Anh có nhớ Hà Nội....?!!!
Zdreamer
Tôi hỏi: "Anh không nhớ Hà Nội à?". Hỏi thế thôi, chứ tôi biết chắc chắn anh sẽ trả lời là có. Anh sẽ trả lời là có, vì anh thực sự nhớ Hà Nội, và vì muốn...làm tôi hài lòng.
Cứ những ngày gió bấc mưa phùn thế này, tôi không thể nào không nhớ đến anh. Tôi giấu hình ảnh của anh sâu đậm trong ký ức của mình, mùa đông, những tách đen nóng, một góc ngồi trong những nơi ồn ã, dăm bản nhạc Lobo chậm rãi, ánh mắt muốn tìm kiếm một điều gì đó nơi người đối diện...
Tôi hỏi: "Tết anh có về không?". Anh cười ngượng nghịu nên tôi không mong nhận được câu trả lời. Anh sẽ chẳng về đâu, đương nhiên là như thế. Nhưng tôi vẫn hỏi, cho thoả mãn mình thôi. Như thể là tôi đang tra tấn vậy. Rồi có thể anh sẽ dằn vặt, rồi anh sẽ phải suy nghĩ, dù đó chỉ là chút thoáng qua...
Cứ những ngày gió bấc mưa phùn thế này, tôi không thể nào không nhớ đến anh. Tôi nhớ hai ống quần đầy bùn của chúng tôi sau hơn 100 cây số trong mưa, bàn tay anh tím bầm vì lạnh. Tôi nhớ hai chiếc ghế nâu xỉn, cũ kỹ nơi góc tường trong quán Đinh nhỏ xíu, nơi tôi và anh nhấm nháp từng ngụm cà phê đối diện với một anh chàng chơi guitar và cô bé đang lặng lẽ xếp những dây giấy xíu xiu làm thiệp. Họ thật hạnh phúc, và có lẽ, anh cũng thế, tôi cũng đã thế...
Anh đòi tôi gửi ảnh, những tấm ảnh sau những chuyến đi "xem em có khác không". Khác chứ. Em cắt tóc rồi, những cái đuôi tóc loăn quăn anh vẫn thường nói là trông con gái hơn. Nhưng khác hay giống thì cũng có nghĩa gì đâu. Chúng ta đã xa nhau quá rồi...
Cứ những ngày gió bấc mưa phùn thế này, tôi không thể nào không nhớ đến anh. Đã có lần tôi phải mượn em gái đôi găng tay mà anh đã từng tặng tôi. Hai đôi găng tay, tôi đã ngu ngốc, gần như muốn ném bỏ nếu như mẹ và em không giữ lại. Thế mà tôi đã đeo nó, trong những ngày như thế này, và nhận thấy hơi ấm nhường nào từ đó...
...Nhưng đã tối rồi. Anh chào tạm biệt. Tôi - như thấy anh thêm một lần nữa lùi xa khung cửa riêng mình. Những ký ức cũng như muốn tan ra, như mưa phùn. Rồi đường về lại tràn gió. Hà Nội vẫn đương đông, lạnh lắm...
P/S: Bài viết này tác giả không ghi tên, tên do Rep tự đặt