8h sáng ở Moscow
Tequila
Bao nhiêu thứ vẫn bộn bề và tôi thì vài tuần nay đang dậm chân tại chỗ. Cuộc sống đôi khi thật khó khăn. Tôi thường nghĩ mình là người có sức chịu đựng tốt. Có khi chính vì chịu đựng tốt, nên cứ chịu, chịu.. dần dần những thứ phải chịu đựng nó nén chặt ở trong người và rồi nổ bung. Cũng không rõ làm thế nào mà tôi lấy lại được cân bằng. Vì khùng quá thì cũng phải hết, vì nhờ có anh em, vì sự quan tâm của một cô gái này, vì vẻ đẹp trong sáng đáng ngưỡng mộ của một cô gái khác, hay là vì những chai vodka mà chúng tôi chiến đấu ròng rã mấy ngày? Giờ đây tôi đang gom góp những tàn quân còn lại sau thất bại của trận chiến kéo dài một năm vừa rồi. Làm lại từ đầu và gây dựng lại từ đầu. Cái gì cũng có giá của nó, ngược lại, đã trả giá thì chắc mình cũng phải nhận được một cái gì rồi. Là cái gì, hiện tại còn chưa rõ, nhưng chắc là có.
Kachiusa nhận được điện thoại. Bạn cô ấy gọi điện khi đang ở Z Café. “Em nhớ Việt Nam quá” – Kachiusa nhìn tôi cười mắt xanh biếc.
Nhớ kỳ nghỉ đông đầu tiên sang đây, tôi đã từng nảy ra một ý muốn khá điên rồ là khoác balo lên tàu đi đến vùng sông Đông, trong khi hầu như chưa biết tí tiếng nào. Giờ đây, tôi lại có một người bạn là dân sông Đông chính hiệu. Cô ấy chỉ thích được gọi bằng tên Yến, không rõ ai đặt cho. Tuy nhiên tôi vẫn gọi là Kachiusa. Đó là một cô gái xinh đẹp lớn lên trên Тихий Дон – sông Đông êm đềm, học Phương Đông học ở Saint Peterburg và sau đó đã sống một năm trong KTX A2 Bách Khoa, nói tiếng Việt rất hay.
Nhắc đến Hà Nội là đã thấy nhớ nhà rồi. Cảm giác nhớ còn dâng lên cao hơn, khi mà nói chuyện với một em tây về Hà Nội, nhắc đến từng khu nhà, từng con phố, từng món ăn. Về thôi. Tự nhiên thấy nhớ và thèm tất cả.
Về nhà, rủ bố đi uống bia. Chắc là chẳng dám uống đã, uống lắm quá sợ ông già lại mắng cho. Về nhà, lại như hồi xưa, đi ăn sáng với mẹ. Ăn món bún ngan ở Mai Hắc Đế, (hay là ăn xôi ửo Trần Hưng Đạo nhỉ?) sau đó đưa mẹ đến chỗ làm, mình phi lên thư viện. Mò lên tầng hai ngó nghiêng xem bây giờ có gì mới hơn không, rồi ngồi quán cóc ngòai đường uống chè. Sáng mùa đông, không gian có màu bạc, đường vắng, ngồi ở đó làm chén trà nóng thì không còn gì thú hơn.
Về nhà, mò ra sân bóng với FCBK, ngửi lại mùi đất cát và cả mùi giày đá bóng không giặt. Chắc giờ không thể chạy được như hồi trước nữa rồi, nhưng không sao, cảm giác lại dẫm chân lên nền đất quen thuộc ấy mới là quan trọng. Sau đó về nhà ngủ một giấc ngắn, chiều xách xe ra đường lượn với bạn xem con gái Hà Nội bây giờ đẹp hơn dạo trước như thế nào, mà bọn bạn cứ quảng cáo mãi. Cũng có khi là rủ em lang thang xe máy hết một bình xăng nếu như em còn thích đi như thế với mình.
Buổi tối chắc lại là những quán rượu. Khó mà tránh được. Không bao giờ đủ thời gian để ngồi uống với đủ mặt những thằng bạn bợm nhậu. Như năm ngoái, hở ra là “ê, đang đâu đấy, phi lên chỗ X, Y, Z với tao”. Đêm nào về nhà cũng trong tình trạng liêng biêng. Không liêng biêng thì 2h đêm lại gọi thằng bạn thân rồi mò ra ga ngồi quán cóc bốc phét. À mà cũng phải phi vào cantin C9 buổi chiều, chào mấy bà chị xem còn nhớ mình là thằng nào không. Dĩ nhiên cũng phải xem tổ chim Đinh Tiên Hoàng dạo này có gì khác không, hay vẫn thế.
Nhiều dự định quá. Kiểu này trước khi về phải làm một cái list những chỗ cần đến, những món cần ăn… kẻo quên. Giờ lảm nhảm thế cho đỡ vật cái đã.
Đúng là vật quá thật. Nhanh nhanh về nhà một chuyến bồi bổ lại tinh thần, rồi sang đây anh xử lý từng việc một. Marquez!!!