Con thú màu xanh lục
Haruki Murakami
Haruki Murakami là một trong số ít nhà văn Nhật Bản hàng đầu hiện nay. Gần đây, tên tuổi ông thường được nhắc đến như một ứng cử viên nặng ký của giải Nobel. H.Murakami sinh năm 1949, tốt nghiệp trường đại học nổi tiếng Waseda, từng làm chủ quán bar trong suốt 7 năm, cho đến khi khám phá ra "mình thực sự muốn viết một cái gì đó". H.Murakami đặc biệt chú ý đến cấu trúc và tiết tấu, yếu tố giả tưởng mạnh mẽ, mơ ước của ông là làm mới ngôn ngữ văn chương Nhật Bản "từ bên trong", chứ không phải cái vỏ của nó. Xuyên suốt các tác phẩm của H.Murakami là hình tượng "con người cô độc", nhưng luôn khao khát mang đến cuộc đời thông điệp của yêu thương...
Chồng đã đi làm như thường lệ, và tôi ở nhà một mình. Chẳng có việc gì để làm. Tôi ngồi xuống bên cửa sổ và bắt đầu nhìn ra vườn xuyên qua khe hở giữa mấy tấm mành - chỉ nhìn vu vơ với hi vọng vào ý nghĩ ngẫu nhiên về một công việc phù hợp. Cái nhìn dừng lại ở tạo vật yêu dấu và được tôi chăm bẵm đã từ lâu - một cây sồi xanh tươi, dường như là xanh tươi vĩnh cửu. Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau. Tôi thường trò chuyện với cây sồi như với một người bạn.
Khi đó tôi cũng đối thoại với cây sồi bằng ý nghĩ. Về cái gì - bây giờ tôi không nhớ. Thậm chí không biết chuyện đó đã kéo dài ra sao: khi bạn nhìn ra vườn, thời gian trôi hệt như nước nơi đoạn ghềnh chảy xiết... Ngoài cửa sổ trời đã tối mịt. "A - phải, mình mải ngồi quá!" - tôi sực tỉnh bởi tiếng động âm thầm của mặt đất rung chuyển. Đầu tiên có cảm tưởng tiếng động ấy thoát ra từ chính con người tôi. Như là ảo giác âm thanh. Một linh cảm u ám xâm chiếm thân thể. Tôi nín thở và cảnh giác. Tiếng ù ù chậm rãi, nhưng đúng là đã mỗi lúc càng mạnh thêm. Thậm chí tôi cũng không biết nó giống cái gì... Cái gì nhỉ? Tiếng động đã biến thành những tiếng rền vang kinh hồn làm toàn thân tôi sởn da gà. Tôi rét cóng.
Bỗng đất xung quanh những rễ sồi đội lên, nứt ra và vỡ vụn - và từ bên trong nó bỗng xuất hiện một thứ gì đó trông giống một chiếc móng vuốt sắc. Hai lòng tay tôi siết thành những nắm đấm, cái nhìn đờ cứng vào cái vuốt, còn trong đầu tôi thì thoáng nghĩ: "Bây giờ sẽ là một cái gì đó!". Chiếc vuốt cào mạnh mặt đất, và từ cái hang đang hình thành trườn lên một con thú màu xanh lục.
Trước hết, con thú lạ lùng rũ mạnh thân mình, và từ lớp vảy xanh lục sáng lóng lánh của nó, những viên đất rơi xuống lả tả. Chiếc mũi có cái chóp sẫm màu của con thú dài lạ thường, chĩa ra như cây roi mảnh. Và riêng đôi mắt, chao ôi - y hệt mắt người. Nhìn những con mắt này, tôi bất giác run rẩy: có những ý nghĩ sống trong chúng - như ở nơi tôi, hoặc có thể như ở nơi bạn vậy.
Con thú tiến lại gần ngôi nhà và gõ cửa bằng chóp mũi. "Cốc - cốc - cốc", tiếng gõ khô khốc vang lên. Len lén, để không thu hút sự chú ý của nó, tôi luồn vào căn phòng ở góc xa. Hét lên cũng vô ích: trong khu không có người, còn chồng thì sẽ về muộn. Chạy trốn theo lối sau thì không thể: trong nhà có mỗi một cửa, cái cửa mà con thú màu xanh lục gớm ghiếc đang gõ liên hồi. Chỉ còn cách nấp kín và giả bộ như trong nhà không có ai: có thể nó sẽ đành chịu và bỏ đi đâu đó. Nhưng con thú vẫn không thôi gõ. Nó uốn cong chóp mũi, thò vào lỗ khóa và… ổ khóa trở nên vô hiệu, chỉ khẽ kêu "tách", cửa hé ra, và chiếc mũi chậm rãi chọc vào cái khe. Như con rắn - nó chăm chú thăm dò căn phòng, đầu ngóc lên, nhìn khắp các phía. "ái chà, giá bây giờ xách dao đứng sát cửa, ta phải chặt cụt cái vòi kia đến tận gốc - tôi thầm nghĩ - trong bếp có đầy dao sắc". Nhưng con thú, hệt như thể đã nghe thấy tôi, e hèm rồi đột nhiên cất giọng: "V-v-vô ích cả thôi!". Tiếng nói lạ lùng! Có vẻ như nó chọn chữ một cách khó nhọc. "Cái mũi này như đuôi th-th-ằn lằn: chặt, không chặt, đằng nào cũng sẽ mọc. Càng chặt nhiều, nó sẽ càng kh-khoẻ hơn và dài hơn. Vậy nên, v-v-vô ích cả thôi". Đôi mắt kinh khủng bắt đầu quay tít hệt những con cù.
Đúng vậy, nó đọc được ý nghĩ của chính tôi! Ôi, thế này thì quá lắm! Tôi không cho phép ai lục lọi vào óc não của tôi, huống hồ lại là một con thú lạ lùng và khủng khiếp như thế. Mồ hôi lạnh túa khắp người tôi. Thực ra, nó định làm gì vậy nhỉ? Ăn thịt ư? Hay lôi tôi theo nó xuống lòng đất? "Vỏ quýt dày đã có móng tay nhọn, - tôi ngẫm nghĩ, cố gắng tự trấn an mình - Được, nó cũng không hẳn tệ: chỉ có điều mình không được hãi khi nhìn cái mõm nó thôi. Còn các móng vuốt ở những cái chân cao vống đó thì không sao, nếu nhìn quen mắt thậm chí rất thiện cảm. Kỳ lạ, nhưng quả thực nó hoàn toàn không có vẻ thù địch…".
- Lẽ đ-đ-đương nhiên rồi! - Con thú nói, uốn cong cổ. Bộ vảy xanh lục lăn đi với tiếng ngân nhè nhẹ, như có người khẽ lắc cái bàn đặt những chiếc tách uống cà phê. - Kh-khô-không có lẽ cô nghĩ, rằng tôi sẽ ăn th-th-thịt c-cô? Kh-khô-không- đâu, tôi sẽ kh-không ăn thịt cô đâu! Sao cô lại như vậy? Tôi đâu có gì chống lại cô. Tôi đâu có m-m-man r-rợ thế!
Ồ, đích xác là nó hiểu tất cả những gì tôi đang nghĩ!
- Ôi, cô chủ thân mến ơi là cô chủ! Tôi đến đây chỉ muốn ngỏ một lời với cô thôi. Cô hiểu không? Tôi cố ý chui lên từ dưới lòng đất s-s-sâu. Việc này không đơn giản: phải cào đất cật lực ấy. Đây này, móng vuốt trầy xước hết cả ra. Nếu tôi có dã tâm, dã tâm, dã tâm, chẳng lẽ tôi có thể làm như vậy. Nhưng tôi đã tới đây, vì tôi thích cô, thích lắm. ở s-s-sâu tít dưới lòng đất, tôi chỉ nghĩ đến cô thôi. Nhưng tôi không thể chịu đựng hơn nữa và đã ch-chui lên đến đây. Ai nấy đều can, nhưng tôi không chịu nổi. Tôi thu hết c-c-can đảm - tôi biết cô sẽ nghĩ: "Ôi chao, nhà ngươi - một con thú thế kia! Dám đến ngỏ lời với ta! Thật hết sức trơ tráo".
"Nhưng chẳng lẽ không phải vậy? Một con thú như thế kia, và còn xấc xược đòi tình yêu của tôi nữa!".
Tôi vừa nghĩ vậy đã thấy mõm con thú lập tức tối thẫm lại. Trong trạng thái xúc động, bộ vảy của nó biến sang màu tím. Mình nó co rúm lại và trông bé nhỏ hơn. Tôi bắt chéo tay và nhìn trừng trừng vào súc thịt co quắp. Có thể, thân nó biến đổi cùng sự thay đổi của cảm giác? Và dưới cái vẻ gớm ghiếc, kinh tởm đó ẩn giấu sự mềm dịu như món bột nghiền tươi, và một trái tim dễ dàng thương tổn? Nếu vậy, thì tôi có cơ chiến thắng! "Ta sẽ thử lần nữa. Nhưng mi là con thú gớm ghiếc thật! - tôi nghĩ bằng giọng nói bên trong to tướng, to đến mức âm vọng vào trái tim như thể tiếng sủa - Nhưng mi là con thú gớm ghiếc thật!". Những chiếc vảy nhỏ chuyển hẳn sang màu tím biếc. Mắt nó, đích thị thấm thía vẻ ác cảm của tôi, mở lớn hơn, lồi hẳn ra ngoài hốc, và từ đó nước mắt tuôn trào như suối nhựa trái vả trắng sữa.
Nỗi kinh hãi biến mất. Tôi bèn thử, trong chừng mực khả năng cho phép, hình dung một cảnh tàn bạo. Sau khi trói nó trong ý nghĩ, tôi dùng nhíp sắc rứt từng chiếc vảy màu xanh lục; chọc con dao nung đỏ rực vào những bắp chân mềm màu hồng; ráng sức cắm chiếc mỏ hàn cháy xèo xèo vào những con mắt lồi như trái vả. Tôi hình dung lần lượt tất cả những cảnh này, còn con thú chua xót nức nở, rú lên vì đau, quằn quại khổ sở, cứ như điều đó xảy ra với nó thực vậy… Những giọt nước mắt có màu sắc, nước dãi đặc quánh từ mõm, khói màu tàn tro mùi hoa hồng từ tai, cái nhìn trừng trừng oán hận từ những con mắt dãn phình ra…
- Ôi, cô chủ ơi! Xin cô, hãy vì Chúa! Xin đừng nghĩ về những chuyện độc ác như thế nữa! Tôi van cô, đừng t-t-tưởng tượng điều đó, - nó rên rỉ phân trần - Tôi không có d-d-dã tâm. Tôi có làm gì xấu đâu. Tôi chỉ ng-ng-nghĩ đến cô thôi mà.
"Mi đang nói đùa đấy à? Mi đột nhiên trườn vào sân nhà ta, tự tiện mở cửa, đột nhập vào nhà. Hay là ta đã mời mi? Cuối cùng, ta muốn nghĩ gì thì ta cứ việc nghĩ nấy!".
Lúc đó trong đầu tôi mơ màng trôi qua những cảnh ngày càng kinh rợn. Tôi làm tình làm tội, cắt vụn thân xác con thú bằng các cỗ máy và công cụ khác nhau, không chừa một khả năng có thể nào để nhạo báng và hành hạ cái bản thể của nó. "Hãy nghe đây, con thú kia! Mi đúng là không biết đàn bà là thế nào! Nhưng nếu thế, ta sẽ dạy cho mi biết, dạy bao nhiêu tuỳ thích!". Đáp lại những lời này, viền thân con thú nhoà dần, thu rút lại như con giun trong mưa cho đến lúc chỉ còn bằng chiếc mũi màu xanh lục bảnh bao của nó.
Con thú quằn quại trên nền, bắt đầu lập bập những cái răng, cố nói vớt thêm với tôi một điều gì đó. Chắc là một điều gì rất hệ trọng, như thể phải truyền đạt một thông điệp cũ đã bị quên lãng. Nhưng cái miệng cong vẹo rúm ró, nó dần đông cóng lại, rồi chẳng mấy chốc đã rã ra và biến mất. Hình ảnh con thú trở thành một vệt bóng tối của buổi chiều hôm. Trong không khí chỉ còn lửng lơ những con mắt lồi buồn bã của nó. "Những chuyện đùa như thế không xong với ta! Hãy xem, hãy nhìn mà xem, bây giờ chẳng có gì giúp được mi sất. Mi không thể nói được gì sất. Mi không thể làm được gì sất. Bản thể của mi đã tận tuyệt rồi". Một khắc sau, cả những con mắt lồi buồn bã ấy cũng tan vào trống rỗng. Bóng tối của đêm ngập đầy căn phòng ắng lặng.
Người dịch: Kiều Vân