Cát bụi
Quan_Di_Ngo
Bữa cơm chiều không có bóng người người cha, cùng đứa em thơ và dáng ngồi của mẹ, nó vừa nuốt vừa trừng hai con mắt khóc đời lở dở nhìn xuồng lòng đường từ trên lầu 11 của cái chung dột nát. Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, để một mai vươn hình hài lớn dậy... Bạn nó đã chào để ra về sau câu hát ấy. Câu hát của mọi ngày nó vẫn thường nghe bằng chất giọng ngọt ngào của Khánh Ly hay có chút lửa gì đó của Thanh Lam. Không, hôm nay nó nghe lời nhạc ấy của bạn nó-kẻ mang mang thiên cổ sầu-kẻ kết nối suy tư cuộc đời nó với những trăn trở. Câu hát của bạn nó đã thay canh cuốn trôi mọi thứ xuống lòng, cuốn trôi cả miền không hẹn trước của cảm xúc. Nó vẫn bưng cái bát trên tay bất động và đôi mắt ghim chặt xuống lòng đường. Hình như chiều về từ kiếp nào của cuộc đời nó, chứ không phải hôm nay.
Nó muốn từ chối lời mời của giấc mơ về mảnh đất có em đứng bên trời tự do. Nó muốn đốt cháy tâm hồn nó bằng chính những thứ cô đơn so le trong lòng từ tiền kiếp. Nó muốn chui ra khỏi sự trói buộc tâm linh về những rào cản dư luận chung quanh gia đình, để có thể tôn vinh một niềm tin thiết thực. Nó lục tìm trong đống giấy tờ nhàu nát, một bài thơ rơi ra như ai đó cố tình ném vào mắt nó đôi câu:
Ở đâu đó cuối trời em có biết
Có chiếc lá vàng không đợi đến mùa thu*
Một câu thơ quen thuộc của một người anh, hơn một lần nó từng lặng-suy. Sao hôm nay lại khiến nó nghĩ về một người nơi nghìn trùng xa xăm, với nụ cười của mùa thu và cái dáng buồn như liễu. Một niềm hạnh phúc khẽ len qua từng thớ thịt, làm nó run rẩy nghĩ về cái ngày nào đó nó trở về.
Cái máy hát cũ kĩ đang rên lên giọng Duy Khánh khàn khàn, với bài sương Trắng Miền Quê Ngoại. Hợp khúc: Bạn bè anh theo lớp tuổi ra đi, dăm đứa thân nghe tin chẳng trở về... bắn vào những kẻ tế bào nhạy cảm nhất của nó, nó chợt nhận ra cái nghĩa Cát Bụi sâu thẳm và ngút trùng đến vô tận, mà bấy lâu nó cứ loay hoay nhào nặn đời nó bằng những vết đời hết sức thuỷ mặc, hết sức chấm phá.
Tin nhắn điện thoại của một người chị báo rằng trên nhà có rượu cần, lên ăn cơm uống rượu với chị. Nó vâng dạ nhận lời. Chẳng biết ché rượu có nghiêng cho đời gần xuống với thực tại hay không; Chẳng biết bể người có chìm sâu vào trong hũ đời hay không, làm sao mà chìm được khi cái hũ đòi chứa một cái bể bao la. Nó vẫn bị cái thói hành động và suy nghĩ của truyền thống nông điền, nên cái việc đem cái hũ để đựng cái biển nó cứ cho là làm được. Thế đấy, sẽ có một ngày cái hũ đời nó chôn sâu dưới ngút ngàn đất cát, chẳng biết nó có còn can đảm để vang lên:
Hôm nay trên cỏ ta ngồi
Ngày mai dưới cỏ là nơi ta nằm.**
Dù có dù không thì nó cũng sẽ xuống đường đến nhà chị nó. Rồi sẽ rượu, rồi sẽ thơ, rồi sẽ chuyện trò trên trời dưới đất. Và biết đâu chính nó sẽ hát: Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi.... ___________________________
(*) Thơ: Võ Trung Hiếu
(**) thơ: Bùi Chí Vinh
Gửi lúc 09:07, 15/01/05