|
|
|
| Trang: |
|
|
|
<< Đầu
|
| Trước
|
| Sau
|
| Cuối >>
|
|
|
chet_trong_tim_em Chuyên gia tư vấn tình yêu.... Đi vào ngõ cụt
 ,Vietnam Thành viên từ 23:58, 16/12/03
Đã được 3 người bình chọn (5.00)
|
bên đấy đang bầu chọn nhân vật của tháng để phỏng vấn , anh đang nhiều phiếu bầu nhất đấy đi đâu mà biến mất tăm thế anh , ai cũng hỏi , đang định hỏi anh mấy việc gấp gửi PM cho anh thì bị báo là faithfuk không nhận thư riêng anh tự khoá PM hay sao thế , biết anh hay vào đây nên khi nào đọc gọi điện cho em ngay nhé em đang dùng số 0912711933 đấy Cô đơn lang thang mình anh ... Gửi lúc 21:13, 05/10/04
|
ninjarloanthi Thành viên nhiệt tình của box Trái Tim Tình Nguyện & Ý Tưởng Sáng Tạo
 ,Vietnam Thành viên từ 18:37, 17/08/04
Đã được 6 người bình chọn (5.00)
|
Vừa đặt chân tới Hà Nội , em đã kéo vào quán phở . Hai đứa làm 2 đĩa phở bò xào tái lăn , tình cờ một ngọn nến thắp lên cho sinh nhật Sinh nhật em muộn mất 1 ngày.... Lang thang thế nào mà lại vào đây . Gõ username & password mãi vẫn không login được ......Chán thật , vừa về quê lên mà đã quên mất pass rồi.... Tự dưng đọc phải bài viết về faithful của mọi người , tự dưng không gặp faithful rồi tuntunmeo onlie....tự dưng thấy lạ lạ .... Ta hằng yêu trời thu xanh thẳm Yêu hương thu thoang thoảng lúc đêm về Yêu những phố phường mùa thu rực nắng Và...yêu người sinh cùng với mùa thu Gửi lúc 21:21, 05/10/04
|
tuntunmeo68 ....mèo ngủ ngày của TTTN ....
 ,Vietnam Thành viên từ 17:12, 19/09/03
Đã được 17 người bình chọn (4.24)
|
lâu lâu mới online ! Mà cũng ko lâu lắm, mới từ hôm 3/10 ... vậy mà mõ làng.com lại có nhiều bài viết như thế !! cũng bức xúc thật !!! 2 hôm nay đi chơi suốt, áy náy quá... nhưng toàn để cái sự áy náy ở lại, hình như cất giữ làm của hồi môn ít nữa đi " chống lầy " hay sao ý ... khì khì !! ... hôm nay trời đẹp wá, hôm qua cũng thế, ngồi trong lớp mà lòng cứ tí tởn ở đâu ý ... ai bảo cơ... nắng mang xừ cái sự tập trung của mình đi rùi ... !! ... hôm nay, giành chút tỉnh táo cuối cùng trong ngày để online ! thế nhưng cái sự đời nó khổ ... ngồi online mà díp hết cả mắt rùi ... ... nhật kí còn đang viết dở ... gác lại vậy .. cái sự ngủ thế mà quan trọng, ko đi tình nguyện, ko đi học ... thì chỉ có ở nhà ngủ khì khì ... hè hè ... có lẽ bây giờ chuyển thành điệu cười khì khì cho mấu nhẩy ?!  oài, xem qua lại các vấn đề trong web ... tình hình là rất tình hình.. các topic mà bác Sáng tham gia trêu trọc ( YM ... ) từ hồi trước bây giờ vẫn chưa có chuyển đổi gì mới cả !! hichic .. phải vô thổi ít hơi sống mới được !!! ... Hic nhưng một tay ko lay chuyển được càn khôn, cái sự hi vọng vẫn rất lớn ở mọi người ... hè hè ... mỗi người post thêm chút ít để làm sôi động diễn đàn héng !!!! sắp tới họp hành, sao mình cứ thấy mập mờ kiểu gì ý !! gọi là làm ở ban thông tin mà chả biết thông tin gì cả !! share cái suy nghĩ nầy cho ai bi giờ !? .. hichic .... có lẽ phải nói cho bác mod bít thôi !! thông tin là phải cập nhật liên tùng tục chứ nhở ?!!! oài, lại suy nghĩ chút đỉnh, làm sao mà để biết được những thông tin về trẻ em nghèo về những mảnh đời cần giúp đỡ nhỉ ?! dạo này chơi nhiều, hôm nay nghĩ lại thấy mình thế là ko được ... !!! phải bỏ thời gian học tập và làm tình nguyện thêm chứ !! héng?! oạch .. thôi, chả viết nữa, phải để time chút lướt qua các topic khác nữa héng... đã online trong gia đình thì topic nào cũng phải được post bài chứ nhỉ !! ko được thiên vị nhiều !!!  chúc cả nhà vui vẻ nhé !!! tun bây giờ cũng rất thoải mái... cười khì khì cho mọi người coi nè 
chỉ có những con người mạnh mẽ mới làm nên những giấc mơ và chính những giấc mơ mới làm nên con người họ ! Warmly welcome to : http://www.ttvnol.com/f_503.ttvn http://www.ttvnol.com/f_485/361768.ttvn Gửi lúc 22:38, 05/10/04
|
hay_tha_loi_cho_em
 ,Vietnam Thành viên từ 09:51, 05/10/04
Chưa có ai bình chọn
|
lan dau tien em vao day doc bai cua anh em da khoc , em da doi xu qua tan nhan voi anh anh oi , em xin loi anh nhieu lam , hay tro ve ben em anh nhe mai mong cho anh , anh cua em Don't leave me in all this pain - Don't leave me out in the rain
Gửi lúc 23:22, 05/10/04
|
changtihonkhonglo
 ,Vietnam Thành viên từ 16:02, 12/04/04
Đã được 2 người bình chọn (5.00)
|
Một ngày nữa lại trôi qua. hic.. hic . Nhìn lại thấy vẫn còn một đống việc vẫn chưa giải quyết xong. Ngày mai lại là một ngày đau đầu tiếp đây.Hôm qua vừa nhận được điện thoại của thằng bạn thân vừa từ Pháp về. Câu đầu tiên nó hỏi mình là Đã chuẩn bị cưới vợ chưa ? Vừa mới trả lời là chưa thì nó đã độp ngay " Đi bê tráp cho tao nhé". " Thôi xin bố, con đi bê tráp nhiều quá rồi, mất hết cả duyên, đến bây giờ chẳng có cô nào ngó ngàng cả". Thế là được đổi thành chân phù rể.. Hồi hộp quá, không biết cô phù dâu như thế nào nhỉ ? Nghĩ lại cũng thấy hơi tủi một tí, năm nay còn đứa bạn thân nào thì chúng nó cứ tằng tằng bắn thiếp mời cho mình...Sắp chuẩn bị thành Cô đơn giữa biển người mênh mông rồi. Lại còn chuyện cái cityphone nữa chứ. Mấy hôm nọ vẫn còn hấp hối đến hôm qua thì ngỏm thật rồi. Tìm mãi chẳng thấy cái hợp đồng đâu cả. Thật cảm động khi có một người bạn nói là có thể lấy cho cái khác chỉ với 100.000. Tiếc rằng, không giữ được số cũ. Hồi trước mất bao nhiêu tiền mua sô. Vứt đi hoài lắm. Đành phải cố gắng về nhà lục tung lên một lần nữa vậy. Lên mạng thì thấy CLB của mình còn có nhiều vấn đề phải bàn quá, định viết bài nhưng chẳng còn thời gian nữa. Thôi thì để đến hôm họp bàn luôn một thể vậy. Mà chẳng biết hôm đó có bị vướng vào vụ việc nào không đây, hy vọng là không . Giá như mình có một tuần free không phải suy nghĩ về công việc nhỉ ??? Đi ngủ thôi... Lấy sức ngày mai chiến đấu tiếp... HAVE A NICE DAY... Kẻ thù đáng sợ nhất chính là bản thân mình !
- H2H- Gửi lúc 01:23, 06/10/04
|
ninjarloanthi Thành viên nhiệt tình của box Trái Tim Tình Nguyện & Ý Tưởng Sáng Tạo
 ,Vietnam Thành viên từ 18:37, 17/08/04
Đã được 6 người bình chọn (5.00)
|
Đã lại về những cơn gió se se cho da thịt dậy lên một nỗi mùa. Người người đã khoác lên mình những chiếc áo cho mắt thấy sự ấm áp và hồn thấy sự ôm ấp gần gũi. Heo may rồi! Sao trong một khoảng chuyển mùa, khi cái nóng của mùa hè vừa qua nhưng chưa dứt hẳn, khi cái lạnh của mùa đông chưa tới nhưng đã ngấp nghé, có cơn gió lưng chừng đó vậy. Heo may, cái tên gió tiếng Việt này vang âm rất lạ rất gợi. Ai trong đời nghe hai tiếng heo may mà lòng chẳng xa vọng một điều gì. Mẹ ta một thuở chỉ những lo toan tất bật quanh năm cho chồng con. Nghe trời gió chuyển, đất trời vào thu, vào đông, mẹ đã lo lục giở rương hòm tìm lại những chiếc áo bông áo sợi đã cất dành bao mùa cho những đứa con mặc lấy cái ấm. Ta đến trường mẹ bắt mặc thật nhiều áo, “lạnh đó con, cái lạnh đầu mùa dễ thay đổi thất thường lắm”, ta vùng vằng vì sợ khi chạy nhảy nóng người, vì sợ bạn bè cười chế khi mặc nhiều áo vào người nhưng chỉ là các thứ áo độn, không phải chưng diện gì cả. Heo may sau này ta đọc trong các trang sách văn chương ngân rung nhiều cảm xúc tâm trạng. Nhưng trong lòng mẹ, trong tình mẹ ta lúc nhỏ, đó là cơn gió của lo lắng và thương cảm. Mẹ già đi khi ta lớn lên. Và mỗi đợt heo may về mẹ lại vẫn cứ như ngày nào lo nhắc nhở con cháu, “sắp lạnh rồi đấy”, khiến cái se lạnh làm trĩu nặng lòng ta thương mẹ bây giờ. Người đã một lần sống thu Hà Nội, thu đất Bắc, làm sao quên được những ngày trời chuyển heo may. Cả đất trời dịu lại mát lạnh chỉ mới vừa đủ một xuýt xoa thầm, da thịt như được mơn man, và bao ý nghĩ trong đầu cứ không biết từ đâu dậy lên, nhiều nhất là những liên tưởng và hoài niệm. Ngày trước đời sống khó khăn nhiều, cái ăn cái mặc còn đơn sơ và ít ỏi, nhưng có lẽ vậy mà con người cảm với thời tiết, trời đất nhanh nhạy hơn, trực tiếp hơn và nồng nàn hơn chăng. Nồng nàn với cả gió heo may. Em còn nhớ không, mùa thu đầu tiên ta ở thủ đô. Cơn gió một chiều bất chợt ùa về làm em reo lên “mát quá” và nhất định kéo anh ra đường, “trời này ở nhà thật phí”. Hai đứa chở nhau trên một chiếc xe đạp cũ lòng vòng qua các phố Hà Nội ba mươi năm trước còn leng keng tàu điện, còn những lô xô mái ngói thấp tè, còn nhiều xe đạp, còn ít những áo quần đa dạng sắc màu, gió thổi nhẹ, lạnh dễ chịu. Em ngồi sau anh cứ chốc lại kêu lên “thích quá, heo may là thế này hở anh”. Có câu thành ngữ “heo may gió lộng” nghĩa là gì? Thời gian vùn vụt trôi. Đến bây giờ ngoảnh lại em đã xa, anh đã xa, giữa hai ta chỉ còn một ngọn gió hàng năm đúng kỳ vẫn thổi về cho sống lại những kỷ niệm và hoài vọng thuở còn vô tư và hồn nhiên, cái thuở một làn heo may đã là một của cải vô giá. Nơi xa có lần em vọng ra thèm lại một lần được thả mình trong gió thu Hà Nội. Thu đến rồi đấy em, và heo may lại về... Phố phường đô thị hôm nay đông đúc hơn thành ra chật chội hơn. Người của hôm nay áo của hôm nay xe cộ của hôm nay có vô tình chăng trước ngọn gió gọi mùa đến gọi tình lên gọi lòng dậy. Heo may không cảm được người phóng xe vù vù. Heo may không vào được những thân hình đã bó chặt trong các thứ quần áo đắt tiền. Heo may không đến được với người đã trong nhà kính lồng gương. Nhưng có hề chi, ngọn gió của đất trời của mùa vụ muôn đời còn đó, muôn đời vẫn gợi cảm cho những ai còn biết bồi hồi bâng khuâng rạo rực khi làn hơi lạnh tràn về. Trong heo may người thấy gần người hơn, người thấy cần người hơn. Ta nhớ em, chiều nay. Xe đạp ơi... Hà Nội vừa lập tuyến phố đi bộ Hàng Đào - Đồng Xuân. Thả bước chân chầm chậm trên phố cổ nghe gió gọi mùa ve vuốt ... Em có cảm cùng anh nữa không qua thời gian và xa cách? Heo may
Ta hằng yêu trời thu xanh thẳm Yêu hương thu thoang thoảng lúc đêm về Yêu những phố phường mùa thu rực nắng Và...yêu người sinh cùng với mùa thu Gửi lúc 08:57, 06/10/04
|
ninjarloanthi Thành viên nhiệt tình của box Trái Tim Tình Nguyện & Ý Tưởng Sáng Tạo
 ,Vietnam Thành viên từ 18:37, 17/08/04
Đã được 6 người bình chọn (5.00)
|
Trích từ bài của tuntunmeo68 viết lúc 11:32 ngày 06/10/2004-]
đọc xong câu chuyện của bác, em thấy xúc động quá !hichic... mọi thứ đều trở thành kỉ niệm rùi bác ạ !!! uiii.. em cũng nhớ ngày xưa của em quáOline gặp bác Sáng bên Móng Cái , mai họp câu lạc bộ bác không về đưọc , nhờ lời hỏi thăm đến mọi ngưòi Mở mail ( lâu quá rồi chưa ngó qua ) nhiều thư mới quá . Chợt đọc thấy mấy dòng nhật ký của cô bạn bên Úc , nhớ nhà...Nghe màsụt sùi : Nhật ký một buổi chiều Buổi chiều ngày21/09/2004. 4 giờ chiều, tôi một mình ngồi trong phòng lab. Sinh viên đã ra về hết, nhưng tôi còn ngồi nán lại để "wipe out" sạch hết những chương trình mà sinh viên đã thực hành trên máy, hầu để máy rỗng cho lớp học kế tiếp vào buổi tối. Trong khi chờ đợi các máy hoàn tất, tôi chống cằm ngáp dài và nhìn ra cửa sổ. Ngày hôm qua tôi đã đứng lớp từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, nên bây giờ dư âm mỏi mệt của ngày hôm trước vẫn còn đọng lại trong tôi. Ngoài kia, trời đang mưa lất phất. Nước Úc đã hạn lâu rồi nên dân rất mong mưa . Và mưa đang là đề tài hấp dẫn để tán gẫu trong lúc này. Với tôi, lúc này nếu ở VN thì chắc là sẽ có bánh xèo mà ăn. Trời mưa mà ăn bánh xèo thì thật là tuyệt cú mèo. Trí óc của tôi đang tơ tưởng tới đĩa bánh xèo vàng ươm nóng bỏng với tô nước chấm thì bất chợt một giọng nói vang lên: - "Chào cô, cô có khỏe không?" Giật mình quay lại , tôi mỉm cười với Robert: - "Cảm ơn , tôi mạnh ù, thế còn ông?" -" Không đến nỗi nào, cô ạ". Robert là sinh viên hiện đang học về software, ông chưa học về Network nên việc ông vào phòng lab chỉ dành cho sinh viên học về Network kiếm tôi lúc này làm tôi hơi băn khoăn. Ông đã già, mái tóc bạc trắng. Có lẽ ở dộ tuổi sáu mưoi. Robert bị bệnh đau lưng, không muốn làm phiền đến bộ phận "disability help" của trường nên ông đã đem hẳn đến trường chiếc ghế riêng dành cho việc sử dụng máy Computer và thường di chuyển nó qua từ phòng lab này sang phòng lab nọ. Ngoài những câu xã giao đại để như trên và những câu chuyện liên quan đến bài vở, tôi vẫn chưa biết nhiều về ông. -Cô là người Việt Nam à! - Dạ , đúng vậỵ Tôi là người Việt Nam chính hẩu, với mái tóc đen , da vàng và mũi tẹt, mắt thì hai mí đàng hoàng nhé, nhưng không hiểu sao tôi cứ bị nhầm lẫn là người Nhật hay Tàu, đôi khi lại là dân Ðại Hàn. Nhưng ơn trời, mỗi khi đã biết được tên tôi thì mọi người đều biết tôi là người Việt nam vì có lẽ nhờ họ Nguyễn nổi tiếng của tôi đã chiếm cứ gần hơn 70% dân sô Việt nam ở xứ Úc này. - À, cô biết không, tôi đã từng đến VN rồi đấy. Lâu lắm rồi. Nghe Robert nói, tôi đoán ch ắc ông là cựu chiến binh Úc đã từng tham chiến ở VN vào trước những năm 1975 - Ông là cựu chiến binh à? - Vâng, tôi tham chiến ở Việt Nam vào năm 1969. Có lẽ lúc bấy giờ cô vẫn chưa ra đời đâu . - Tôi đã ở Việt Nam trong vòng 19 tháng, và có lẽ tôi không bao giờ quên được khoảng thời gian đó. Ký ức về Việt Nam là những cơn mưa tầm tả kéo dài, những con đướng lầy lội bùn khi di hành quân và những em bé Việt Nam. Tôi vẫn còn nhớ tên một em bé gái tên là Tư chỉ khoảng độ 7 tuổi lúc bấy giờ. Em dễ thương lắm và tôi đã cũng chơi với em và dạy cho em nói được những câu đơn giản bằng tiếng Anh. Ở vùng nông thôn, trẻ em thật đáng yêu làm sao! Những buổi chiều tôi vẫn thường trò chuyện với các em và chia xẻ với các em những hộp bánh mà tôi đã nhận được từ đơn vị. Tôi yêu thích trẻ em. Nói chuyện và chơi đùa cùng với các em làm lòng tôi thanh thản, nguôi đi nỗi nhớ nhà, dầu rằng bọn trẻ chẵng hiểu một chút gì tôi nói. Ông tiếp tục nhắc nhở về cô bé Tư năm nào, mà chắc có lẽ giờ đây cũng đã già lắm rồi . Cô Tư ơi, nếu một lúc nào đó cô tình cờ đọc trang viết của tôi, liệu cô có còn nhớ đến hình ảnh người lính Úc tên Robert ngày nào không? Có thể cô đã quên, hoặc có thể cô sẽ nhớ, nhưng chắc một điều là cô không thể nào nhớ đến tên Robert một cách chính xác như Robert đã nhớ về cô . Ba mươi bốn năm trôi qua, hình ảnh ríu rít và ngây thơ của cô vẫn còn đọng lại trong ký ức cửa người lính ngày nào. Một mối tình cảm đáng trân trọng của một người anh đối với một em bé, dù rằng hai ngôn ngữ khác biệt . Chúng tôi tiếp tục nói về Việt Nam, hay nói đúng hơn là tôi lắng nghe ông đang nói. Ông đang muốn chia xẻ những kỷ niệm của ông với tôi, vì chính tôi cũng là người Việt Nam, hiểu được những địa danh ông đi qua cũng như thông cảm được với nỗi buồn hay nhũng cảm giác của chính ông vào lúc này. Khuôn mặt ông thoáng buồn, tôi hiểu và mong ông đừng nói thêm điều gì nữa. Ðôi khi chúng ta cần phải quên di quá khứ, ông Robert ạ! Robert tam biệt tôi để ra về, tôi trân trọng tiễn ông ra khỏi phòng lab. Mong ông hãy vui lên và cố quên đi quá khứ. Ngày mai có rất nhiều bài “assignment” lắm ông ạ! Australia 21/09/2004
Ta hằng yêu trời thu xanh thẳm Yêu hương thu thoang thoảng lúc đêm về Yêu những phố phường mùa thu rực nắng Và...yêu người sinh cùng với mùa thu Gửi lúc 22:29, 09/10/04
|
ninjarloanthi Thành viên nhiệt tình của box Trái Tim Tình Nguyện & Ý Tưởng Sáng Tạo
 ,Vietnam Thành viên từ 18:37, 17/08/04
Đã được 6 người bình chọn (5.00)
|
Trích từ bài của ninjarloanthi viết lúc 22:29 ngày 09/10/2004-]
Trích từ bài của tuntunmeo68 viết lúc 11:32 ngày 06/10/2004-]
đọc xong câu chuyện của bác, em thấy xúc động quá !hichic... mọi thứ đều trở thành kỉ niệm rùi bác ạ !!! uiii.. em cũng nhớ ngày xưa của em quáOline gặp bác Sáng bên Móng Cái , mai họp câu lạc bộ bác không về đưọc , nhờ lời hỏi thăm đến mọi ngưòi Mở mail ( lâu quá rồi chưa ngó qua ) nhiều thư mới quá . Chợt đọc thấy mấy dòng nhật ký của cô bạn bên Úc , nhớ nhà...Nghe màsụt sùi : Nhật ký một buổi chiều Buổi chiều ngày21/09/2004. 4 giờ chiều, tôi một mình ngồi trong phòng lab. Sinh viên đã ra về hết, nhưng tôi còn ngồi nán lại để "wipe out" sạch hết những chương trình mà sinh viên đã thực hành trên máy, hầu để máy rỗng cho lớp học kế tiếp vào buổi tối. Trong khi chờ đợi các máy hoàn tất, tôi chống cằm ngáp dài và nhìn ra cửa sổ. Ngày hôm qua tôi đã đứng lớp từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, nên bây giờ dư âm mỏi mệt của ngày hôm trước vẫn còn đọng lại trong tôi. Ngoài kia, trời đang mưa lất phất. Nước Úc đã hạn lâu rồi nên dân rất mong mưa . Và mưa đang là đề tài hấp dẫn để tán gẫu trong lúc này. Với tôi, lúc này nếu ở VN thì chắc là sẽ có bánh xèo mà ăn. Trời mưa mà ăn bánh xèo thì thật là tuyệt cú mèo. Trí óc của tôi đang tơ tưởng tới đĩa bánh xèo vàng ươm nóng bỏng với tô nước chấm thì bất chợt một giọng nói vang lên: - "Chào cô, cô có khỏe không?" Giật mình quay lại , tôi mỉm cười với Robert: - "Cảm ơn , tôi mạnh ù, thế còn ông?" -" Không đến nỗi nào, cô ạ". Robert là sinh viên hiện đang học về software, ông chưa học về Network nên việc ông vào phòng lab chỉ dành cho sinh viên học về Network kiếm tôi lúc này làm tôi hơi băn khoăn. Ông đã già, mái tóc bạc trắng. Có lẽ ở dộ tuổi sáu mưoi. Robert bị bệnh đau lưng, không muốn làm phiền đến bộ phận "disability help" của trường nên ông đã đem hẳn đến trường chiếc ghế riêng dành cho việc sử dụng máy Computer và thường di chuyển nó qua từ phòng lab này sang phòng lab nọ. Ngoài những câu xã giao đại để như trên và những câu chuyện liên quan đến bài vở, tôi vẫn chưa biết nhiều về ông. -Cô là người Việt Nam à! - Dạ , đúng vậỵ Tôi là người Việt Nam chính hẩu, với mái tóc đen , da vàng và mũi tẹt, mắt thì hai mí đàng hoàng nhé, nhưng không hiểu sao tôi cứ bị nhầm lẫn là người Nhật hay Tàu, đôi khi lại là dân Ðại Hàn. Nhưng ơn trời, mỗi khi đã biết được tên tôi thì mọi người đều biết tôi là người Việt nam vì có lẽ nhờ họ Nguyễn nổi tiếng của tôi đã chiếm cứ gần hơn 70% dân sô Việt nam ở xứ Úc này. - À, cô biết không, tôi đã từng đến VN rồi đấy. Lâu lắm rồi. Nghe Robert nói, tôi đoán ch ắc ông là cựu chiến binh Úc đã từng tham chiến ở VN vào trước những năm 1975 - Ông là cựu chiến binh à? - Vâng, tôi tham chiến ở Việt Nam vào năm 1969. Có lẽ lúc bấy giờ cô vẫn chưa ra đời đâu . - Tôi đã ở Việt Nam trong vòng 19 tháng, và có lẽ tôi không bao giờ quên được khoảng thời gian đó. Ký ức về Việt Nam là những cơn mưa tầm tả kéo dài, những con đướng lầy lội bùn khi di hành quân và những em bé Việt Nam. Tôi vẫn còn nhớ tên một em bé gái tên là Tư chỉ khoảng độ 7 tuổi lúc bấy giờ. Em dễ thương lắm và tôi đã cũng chơi với em và dạy cho em nói được những câu đơn giản bằng tiếng Anh. Ở vùng nông thôn, trẻ em thật đáng yêu làm sao! Những buổi chiều tôi vẫn thường trò chuyện với các em và chia xẻ với các em những hộp bánh mà tôi đã nhận được từ đơn vị. Tôi yêu thích trẻ em. Nói chuyện và chơi đùa cùng với các em làm lòng tôi thanh thản, nguôi đi nỗi nhớ nhà, dầu rằng bọn trẻ chẵng hiểu một chút gì tôi nói. Ông tiếp tục nhắc nhở về cô bé Tư năm nào, mà chắc có lẽ giờ đây cũng đã già lắm rồi . Cô Tư ơi, nếu một lúc nào đó cô tình cờ đọc trang viết của tôi, liệu cô có còn nhớ đến hình ảnh người lính Úc tên Robert ngày nào không? Có thể cô đã quên, hoặc có thể cô sẽ nhớ, nhưng chắc một điều là cô không thể nào nhớ đến tên Robert một cách chính xác như Robert đã nhớ về cô . Ba mươi bốn năm trôi qua, hình ảnh ríu rít và ngây thơ của cô vẫn còn đọng lại trong ký ức cửa người lính ngày nào. Một mối tình cảm đáng trân trọng của một người anh đối với một em bé, dù rằng hai ngôn ngữ khác biệt . Chúng tôi tiếp tục nói về Việt Nam, hay nói đúng hơn là tôi lắng nghe ông đang nói. Ông đang muốn chia xẻ những kỷ niệm của ông với tôi, vì chính tôi cũng là người Việt Nam, hiểu được những địa danh ông đi qua cũng như thông cảm được với nỗi buồn hay nhũng cảm giác của chính ông vào lúc này. Khuôn mặt ông thoáng buồn, tôi hiểu và mong ông đừng nói thêm điều gì nữa. Ðôi khi chúng ta cần phải quên di quá khứ, ông Robert ạ! Robert tam biệt tôi để ra về, tôi trân trọng tiễn ông ra khỏi phòng lab. Mong ông hãy vui lên và cố quên đi quá khứ. Ngày mai có rất nhiều bài “assignment” lắm ông ạ! Australia 21/09/2004 Ta hằng yêu trời thu xanh thẳm Yêu hương thu thoang thoảng lúc đêm về Yêu những phố phường mùa thu rực nắng Và...yêu người sinh cùng với mùa thu Gửi lúc 12:13, 10/10/04
|
|
| |
|
|
|
Các chủ đề liên quan |
Các chủ đề cũ hơn |
| YM , số điện thoại của thành viên + Bình loạn Nick (28/6)Góc giải trí , la hét , xả stress ^_^ (27/6)Nơi trưng bày ... bình luận ... những bức ảnh thành viên ^_^ (27/6)Mỗi giờ một điều ước ^_^ Từ nhỏ -> to ; Từ vĩ mô -> vi mô ^_^ (27/6)ĐĂNG KÝ THÀNH VIÊN + SET TITLE THEO YÊU CẦU (26/6)GÓP Ý XÂY DỰNG CLB ( CẢ ONLINE VÀ OFFLINE ) (26/6)BẢO TÀNG ẢNH - NHỮNG KHOẢNG KHẮC KHÔNG TÊN (26/6)OÁI !! HAPPY BIRTHDAY CHÚT NÀO !!!! *_* (26/6)Lớp học tình thương Xuân Đỉnh ( Đang hoạt động thường xuyên ) (26/6)Cây Cau Lùn ( Chuyên mục Văn nghệ - Cây nhà lá vườn ) (26/6)Chúng ta hãy đưa từng thành viên lên bàn mổ . Đầu tiên ... (26/6)Gương mặt thành viên (23/6)Nơi trao đổi Nick chát chít, hòm thư, địa chỉ, điện thoại .... để thông tin, tán gẫu, liên lạc, cưa cẩm , hò hét ... (16/6)THÔNG BÁO CHUNG CỦA CLB TRÁI TIM TÌNH NGUYỆN (15/4) |
|
|
|
Đề nghị các bạn tuân thủ
qui định của diễn đàn khi gửi bài
lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi
thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.
|
|
|
|
|