn cơ hội nào nữa để được thấy mình lớn lao hơn chính mình trong niềm ngây ngất được vượt thoát cái thực tại không có thực này. Có lẽ những gì không thể cầm giữ trong lòng bàn tay mới là những điều có thực bởi vì ai cũng trân trọng và khao khát. Biết là không thể cầm giữ được nhưng vẫn muốn vươn tay ra vồ chặt lấy. Điều có thực ấy đang ở ngay cạnh bên tôi. Chỉ cần tôi đưa tay ra... Và nói một lời… Tôi đưa tay ra. Bàn tay cầm chiếc thìa khoắng lanh canh trong lòng ly cà phê đã cạn. Tôi không nói được điều mình muốn nói.
- Anh ơi, tạnh mưa rồi!
- Ừ, thôi mình về.
Gửi lúc 10:05, 22/12/04
|
quangtm
 ,Vietnam Thành viên từ 18:52, 09/07/03
Chưa có ai bình chọn
|
Nếu đã có lần xảy ra như thế, thì vế sau chăng còn bỏ cơ hội nào nữa đâu. Tiếc là lúc đó, cảnh khác và người khác rồi. Sao anh không nghĩ dù bị từ chối hay nghi ngờ cũng còn đỡ day dứt hơn nhiều mỗi khi anh hoài niệm lại chuyện xưa. Trái tim anh vẫn còn để khoảng trống cho sự nghi ngờ và tính ích kỷ đó sao ! Anh ơi, đã yêu và sống thì phải bằng cả trái tim !!! Gửi lúc 20:37, 22/12/04
|
nhocquai
 ,Vietnam Thành viên từ 12:43, 21/11/02
Đã được 2 người bình chọn (5.00)
|
Yêu một người mà không được đáp lại thì thật là đau buồn, nhưng sẽ càng đau buồn hơn nếu Yêu một người mà ko dám thổ lộ tình cảm của mình cho người đó biết ..
To The World ,You Are The Person . To The Person , You Are NoThing!!!
Gửi lúc 12:51, 26/12/04
|
Redhill
 ,Vietnam Thành viên từ 09:33, 19/01/05
Chưa có ai bình chọn
|
Hon mot nam truoc, toi da o trong tinh huong cua hai nhan vat trong truyen ngan nay... Toi tham chi khong dam nhin vao doi mat buon day au yem va tha thiet do...Nhung da hon mot lan toi uoc hom ay toi du can dam de khong co to ra la minh manh me, de co the noi voi anh mot loi, du yeu duoi nhat, du biet rang dieu do se khong thanh hien thuc... Toi khong biet anh ay nghi gi, co vua em ai va dau don nhu chang trai trong truyen ngan nay khong? Nhung truoc khi buoc qua cua kiem tra an ninh, bat ngo anh ay om lay toi - cai om cua mot nguoi ban, va chut gi hon the nua, cai om vua de dat lai day xot xa - dieu nay thi toi co the cam nhan duoc..Cai om ay cung anh mat cua anh, den gio toi moi hieu, no la anh mat cua mot nguoi xa ta va biet rang se khong bao gio gap lai ta nua !!! Anh ay da quay tro ve noi anh ay sinh ra, lon len va luon thuoc ve no. De lai toi voi noi nho khon nguoi ve mot giong noi ngot ngao, mot anh mat day au yem, chan thanh...Cu moi lan co ai do hay dieu gi nhac lai la toi lai khong the khong day dut va an han, vi minh da chang lam gi ca, du biet dieu do quan trong nhu the nao doi voi cuoc doi minh...
Gửi lúc 12:00, 19/01/05
|
bslecaohoaison
 ,Vietnam Thành viên từ 20:03, 10/10/04
Chưa có ai bình chọn
|
Hai vợ chồng làm cùng ngành xuất bản sách. Ðêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện, từ chuyện yêu đương, gia đình, bè bạn, nghề nghiệp... Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ: Sách mới cho nên phải đắt tiền Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn: Hôm nay xuất bản lần đầu tiên Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba: Anh còn tái bản nhiều lần nữa Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở: Em để cho anh giữ bản quyền. Vài năm sau... Cô vợ đọc: Sách đã cũ rồi phải không anh Sao nay em thấy anh đọc nhanh Không còn đọc kỹ như trước nữa Ðể sách mơ thêm giấc mộng lành Anh chồng ngâm nga: Sách mới người ta thấy phát thèm Sách mình cũ rích, chữ lem nhem Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc Ðọc tới đọc lui, truyện cũ mèm Cô vợ thanh minh: Sách cũ nhưng mà truyện nó hay Ðọc hoài vẫn thấy được... bay bay Ðọc xong kiểu này, rồi kiểu khác Nếu mà khám phá sẽ thấy hay.. Anh chồng lầu bầu: Ðọc tới đọc lui mấy năm rồi Cái bìa sao giống giấy gói xôi Nội dung từng chữ thuộc như cháo Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi... Cha hàng xóm lẩm nhẩm: Sách cũ nhưng mà tui chưa xem Nhìn anh đọc miết.. thấy cũng thèm Cũng tính hôm nào qua đọc lén Liệu có trang nào anh chưa xem? (còn tiếp) Bạn nào thích đọc tiếp tập 2 thì gửi thư cho mình nha. Gửi lúc 22:24, 14/02/05
|
|
| |
|
|
|
Các chủ đề liên quan |
|
|
|
Đề nghị các bạn tuân thủ
qui định của diễn đàn khi gửi bài
lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi
thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.
|
|
|
|
|