Bạn chưa đăng nhập,
hãy nhấn vào đây để đăng nhập

4962419 người đang duyệt site , trong đó có 5014 thành viên
 
 

Tất cả các diễn đàn
Giáo dục, đào tạo, học đường
 

Giáo dục đào tạo, Phổ biến kiến thứcDu họcĐề thi - Đáp ánSinh viênHọc sinh


   Giáo dục đào tạo, Phổ biến kiến thức
 
  Ý kiến của GS Hoàng Tụy và phản hồi của GS Trần Thanh Đạm


 Chủ đề mới  Them cuoc Binh chon moi Trưng cầu mới
Trả lời Trả lời
 Gửi cho bạn của bạn  In ấn

    415 người đang xem chủ đề này, trong đó có 0 thành viên

<<Chủ đề trước...  Chủ đề tiếp theo>>



Trang: 
    |  Trước  |  Sau  |   Cuối >>
Tác giả Chủ đề này đã có 9029 lượt đọc và 52 bài trả lời  
  
toserdo


,Vietnam
Thành viên từ 22:21, 08/06/03


Đã được 6 người bình chọn (5.00)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
        Than phiền

1/3 giáo sư, phó giáo sư "xứng đáng" bị miễn nhiệm chức danh

(VietNamNet) - Bắt đầu từ năm 2002, việc công nhận chức danh GS, PGS được tiến hành hàng năm, theo một số thay đổi mới. Tuy nhiên, nếu vẫn giữ cách làm thô sơ theo kiểu chấm thi học sinh THPT thì nhiều nhà khoa học lừng danh trên thế giới cũng "lọt lưới" ở Việt Nam. Trong khi đó, khoảng 1/3 GS, PGS rất "xứng đáng" bị miễn nhiệm chức danh, vẫn ung dung "qua ải". Bức xúc trước sự phi lý này, GS Hoàng Tuỵ đã có những đề xuất về một cách làm hợp lý hơn; tuy nhiên "nói ra rất khó nghe với những người làm quản lý" theo như lời ông khi trao đổi với VietNamNet.

Sáng tạo: không “sáng”, chỉ “tạo” nhiều vô lý!

- Đợt xét công nhận chức danh GS, PGS năm 2002 có một số thay đổi so với những lần trước và được ghi nhận là có nhiều tiến bộ. Giáo sư thấy những điều gì đã đạt được từ những thay đổi này?

- Trước hết, có một tiến bộ đáng ghi nhận là cách gọi học hàm GS thành chức danh GS. Thật ra, chỉ có ở nước ta và cũng chỉ từ giữa năm 80 trở đi mới coi GS là phẩm hàm để phong thưởng, chứ các nước khác, GS là chức vụ khoa học, với nội dung chức trách cụ thể, cần tuyển chọn người đủ năng lực để đảm nhiệm. Sự khác biệt không chỉ ở ngôn từ, mà ở mục đích và nội dung công việc. Do quan niệm học hàm theo kiểu phong kiến nên nhiều người chỉ có chức quyền dễ dàng được phong GS, cho dù chẳng có trình độ gì. Ngược lại, nhiều nhà khoa học trẻ, rất xứng đáng thì trầy trật mãi vẫn bị loại. Hậu quả là ta có quá nhiều GS, PSG hữu danh vô thực, cách xa chuẩn mực quốc tế, đồng thời cũng mất đi không ít nhà khoa học trẻ tài năng mà lẽ ra, nếu được công nhận vị trí xứng đáng đã có thể đóng góp nhiều cho đất nước.

Tiến bộ thứ hai là bắt đầu thực hiện hàng năm việc xét công nhận GS, PGS. Chủ trương thực hiện xét duyệt hàng năm đã có từ đợt xét duyệt đầu tiên năm 1980, nhưng suốt thời gian từ đó đến nay làm ì ạch mãi cho nên chỉ có thêm 4 đợt nữa: 1985, 1991, 1996, 2002, đợt sau cách đợt trước 5 - 6 năm, mà chẳng bao giờ thật sự thông suốt. Mãi đến năm 2002, nghĩa là sau 23 năm, mới bắt đầu thực thi được chủ trương này. Đủ biết sức ỳ trọng bộ máy quản lý của chúng ta. Thôi thì, dù muộn, đây cũng là một cố gắng đáng ghi nhận.

Sau cùng, cũng có thể nêu một tiến bộ khác là đã chấm dứt được cảnh vừa đá bóng, vừa thổi còi (vừa là ứng viên, vừa là thành viên hội đồng xét duyệt) hoặc sự ngược đời học trò ngồi xét duyệt bậc thầy như trong nhiều đợt xét duyệt trước đây.

- Thực tế sau đợt xét công nhận chức danh năm 2002, vẫn có nhiều ý kiến không đồng thuận với cách thức công nhận hiện nay, cho rằng, việc công nhận chức danh của ta rất khác biệt so với quốc tế, đồng thời lại "phong những người không đáng phong và loại ra những người đáng được phong" vì rằng những thay đổi thực ra là không đáng kể. Giáo sư có ý kiến như thế nào về vấn đề này?

- Theo tôi, muốn hay không chúng ta cũng phải hội nhập quốc tế, cho nên phải xây dựng ĐH theo tiêu chuẩn như người ta. Chúng ta cứ tưởng mình giỏi hơn họ nên vội vàng "sáng tạo" nhiều quá, mà thật ra chẳng "sáng" gì, chỉ "tạo" ra đầy sự vô lý.

Thứ nhất, không có nước nào có chức danh GS (hay PGS) chung chung như ta, mà chỉ có GS, PGS của một viện nghiên cứu hay ĐH cụ thể. Chức danh GS, PGS chung chung như ta quan niệm hiện nay chẳng khác gì học hàm, vì dựa trên những tiêu chuẩn thống nhất như nhau cho mọi ĐH hay viện nghiên cứu. Thành thử gọi chức danh thay cho học hàm chỉ mới là một tiến bộ hình thức.

Ở các nước, mỗi trường ĐH tuyển chọn GS, PGS theo nhu cầu và chuẩn mực của mình. Để giữ một chuẩn mực nhất định cho mọi ĐH, một số nước lập ra Hội đồng quốc gia để hàng năm xét công nhận những người đủ tư cách được ứng cử vào chức vụ GS, PGS ở các nơi có yêu cầu (chỉ công nhận đủ tư cách ứng cử, chứ không phải công nhận chức danh). Khi một ĐH cần tuyển chọn GS, PGS, thì những người đã được công nhận đủ tư cách ứng cử (và chỉ những người đó) đều có quyền ứng cử, sau đó ĐH thành lập Hội đồng để xét tuyển. Trong hội đồng này có thể có nhiều thành viên quốc tế hoặc trong nước và thường có tham khảo ý kiến thẩm định của những chuyên gia am hiểu ở các ĐH danh tiếng khác, trong hay ngoài nước. Như vậy, phải được công nhận đủ tư cách ứng cử mới được quyền ứng cử GS ở một ĐH, đồng thời, mỗi ĐH được tuyển chọn, trong số những ứng viên đã được công nhận đủ tư cách, người nào đáp ứng tốt nhất các yêu cầu cụ thể của mình. Những ĐH hay viện nghiên cứu lớn, có danh tiếng, thường có nhiều người giỏi ứng cử nên sự tuyển chọn gắt gao hơn những ĐH khác.

Thứ hai, không ai tuyển chọn GS như ta, dựa trên cơ sở tính điểm từng công trình, từng giáo trình, v.v... rồi cộng lại đủ số điểm mới được xét. Công trình khoa học đâu có thể cân, đo, đong, đếm thô thiển như vậy. Xét tuyển GS, PGS chứ đâu phải chấm thi THPT. Các tiêu chuẩn định lượng bằng tính điểm như ta có vẻ chặt chẽ, khoa học song kỳ thật là máy móc, hình thức và phi khoa học. Để so sánh tình hình hoạt động nghiên cứu khoa học của các nước hay các ĐH, có thể tham khảo những số liệu như: số lượng công trình đăng trên các tạp chí khoa học, số lần tên các nhà khoa học được trích dẫn, v.v... vì trong các tập thể lớn, do sự chi phối của luật số lượng về xác suất những dị biệt được cá nhân dung hòa, khiến cho thông tin định lượng có thể phản ảnh trong chừng mực nhất định trình độ thực tế trung bình. Có khi đánh giá cá nhân một nhà khoa học thì các chỉ tiêu định lượng chỉ có ý nghĩa rất hạn chế, không bao giờ có thể coi là cơ sở chủ yếu thay thế sự đánh giá định tính của các chuyên gia trong ngành.

Hơn nữa, cách tính điểm theo quy định của Hội đồng chức danh giáo sư Nhà nước (HĐCDGSNN) cũng có quá nhiều điều bất hợp lý. Căn cứ vào đâu mà mà mỗi sách chuyên khảo (văn bản HĐCDGSNN ghi là monography, một từ chẳng phải tiếng Anh, chẳng phải tiếng Pháp) được tính từ 0 đến 4 điểm, mỗi sách giáo trình được tính từ 0 đến 3 điểm, mỗi bài báo được tính từ 0 đến 1 điểm, hoặc từ 0 đến 0,5 điểm. Căn cứ vào đâu mà một công trình (sách hay bài báo) có n tác giả thì mỗi tác giả chỉ được 1/n số điểm gán cho công trình? Tại sao 10 điểm thì được xét, còn 9,8 thì bị loại? Hoàn toàn không có căn cứ khoa học nào cả, chỉ dựa trên cảm tính võ đoán, nhưng lại giả thiết cách tính điểm chính xác đến từng phần mười điểm!

Đó là chưa nói các mặt phức tạp khác, như chủ trì một đề tài cũng được tính điểm bằng 1 hay 2 công trình, thời gian tập sự giảng dạy, học cao học và làm nghiên cứu sinh cũng được tính vào thâm niên giảng dạy ĐH. Dĩ nhiên, kết quả đề tài thể hiện ở các công trình, mà các công trình thì đã được tính điểm rồi, tại sao còn tính thêm điểm cho việc chủ trì đề tài nữa"? Mà ai cũng biết, đại đa số các đề tài đều được nghiệm thu xuất sắc, vậy căn cứ vào đâu để tính 1 điểm cho đề tài này, 2 điểm cho đề tài kia? Nhiều luận văn đã bảo vệ thành công ở một số ĐH thực ra chỉ là mớ giấy lộn, thế nhưng những vị hướng dẫn các luận văn ấy sẽ thừa điểm để được công nhận GS, PGS. Nghe nói, có vị đã hướng dẫn tới 15 luận văn, chắc phải là siêu GS. Hóa ra, công nghiệp làm luận văn giấy lộn phát đạt là nhờ thế!


Gửi lúc 13:01, 20/07/03

toserdo


,Vietnam
Thành viên từ 22:21, 08/06/03


Đã được 6 người bình chọn (5.00)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền


1/3 giáo sư, phó giáo sư "xứng đáng" bị miễn nhiệm chức danh

(tiếp theo)

- Như vậy thì sẽ có sự “vênh” nhau như thế nào giữa tiêu chí của ta với các tiêu chuẩn để có thể hội nhập quốc tế?

- Điều không may là có những tiêu chuẩn định lượng vô lý nhưng lại là tiêu chuẩn loại, nghĩa là không đạt thì tức khắc bị loại, bất kể năng lực thực tế như thế nào. Với cách tính điểm oan nghiệt đó, nhiều nhà khoa học lừng danh trên thế giới nếu đăng ký chức danh GS ở Việt Nam sẽ bị loại ngay vì không đạt tiêu chuẩn: GS phải có sách chuyên khảo hoặc giáo trình. Trong khi đó, nhiều ĐH ở một số nước đang phát triển không đòi hỏi GS phải giảng dạy; thậm chí muốn ứng cử GS không cần cả bằng tiến sĩ (tuy phải có bằng TS mới được làm trợ lý GS). Sở dĩ như vậy vì ở cấp bậc GS, năng lực hoàn toàn có thể đánh giá thông qua các công trình khoa học, không cần đến những tiêu chí khác mà ở nước ta được đưa lên hàng đầu. Mặt khác, các hoạt động khoa học quốc tế mà ở ta thậm chí không được kể đến thì ở các nước rất được coi trọng như: tham gia biên tập các tạp chí quốc tế, được mời đọc báo cáo khoa học (nhất là báo cáo chính) trong các hội nghi quốc tế, tham gia ban chương trình quốc tế của các hội nghị, thỉnh giảng, hợp tác nghiên cứu, đào tạo tiến sĩ ở các ĐH nước ngoài. Tại sao các hoạt động đó được coi trọng? Vì môi trường quốc tế là nơi thử thách những giá trị đích thực, ít ra đối với khoa học tự nhiên và công nghệ.

Các thủ tục và tiêu chuẩn xét tuyển của ta thể hiện một quan niệm khá thô sơ về GS, PGS. Vì tính điểm kiểu đó cho nên bắt người ứng cử phải tốn nhiều thời gian vô bổ làm hồ sơ rất cặn kẽ, với nhiều bảng biểu theo mẫu phức tạp. Tôi đã có dịp tham gia thẩm định một số hồ sơ ứng cử GS, PGS ở nước ngoài, không thấy ở đâu có những hồ sơ nhiêu khê rắc rối mà lại phiến diện như ở ta, chỉ nhằm phục vụ một quy trình xét duyệt chẳng giống ai cả.

Khoảng 1/3 GS “xứng đáng” thu hồi chức danh!

- Thưa giáo sư, có một thực tế là không ít người sau khi được công nhận chức danh GS, PGS đã xao nhãng nhiệm vụ chính là nghiên cứu mà tận dụng chức danh đó để tham gia dạy thêm và các hoạt động thương mại giáo dục khác. Vì vậy, đã có ý kiến đề xuất cần phải có quy định miễn nhiệm, bãi nhiệm chức danh GS, PGS để tránh tình trạng có hiện tượng nhiều người tìm mọi cách chạy chọt, vận động kiếm được chức danh để sau này “kiếm sống” cho dễ?

- Đó là thực tế đáng buồn, nhưng phải thấy rõ đây là hậu quả tất yếu của cơ chế quản lý của ta. Đương nhiên, khi một GS, PGS tỏ ra không xứng đáng như vậy thì cũng nên bãi nhiệm. Có điều là nếu thực hiện đúng biện pháp này thì phải thu hồi cả chức danh của những vị không xứng đáng, như thế có thể đến 1/3 số GS, PGS của ta bị thu hồi chức danh. Cho nên, tôi thấy đề ra việc này cho có vẻ nghiêm túc chứ thực tế chẳng có ý nghĩa gì, vì đây chỉ là cái ngọn, còn cái gốc là tuyển chọn và sử dụng cho nghiêm túc thì ta lại không chú ý. Hãy so sánh vớI cách làm ở các nước, tuyển chọn nghiêm túc, nhưng đã được bổ nhiệm GS, PGS rồi thì không thể bị miễn nhiệm, trừ trường hợp phạm tội hình sự. Vì sao như vậy. Như tôi đã có dịp giải thích trong một bài báo trước đây đăng trên báo Tia Sáng, đó là xuất phát từ tính chất đặc thù của lao động khoa học, đòi hỏI không thể quản lý máy móc và thô bạo. Trái lại, chúng ta tuyển chọn thì máy móc, thô bạo, để lọt và ưu ái rất nhiều người kém, lại loại ra những kẻ thực tài, sử dụng những người đã được tuyển dụng rất bừa bãi, lãng phí, rồI lại đề ra không ai không làm tốt thì bãi nhiệm. Thử hỏi, cách quản lý nào hay hơn, có hiệu quả hơn, văn minh hơn?

- Đội ngũ GS, PGS đóng vai trò quan trọng trong hoạt động nghiên cứu khoa học ở các trường ĐH. Hiện nay, theo tổng kết của Bộ GD – ĐT, có 50% giảng viên tham gia nghiên cứu khoa học. Có người cho rằng đây có phải là một vấn đề đáng báo động. Nhưng thực tế, ở các trường ĐH khác trên thế giới, tỷ lệ giảng viên nghiên cứu khoa học đạt được con số này đã là khả quan. Như vậy thực chất của con số 50% nghiên cứu khoa học của chúng ta là như thế nào?

- Theo tôi biết, nhiều ĐH lớn ở các nước cũng chỉ đạt tỷ lệ khoảng 2/3 giảng viên có nghiên cứu khoa học. ĐốI với số đông các trường ĐH làng nhàng, của họ thì hàng năm có 50% giảng viên nghiên cứu khoa học đã là khả quan. Còn ta thì trong các báo cáo chính thức, tôi thấy có nhận định nghiên cứu khoa học ở các ĐH ta còn yếu kém vì … chỉ có 50% giảng viên nghiên cứu khoa học và chỉ có 30 – 40% công trình khoa học được áp dụng thực tế. Nghe thật sướng tai vì như vậy còn chê trách ĐH Việt Nam nỗi gì. Điều đó chứng tỏ có sự khác biệt rất lớn giữa ta và các nước trong quan niệm thế nào là công trình khoa học. Thậm chí, ở nước ta, muốn thi vào làm nghiên cứu sinh phải có hai công trình khoa học đã đăng ở các tạp chí quốc gia. Đương nhiên, cái gọi là công trình khoa học ở đây phảI hiểu theo tiêu chuẩn ở nước ta, nghĩa là rất thấp. mà cũng đúng thôi vì các luận văn thạc sĩ, tiến sĩ còn có thế mua sẵn hay chế biến xào xáo từ các "chợ luận" văn kia mà. Cho nên, thiếu tính chuẩn mực, không giữ đúng chuẩn mực, bất chấp chuẩn mực quốc tế là nguyên nhân tình trạng lộn xộn, thật giả lẫn lộn, đang tràn lan hiện nay.

Trả lại quyền cho các ĐH và viện nghiên cứu

- Vậy thì, thưa giáo sư, việc công nhận chức danh GS cần phải cải tiến theo hướng nào thì mới có thể thực sự tôn vinh đúng những người có chân tài và nghiên cứu khoa học nghiêm túc?

- Theo tôi, không phải chỉ cải tiến mà phải thay đổi cơ bản. Cần hướng tới cách làm của các nước đang phát triển, cải cách quy trình và tổ chức tuyển chọn GS, PGS để nhích dần tới các chuẩn mực thế giới, cụ thể là:

Thứ nhất, không quan niệm chức danh GS, PGS chung chung theo kiểu học hàm, mà gắn chức danh đó với một ĐH hay viện nghiên cứu cụ thể.

Thứ hai, các chỉ số định lượng chỉ được dùng để tham khảo, không chỉ số định lượng nào có tính chất loại. Việc xét duyệt, tuyển chọn dựa chủ yếu trên sự đánh giá định tính của các chuyên gia am hiểu, trên cơ sở hồ sơ và thẩm vấn nếu cần thiết.

Thứ ba, hàng năm, HĐCDGSNN chỉ xét duyệt để công nhận những người đủ điều kiện ứng cử vào các chức danh GS, PGS ở các ĐH và viện nghiên cứu, chứ không công nhận chức danh. Đồng thời, để làm tốt việc này, HĐCDGSNN cũng như các Hội đồng ngành phải gồm những chuyên gia trình độ cao nhất chứ không phải tổ chức mặt trận, trong dó, mỗi đơn vị đều phải có đại diện cho vui vẻ cả.

Thứ tư, trả lại cho các ĐH và viện nghiên cứu quyền thành lập Hội đồng để xét tuyển và đề nghị bổ nhiêm GS, PGS theo yêu cầu của họ. Hàng năm, mỗi ĐH hay viện nghiên cứu có nhu cầu tuyển GS, PGS sẽ thông báo rộng rãi để cho mọi người có tư cách đều có thể dự tuyển.

Mỗi GS, PGS là những chức vụ, cho nên mỗi ĐH và viện nghiên cứu trong mỗi thời kỳ cần tùy theo nhiệm vụ của mình mà ấn định một hạn tối đa cho số GS, PGS của mình. Như vậy để tránh tình trạng một ĐH nào đó có quá nhiều GS, PGS, mà vì điều kiện biên chế có hạn, không thể nhận thêm cán bộ trẻ, dù có tài, để làm trợ lý và dần thay thế các đàn anh sau này (số trợ lý trẻ này là nguồn dự trưc rất cần thiết và phải có thường xuyên). Đồng thời như thế sẽ có một số người giỏi, đủ trình độ GS hay PGS, nhưng vì tại ĐH không còn hay chưa có "ghế" GS, PGS trống, sẽ ứng cử vào các ĐH khác. Nhờ đó, các ĐH này (thường là ĐH nhỏ, ĐH địa phương), mới có GS, PGS giỏi (những người này, sau khi phục vụ ĐH nhỏ một thời gian lại về ứng cử ở ĐH lớn khi có chỗ). Đó là biện pháp điều hòa, có lợi cho cả ĐH lớn và ĐH nhỏ cũng có lợi cho sự bồi dưỡng và phát triển các tài năng trẻ.

- Đã bao giờ giáo sư trình bày những ý tưởng này với HĐCDGSNN. Hội đồng đã có nhận xét như thế nào về những ý kiến của giáo sư?

- Cách đây không lâu, tôi đã có dịp phát biểu trực tiếp những ý kiến trên với HĐCDGSNN. Tuy chưa thành văn bản nhưng cũng đã rất cụ thể và rõ ràng. Tôi rất hoan nghênh thái độ chân thành lắng nghe của đồng chí Chủ tịch Hội đồng. Đó là một dấu hiệu tốt. Tuy nhiên, tôi vẫn nhớ kinh nghiệm: cải cách chữ viết sai lầm phải 20 năm mới sửa được; thi theo bộ đề phải 8 năm mới chịu chấm dứt; dạy thêm học thêm tràn lan đến nay vẫn phát triển tuy đã có nghị quyết T.Ư phải chấm dứt từ 7 năm về trước; học hàm phải mất hơn 15 năm mới trở lại là chức danh. Toàn là những chuyện muốn làm khác người ta, rất sai mà cứ tưởng là hay nên không chịu sửa. Cho nên, phải kiên nhẫn chờ. Nhất là nhìn rộng ra xã hội, thì chuyện tiền lương, chuyện quản lý tài chính, chuyện đề tài khoa học, chuyện tham nhũng, bao nhiêu năm rồi vẫn thế. Tôi chỉ buồn là nếu cứ thế này thì chẳng biết đến bao giờ ta mới có được một nền ĐH xứng đàng với các chuẩn mực quốc tế.

- Cuối tháng 4 vừa rồi, HĐCDGSNN tổ chức hội thảo lần đầu tiên về chính sách, chế độ cho các GS, PGS. Trong đó, hầu hết các ý kiến đều cho rằng nếu tăng lương như một liệu pháp “sốc” thì sẽ cải thiện được tình hình nghiên cứu khoa học của chúng ta hiện nay. Theo giáo sư, liệu đây có phải là giải pháp tối ưu để kích thích tinh thần nghiên cứu khoa học của đội ngũ này?

- Chưa hẳn là thế. Hiện nay có tình hình phức tạp là do lương trong một thời gian dài chỉ đủ 1/5 nhu cầu sinh họa theo mức lượng chung của xã hội, mà quản lý tài chính thì buông lỏng, nên mọi người ngoài lương đều có những thu nhập khác (mà nguồn gốc cũng là công quỹ cả), nhờ đó thu nhập thực tế của phần lớn GS, PGS đã ở mức khá cao trong xã hội. Nhưng để có mức thu nhâp đó, GS, PGS thường phải dành phần lớn thời gian làm những việc không đúng với chức trách và năng lực của họ. Nhiều người dạy 25 - 30 giờ mỗi tuần, có khi dạy sô, dạy ở các tỉnh khác. Sử dụng GS, PS làm những việc dưới năng lực của họ như vậy vừa rất lãng phí vừa làm cho trình độ thực tế của họ sút kém hẳn. Dạy bù đầu như thế thì còn thì giờ và đầu óc đâu để cập nhật kiến thức, nói gì đến nghiên cứu khoa học. Vì vậy, đi đôi với cải cách chế độ lương, mấu chốt là phải tổ chức lại hệ thống giáo dục để buộc mỗi GS, PGS chỉ dạy không quá 10 giờ một tuần và tập trung thì giờ cho công việc chính của mình ở ĐH. Nên thấy, thực tế là việc này không thể một sớm một chiều mà giải quyết được, cho nên phảI có một lộ trình, và phảI giải quyết vấn đề một cách hệ thống nhưng cương quyết. Dù sao, bước khởi động là phảI cải cách ngay chế độ lương đi đôi với cải cách chế độ quản lý tài chính.

- Xin cảm ơn giáo sư.

Hạ Anh (thực hiện)
(theo VietNamNet)

Được toserdo sửa chữa / chuyển vào 13:10 ngày 20/07/2003

Gửi lúc 13:02, 20/07/03Về đầu trang

toserdo


,Vietnam
Thành viên từ 22:21, 08/06/03


Đã được 6 người bình chọn (5.00)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Một kiểu phê bình giáo dục

(VietNamNet) Sau khi VietNamNet xuất bản bài trả lời phỏng vấn của GS. Hoàng Tuy về vấn đề công nhận chức danh GS, PGS rồi đây sẽ được tiến hành hàng năm kể từ năm 2002, tòa soạn VietNamNet đã nhận được bài viết của Giáo sư Trần Thanh Đạm bày tỏ quan điểm về vấn đề này. Để rộng đường dư luận, chúng tôi xin giới thiệu bài viết của GS Trần Thanh Đạm như những ý kiến khác về cùng một vấn đề, và mong quý độc giả, nhất là các GS, những nhà khoa học tiếp tục bày tỏ ý kiến của mình.

***

Những người quan tâm đến vấn đề này ở các trường ĐH đã in lại bài này và truyền cho nhau đọc. Nhờ đó, tôi (GS Trần Thanh Đạm) cũng được đọc. Có một số ít điểm GS.Hoàng Tuỵ nói tôi đồng tình, song cũng có nhiều điểm tôi không đồng ý.

Tôi chỉ xin nêu nêu sau đây một số, không phải tất cả. Vì nếu thắc mắc với tất cả bài của GS thì tôi phải viết một bài dài gấp 10 lần bài này.

Thật ra, ý kiến của GS.Hoàng Tuỵ phần lớn chỉ là những lời bài bác phủ nhận, các kiến nghị xây dựng cũng không có gì rõ ràng hoặc rất khó hiểu, cho nên tôi nghĩ chỉ nêu lên vài điểm tiêu biểu thôi cũng đủ, chủ yếu là về tính khoa học trong các lập luận của GS. Xin tự giới thiệu tôi chỉ là nhà giáo nghỉ hưu, không có trách nhiệm gì tiếp thu hay giải trình các ý kiến của GS. Hoàng Tuỵ. Vốn quan tâm đến giáo dục, tôi chỉ bàn bạc thêm cho rộng đường dư luận mà thôi. Các đồng chí có trách nhiệm ở Bộ GD - ĐT nên có sự phân tích, trao đổi lại, không nên “thủ khẩu như bình” hay “ngậm bồ hòn làm ngọt”, “sư nói cũng phải, vãi nói cũng hay”.

1. Công nhận “tiến bộ” của đợt xét công nhận chức danh GS, PGS năm 2002, GS. Hoàng Tuỵ cho rằng “trước hết có một tiến bộ đáng ghi nhận là cách gọi học hàm GS thành chức danh GS. Thực ra, chỉ ở nước ta mới coi GS là phẩm hàm để phong thưởng chứ các nước khác là chức vụ khoa học… Do quan niệm học hàm theo kiểu phong kiến nên nhiều người chỉ có chức quyền dễ dàng được phong GS, cho dù chẳng có trình độ gì. Ngược lại, nhiều nhà khoa học trẻ, rất xứng đáng thì trầy trật mãi vẫn bị loại…v.v” (Tôi xin lỗi không thể trích dài được nên có lược bớt những chỗ nói dài ra).

Tôi đồng ý là trong việc công nhận chức danh, có chuyện người có chức quyền dễ được “phong” hơn là những người trẻ tuổi. Đó là chuyện tiêu cực, song không phải do gọi là chức danh hay học hàm. Nếu chỉ đổi cách gọi như vậy thôi mà sửa được cái tiêu cực kia thì tiện quá. Hơn nữa, những người có chức quyền mà lại được có chức danh thì đúng quá đi rồi chứ sao! Còn GS. Hoàng Tuỵ hiểu học hàm là phẩm hàm phong kiến cho nên sinh ra quan niệm, tư tưởng phong kiến, thế thì bỏ học hàm đi nhưng quân hàm thì vẫn còn, thế thì quân đội ta là quân đội phong kiến sao?

GS. Hoàng Tuỵ thật là nhạy cảm, thấy hai chữ “học hàm” thì nghĩ đến đầu óc phẩm hàm, chắc thấy hai chữ “học vị” lại nghĩ đến đầu óc địa vị sao ? Thực ra, chữ "hàm" cũng như hai chữ "học hàm" chẳng có tội lỗi gì cả. GS. Hoàng Tuỵ chắc ít biết đến chữ Hán song chữ Pháp thì chắc biết rõ hơn. Nó là chữ titre, titre universitaire. Còn "phẩm hàm" là titre nobiliaire ; đó cũng là một thứ danh (tên gọi) mà thôi, có điều là dành để gọi những người sang, giữ những chức vụ đáng tôn trọng, cần tôn vinh v.v… Gọi bằng cấp trong giáo dục và khoa học là học vị, gọi chức vụ trong khoa học và giáo dục là học hàm còn rõ hơn là chức danh. Làm chức gì mà không có danh? Cán bộ, công chức, nhân viên nào mà không có chức danh : kế toán, bảo vệ, hiệu trưởng, giám đốc. GS. Hoàng Tuỵ bảo là chỉ ở ta mới có học hàm, thế thì hai chữ ấy của Trung Quốc đấy chứ. Tôi không biết Anh Mỹ gọi thế nào, nhưng tiếng Pháp thì có titre : professeur là titre, maréchal cũng là titre, GS công nhận đây là “tiến bộ đáng ghi nhận", đó là GS nói thật lòng hay nói mỉa mai ?


2. Sau khi cho rằng chức danh “tiến bộ” hơn học hàm, GS. Hoàng Tuỵ đi vào phê phán thực chất hơn. Phê phán bằng cách nào ? Bằng cách so sánh với “các nước” (GS. không nói rõ là những nước nào, tuy GS. rất hay dùng hai chữ này khi so sánh. Có lẽ nên hiểu đó là Tây so với Ta chăng ?) : “Không có nước nào có chức danh GS, PGS chung chung như ta, mà chỉ có GS, PGS của một Viện nghiên cứu hay ĐH cụ thể. Chức danh GS, PGS chung chung như ta quan niệm hiện nay chẳng khác gì học hàm…”.


Tôi nghĩ nói như thế thật oan cho “ta” vì ở ta đâu có GS nào chung chung, đều là GS ở các trường ĐH và Viện nghiên cứu cả đấy chứ, thậm chí GS ngành nào ra ngành nấy, GS. Hoàng Tuỵ thuộc ngành toán ở viện toán, tôi ở ngành văn ở ĐH Sư phạm chứ đâu có chung chung. Còn mấy ông Bộ trưởng, Thứ trưởng vốn làm công việc chung hay chung chung mà còn kèm thêm học hàm GS hay học vị TS là vì vốn xuất thân từ một ngành khoa học nào đó, một trường hay một viện nào đó, kể ra đeo thêm cái chức danh ấy vào chỉ thêm dài chứ cũng không thêm giá trị gì mấy. Dù sao số này chắc cũng không nhiều. Hoặc giả, có nhiều người cứ xưng danh GS chung chung mà không nói rõ ngành gì, ở đâu, khi xuất hiện trước công chúng hay trên báo chí thì cũng nên thông cảm với họ, có danh thì dương danh một chút cũng chẳng phải là tôi lỗi gì. Chỉ là tâm lý người đời thông thường thôi. Vả lại, ở điểm này, Ta hay Tây thì cũng giống nhau, chứ có phải Ta thì chung chung mà Tây thì riêng riêng đâu ? Còn như anh là Toán, tôi là Văn mà bàn sang giáo dục, có khi bàn cả sang chính trị, kinh tế nữa chứ, thì đó là vì trách nhiệm công dân, trách nhiệm trí thức, hơi chung chung một chút thì cũng đành chịu, chỉ xin chú ý rằng dù sao thì mình cũng đã đi ra ngoài lãnh vực của mình, cần thận trọng, khiêm tốn thì vẫn tốt hơn. Chính ở ta có một vài vị GS cứ nghĩ rằng mình là GS thì y như rằng cái gì cũng biết, phê phán hay kiến nghị cái gì cũng như đinh đóng cột, đầy những khẳng định uy quyền. Chính các vị đó mới là GS chung chung.

3. Nhận định về chất lượng GS, PGS hiện nay, trả lời về chế độ bãi nhiệm GS, PGS khi ai đó tỏ ra không xứng đáng, GS. Hoàng Tuỵ nói rằng : “Nếu thực hiện đúng biện pháp này thì phải thu hồi cả chức danh của những vị không xứng đáng, như thế có thể đến 1/3 số GS, PGS của ta bị thu hồi chức danh”. Tôi thực sự lấy làm ngạc nhiên khi một nhà khoa học, hơn nữa một nhà toán học, lại đưa ra một nhận định “chính xác” đến như vậy? Dựa theo điều tra nào? Thống kê nào? Nguồn dữ liệu nào? Đã có tiến hành điều tra xã hội học theo đúng phương pháp khoa học chặt chẽ về chất lượng GS, PGS hiện nay trên cả nước, ở mọi chuyên ngành, ở mọi thế hệ, ở mọi cơ sở giáo dục và khoa học để đưa ra một nhận định như vậy chưa? Nếu đây chỉ là phỏng đoán hay trực giác thì hoặc là trực giác của một thiên tài hoặc phỏng đoán của một thầy bói, chứ tuyệt nhiên không phải là nhận định khoa học của một nhà khoa học.

Có thể GS. Hoàng Tuỵ (và cả người phỏng vấn nữa) nghĩ rằng đưa ra một con số “động trời” như vậy để cho các vị GS, PGS có thân phải lo, nghĩ lại mà sợ, từ đó mà khiêm tốn, chăm chỉ học hành, nghiên cứu để khỏi bị “thu hồi chức danh”. Song tôi trộm nghĩ rằng: sẽ không có vị GS, PGS nào sợ điều ấy cả. Vì ai cũng nghĩ rằng mình không thuộc vào số 1/3 kia. Trong truyện "Chí Phèo" của Nam Cao, nhà văn kể rằng, có lần Chí Phèo uống rượu say vào, nó chửi cả làng Vũ Đại, nhưng cả làng Vũ Đại chẳng có ai ra lời, vì ai cũng nghĩ : “Nó chừa mình ra”. Tôi nghĩ dù có nâng 1/3 lên 3/4 thì cũng không có tác dụng gì vì mọi GS, PGS, kể cả tôi, cũng đều nghĩ thầm: mình được chừa ra. Thế thì giá trị khoa học cũng như giá trị giáo dục của cái nhận định 1/3 kia nào có được là bao nhiêu. Chỉ anh nào phạm kỷ luật hay phạm pháp luật thì bị thu hồi chức danh, song cũng không thể đến 1/3 tổng số GS, PGS hiện hành.

4. Đề cập đến tổng kết của Bộ GD - ĐT cho rằng, hiện nay mới có 50% giảng viên ĐH tham gia nghiên cứu khoa học (con số quá tròn này quả thật đáng ngờ!), GS. Hoàng Tuỵ châm biếm cũng bằng cách so sánh với “các nước” : "Theo tôi biết nhiều ĐH lớn ở các nước cũng chỉ đạt tỉ lệ khoảng 2/3 giảng viên có nghiên cứu khoa học. Đối với số đông các trường ĐH làng nhàng của họ thì hàng năm có 50% GV nghiên cứu khoa học đã là khả quan”. Còn ta 50% “Nghe thật sướng tai vì như vậy còn chê trách ĐH Việt Nam nỗi gì”. GS có nói thêm nữa chỉ để chứng minh rằng “cái gọi là công trình KH ở nước ta… rất thấp.."

Tôi nghĩ rằng những ý kiến trên đây của GS.Hoàng Tuỵ chỉ có ý nhắc nhở, giáo huấn các trường ĐH và Bộ GD - ĐT chú ý nâng cao nhận thức và tiêu chuẩn NCKH cũng như các luận văn, luận án ở các trường ĐH cho bằng “các nước” thôi. Song lời lẽ phát biểu như vậy, tôi e rằng do người phỏng vấn “tố” thêm vào cho có vẻ giật gân. Dù sao thì tất cả những cái gọi là % của Bộ GD & ĐT cũng như của GS. Hoàng Tuỵ đưa ra hiển nhiên là những sự suy đoán chủ quan, không xuất xứ từ một nguồn nghiên cứu khoa học nào cả. Khoa học giáo dục có ngành Giáo dục học so sánh.

Để so sánh giáo dục nước này với nước kia, cần phải làm các công trình nghiên cứu cẩn thận, nghiêm túc, không thể “cương” ra, “tố” ra các con số này, phần trăm nọ mà có thể thuyết phục được ai đó. Có những nhà khoa học trong lãnh vực của mình thì đòi hỏi chính xác rất cao, song sang các lĩnh vực khác (nhất là về Khoa học xã hội) thì đòi hỏi chính xác đó không còn nữa. Đến một chút “thận trọng trí thức” (probité intellectuelle) cũng không có nữa. Thiếu một thái độ thận trọng như thế, các ý kiến nêu ra thường chỉ chứng minh ở họ những điều mà họ phê phán người khác. Trong giáo dục, tôi thấy nhiều nhà khoa học còn “duy ý chí” hơn cả các nhà chính trị. Có lẽ các nhà chính trị thì “kinh cung chi điểu” (chim sợ cung rồi), còn các nhà khoa học, nhất là khoa học không phải ở “các nước” mà ở “nước ta”, thì chưa phải cung lần nào nên không sợ cây cong.

Như đã nói, tôi không thể điểm hết các ý kiến trong bài trả lời phỏng vấn của GS. Hoàng Tuỵ, chỉ nêu lên một số để minh hoạ cho một kiểu phê bình giáo dục có thể gọi là khá phổ biến hiện nay, kể cả ở những người cần làm gương về tư duy chính xác, hợp lý hợp tình, tránh mọi sự cực đoan, quá khích. Đó là các nhà khoa học mà bàn dân thiên hạ, nhất là thế hệ học sinh, sinh viên, trí thức trẻ đang ngưỡng mộ, trông vào như những khuôn mẫu, thậm chí như những thần tượng!

Thẩm định và công nhận chức danh hay học hàm GS, PGS cũng như toàn bộ sự nghiệp giáo dục của chúng ta quả thực là “trăm mối tơ vò”, khiến không ai có thể bình tâm được. Đụng vào đâu cũng có chuyện để kêu ca, phàn nàn. Bản thân tôi cũng nhiều lần bức bối, chán nản hay nóng giận. Nhưng nghĩ lại có lẽ không có phép mầu nào giúp chúng ta thoát khỏi tình trạng này ngay tức khắc. Nếu có phép mầu đó cũng là do chúng ta biết cách sắp xếp, tổ chức lại công việc một cách kiên nhẫn, cẩn thận, chu đáo. Gỡ mối tơ vò không thể nóng vội, oán trách, đổ lỗi cho nhau.

Có lẽ đã đến lúc nếu không dừng hẳn thì cũng giảm bớt đi những cách phê phán nặng nề, “nói cho đã”, mà phải bình tĩnh gỡ từng mối rối, từ phổ thông đến chuyên nghiệp đến ĐH và trên ĐH v.v… theo những đề án có chuẩn bị, có tính toán, suy nghĩ, có thảo luận dân chủ rộng rãi và tập trung kiên quyết, cả hai đều với tinh thần trách nhiệm rất cao và tình thương yêu rất sâu. Không thể “người nói không có lỗi, người nghe phải răn mình” hoặc “dù ai nói ngả nói nghiêng, lòng ta vẫn vững như kiềng … hai chân”.

Trần Thanh Đạm
(theo VietNamNet)

Được toserdo sửa chữa / chuyển vào 13:11 ngày 20/07/2003

Gửi lúc 13:09, 20/07/03Về đầu trang

toserdo


,Vietnam
Thành viên từ 22:21, 08/06/03


Đã được 6 người bình chọn (5.00)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Với hiểu biết ít ỏi của mình, tôi có cảm giác GS. Trần Thanh Đạm bị "chạm nọc." Có thể GS. Đạm nghĩ mình thuộc con số "1/3" nêu trong bài trả lời phỏng vấn của GS. Hoàng Tuỵ nên mới bức xúc đến thế. Tôi xin có một số ý kiến ban đầu, mong được các bác chỉ giáo.

GS. Trần Thanh Đạm viết "GS. Hoàng Tuỵ chắc ít biết đến chữ Hán song chữ Pháp thì chắc biết rõ hơn." Sau đó GS. Đạm bắt đầu giảng giải thế nào là "học hàm." Thật là nực cười. Không hiểu GS. Đạm đã viết được cuốn sách nào bằng tiếng nước ngoài, hoặc đơn cử là bài báo khoa học nào bằng tiếng nước ngoài chưa mà "tinh vi" thế? Giá mà GS. Đạm biết một chút, một chút thôi, về sự nghiệp khoa học lẫy lừng (tầm cỡ thế giới) của GS. Hoàng Tuỵ, thì chắc đã không dám viết như vậy. Trước đó GS. Đạm chụp mũ: "Còn GS. Hoàng Tuỵ hiểu học hàm là phẩm hàm phong kiến cho nên sinh ra quan niệm, tư tưởng phong kiến, thế thì bỏ học hàm đi nhưng quân hàm thì vẫn còn, thế thì quân đội ta là quân đội phong kiến sao?." Chẳng hiểu GS. Đạm suy luận thế nào mà lại ra ý đấy. Chúa thật!

GS. Đạm viết "Song tôi trộm nghĩ rằng: sẽ không có vị GS, PGS nào sợ điều ấy cả. Vì ai cũng nghĩ rằng mình không thuộc vào số 1/3 kia. Trong truyện "Chí Phèo" của Nam Cao, nhà văn kể rằng, có lần Chí Phèo uống rượu say vào, nó chửi cả làng Vũ Đại, nhưng cả làng Vũ Đại chẳng có ai ra lời, vì ai cũng nghĩ : “Nó chừa mình ra”. Tôi nghĩ dù có nâng 1/3 lên 3/4 thì cũng không có tác dụng gì vì mọi GS, PGS, kể cả tôi, cũng đều nghĩ thầm: mình được chừa ra. " Tôi vô cùng ngạc nhiên là GS. Đạm lại có thể tìm được cách ví von này Hoá ra GS. Đạm ví GS. Hoàng Tụy với một "Chí Phèo" hay sao?

Sau đó GS. Đạm "dạy" GS. Hoàng Tụy thế nào là nghiên cứu khoa học "Khoa học giáo dục có ngành Giáo dục học so sánh. Để so sánh giáo dục nước này với nước kia, cần phải làm các công trình nghiên cứu cẩn thận, nghiêm túc, không thể “cương” ra, “tố” ra các con số này, phần trăm nọ mà có thể thuyết phục được ai đó."

Cuối cùng GS. Đạm giảng giải về đạo đức "Có lẽ đã đến lúc nếu không dừng hẳn thì cũng giảm bớt đi những cách phê phán nặng nề, “nói cho đã”, mà phải bình tĩnh gỡ từng mối rối, từ phổ thông đến chuyên nghiệp đến ĐH và trên ĐH v.v… ". Thưa GS. Trần Thanh Đạm, bài viết của giáo sư tôi, một kẻ hậu sinh, chỉ có cảm giác là giáo sư đang ... "nói cho đã" thôi ạ.

GS. Đạm nhận xét về bài trả lời phỏng vấn của GS. Hoàng Tụy "phần lớn chỉ là những lời bài bác phủ nhận, các kiến nghị xây dựng cũng không có gì rõ ràng hoặc rất khó hiểu". Tôi xin phép được hỏi, bài viết của GS. Trần Thanh Đạm đã đưa ra được ý kiến xây dựng nào rõ ràng nào? Hay cả bài viết ấy GS. Đạm chỉ đưa ra những ý kiến rất chung chung, chủ yếu nhằm bài bác những ý kiến tâm huyết, bức xúc về hệ thống giáo dục của nước nhà. Chưa kể là bài viết của GS. Hoàng Tụy có những biện pháp rất cụ thể đấy chứ, xin GS. Trần Thanh Đạm đọc lại một lần nữa xem.


Được toserdo sửa chữa / chuyển vào 14:15 ngày 20/07/2003

Gửi lúc 13:54, 20/07/03Về đầu trang

Cellist
rất mê em gì gì ấy



,Zimbabwe
Thành viên từ 09:34, 13/02/02


Đã được 41 người bình chọn (3.24)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Nếu giáo sư Tuỵ nói với giọng khẳng khái, vì lợi ích chung bao nhiều thì vị giáo sư Trần Thanh Đạm- mà tớ nhất quyết cho là thầy đồ được phong giáo sư, lại có cái giọng đúng chất của bọn thầy đồ nói với người khác bấy nhiêu. Cái bài viết của ông thầy đồ này có cái giọng mỉa mai chua cay ấy nhưng lại mở mồm ra đã nói "chỉ bàn về tính khoa học trong bài viết của giáo sư Tuỵ".
Thế mới biết ở VN nhiều thầy đồ, mà toàn đồ gàn cả. Đã không hiểu thế nào là tính khoa học thì chớ, lại còn già mồm. Đã không hiểu toán học hiện đại và cách Tây nó gọi là làm khoa học khi ước lượng kiểu "1/3" thì có, lại tưởng mình hiểu vấn đề. Thôi nếu chả may có đồng chí nào quen ông giáo sư Trần Thanh Đạm vào đây đọc thì cho phép tớ gửi lời với ông ấy thế này: Các số liệu thống kê từ trước đến nay đều chỉ là ước lượng- đặc biệt những số liệu thăm dò, khảo sát này kia cũng chưa có cái nào là hoàn toàn đúng cả. Ví dụ nhiều khi người ta muốn tính có bao nhiêu phần trăm dân số ủng hộ lão Bush, thì người ta cũng chỉ đi phỏng vấn bất ngờ độ 1000 người thôi và tính phần trăm qua con số đó. Nhưng nên nhớ rằng dân Mỹ có tới 260 triệu người.
Đấy là cách thống kê đại chúng, còn trong khoa học- như vật lý, Toán học thì con số thống kê đưa ra còn sai lệch hơn nhiều nhiều lần. Người ta bảo cả vũ trụ hiện nay có khoảng 120 tỉ thiên hà- đó cũng chỉ là con số ước lượng- chứ làm gì có ai, có phương tiện gì đo đạc được việc này. Đấy chính là tính khoa học đấy. Ngày nay khoa học không phải chỉ là những hành động chính xác đến 1 phần triệu giây như trong máy gia tốc nguyên tử, mà còn là cả những lý thuyết mà sự phỏng đoán, tuyên bố của nó có thể sai so với thực tế 1 triệu lần.
Ông Trần Thanh Đạm có lẽ cũng biết ( và có thể vì thế nên ghét ) giáo sư Hoàng Tụy-viện trưởng viện Toán mấy chục năm nay là một nhà toán học lớn- được thế giới công nhận- và thậm chí trong thời gian các đây một số năm vẫn còn được mời đi sang Pháp, Đức, Nga dạy một số lớp nghiên cứu sinh ( Ph.D - chứ không phải chỉ dạy ĐH ) và có sách nhà xuất bản nổi tiếng của Tây in đàng hoàng. Người VN làm khoa học, có rất ít người có vinh dự như thế. Một người đầu óc thông minh như thế, đã từng quản lý toàn những thằng đầu óc thông minh nhất VN, đã từng dạy đại học và làm khoa học mấy chục năm, chắc cũng quen hầu hết số giáo sư các ngành ở VN, liên tục đi dạy, tham dự hội thảo và các trường ĐH khắp thế giới, thì sự ước đoán về số lượng các vị GS, PGS vứt đi có lẽ còn chính xác hơn cả các loại máy mà người ta lập trình sẵn ( các loại trí thông minh nhân tạo ngu ngốc ) để sử dụng ấy chứ- cũng như sự cập nhật về các thức quản lý, phong hàm, phong chức cũng phải chính xác hơn ông thầy đồ ngồi ở VN chứ. Con số 1/3 giáo sư Tụy nói, theo tớ vẫn còn là kiêng dè. Tớ thì cho rằng phải có tới 2/3 số GS, PGS ở VN không đủ tiêu chuẩn để được phong như thế. Không phải là so với trình độ Tây để tính, mà là ngay trong bản thân trong khả năng của họ so với nhau, trong cách họ nghiên cứu khoa học và giảng dạy so với nhau- có lẽ chỉ có 1/3 là làm khoa học, là nghiên cứu, là giảng dạy thật là cùng.

Thôi để cho ông giáo sư khỏi thắc mắc- thì tớ lấy cách tính của bọn Đức ra cho ông ấy biết. Ở Đức- quá trình người ta chọn giáo sư, phong giáo sư, và tính chất của nghề giáo sư đúng hệt như giáo sư Tuỵ nói- tức là giáo sư là một quan chức của chính phủ, nhận lương trực tiếp từ chính phủ và được phong chức, tuyển lựa hàng năm theo các hội đồng giáo sư ở các trường, viện khoa học. Cũng có những người 30 tuổi đã được phong giáo sư- nhờ khả năng của người ta chứ không phải nhờ tiền, nhờ quan hệ, nhờ đứng tên chủ đề tài nhưng không làm gì như hầu hết các ông giáo sư ở VN hiện nay. Giáo sư ở Đức cũng thường xuyên được chính phủ giáo cho giải quyết các vấn đề thực tế- ví dụ chế tạo vệ tinh, cải tạo các tuyến đường bay, các tuyến giao thông thành phố.v.v.
Cái quan niệm giáo sư là học hàm có lẽ đã biến mất ở Tây khá lâu rồi ạ.

Chán chả buồn nói.

-----------------------------------

Học là biển khổ, quay đầu là bờ.

Được cellist sửa chữa / chuyển vào 01:10 ngày 21/07/2003

Gửi lúc 00:50, 21/07/03Về đầu trang

luuthuy
Người luôn tìm thấy những nguời bạn của mình ở khắp mọi nơi

Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


,Zimbabwe
Thành viên từ 11:57, 17/06/02


Đã được 55 người bình chọn (4.40)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Chào cellist, lâu lắm rồi thấy bác mới mò sang bên TTVN chơi. Chào toserdo, xin phép được trình bày vài quan điểm của mình. Tất nhiên cũng ko được dài và đầy đủ.
Một: Hàm GS và PGS có được phân công bằng ko? Khi mà hiện nay một số trường đại học ko còn một vị PGS và GS nào(Trường Nông lâm Thái nguyên)?
Hai: nếu phong GS và PGS đúng, sao lại còn xảy ra tình trạng loạn cào cào trong các quyển sách GK và Giáo trình đại học. Đơn cử như việc ghi tên các danh từ hoá học tại sao còn sai quá nhiều VD: enzim là sai, sao ko viết lại là enzym, tại sao các gốc acid là ase thì luôn được viết là aza(chẳng nước nào dùng cả)..... Ngoài ra còn vô khối những cái sai có thể nói thẳng là ngớ ngẩn trong đó.(Ngay cả Đại biểu quốc hội còn phải phản đối ầm ầm vụ SGK mới)
Hai cái trên chỉ là cái cơ bản thôi, nhưng nó phản ánh sự thực phần nào về vấn đề giáo dục và chênh lệch học hàm học vị ở ta rất nhiều.
Về chuyện của GS Đạm và GS Tuỵ, xin phép ko bình luận thêm vì tôi chưa rõ về hai cụ. Cũng mong các bạn bình tĩnh, có lẽ hai cụ cũng là người có tuổi rồi.

THI VIẾT VỀ NGÀNH Y
BÀI DỰ THI - POST VÀO ĐÂY ... THANKS

Gửi lúc 02:05, 21/07/03Về đầu trang

Anh_trai_76
Một nguời cũ của KTQD HN. Thành viên Diễn đàn kinh tế.Một kẻ heterodox



,Vietnam
Thành viên từ 21:09, 23/11/02


Đã được 39 người bình chọn (4.49)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Tôi nghĩ nói như thế thật oan cho “ta” vì ở ta đâu có GS nào chung chung, đều là GS ở các trường ĐH và Viện nghiên cứu cả đấy chứ, thậm chí GS ngành nào ra ngành nấy, GS. Hoàng Tuỵ thuộc ngành toán ở viện toán, tôi ở ngành văn ở ĐH Sư phạm chứ đâu có chung chung. Còn mấy ông Bộ trưởng, Thứ trưởng vốn làm công việc chung hay chung chung mà còn kèm thêm học hàm GS hay học vị TS là vì vốn xuất thân từ một ngành khoa học nào đó, một trường hay một viện nào đó, kể ra đeo thêm cái chức danh ấy vào chỉ thêm dài chứ cũng không thêm giá trị gì mấy. Dù sao số này chắc cũng không nhiều. Hoặc giả, có nhiều người cứ xưng danh GS chung chung mà không nói rõ ngành gì, ở đâu, khi xuất hiện trước công chúng hay trên báo chí thì cũng nên thông cảm với họ, có danh thì dương danh một chút cũng chẳng phải là tôi lỗi gì. Chỉ là tâm lý người đời thông thường thôi. Vả lại, ở điểm này, Ta hay Tây thì cũng giống nhau, chứ có phải Ta thì chung chung mà Tây thì riêng riêng đâu ? Còn như anh là Toán, tôi là Văn mà bàn sang giáo dục, có khi bàn cả sang chính trị, kinh tế nữa chứ, thì đó là vì trách nhiệm công dân, trách nhiệm trí thức, hơi chung chung một chút thì cũng đành chịu, chỉ xin chú ý rằng dù sao thì mình cũng đã đi ra ngoài lãnh vực của mình, cần thận trọng, khiêm tốn thì vẫn tốt hơn. Chính ở ta có một vài vị GS cứ nghĩ rằng mình là GS thì y như rằng cái gì cũng biết, phê phán hay kiến nghị cái gì cũng như đinh đóng cột, đầy những khẳng định uy quyền. Chính các vị đó mới là GS chung chung.

Cái đoạn này ngố không tưởng được

AT76

Gửi lúc 08:20, 21/07/03Về đầu trang

thuanton


,Vietnam
Thành viên từ 03:22, 08/07/03


Đã được 4 người bình chọn (4.25)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Chào mọi người! Tìm mãi mới thấy topic bàn về chuyện này!
Từ "chạm nọc " bạn nào có nói là rất đúng đấy! Bây giờ nhiều Gs không làm việc nữa mà ngồi nghĩ ra nhiều trò mới lạ! Đợt xét Gs vừa qua có biết bao chuyện hài hước! Nhiều Gs quan niệm rằng : là gs phải già! Hài không! 40 tuổi là quá trẻ! Nhưng nếu tính tử tế thì mấy vị Gs nêu "sáng kiến" đó còn lâu mới bằng người trẻ đó về số lượng công trình khoa học (đăng trên tạp chí chuyên ngành nước ngoài hẳn hoi, không như kiểu viết giời ơi của các vị đâu!), về số lượng NCS,...! Đấy là chưa so sánh về chất lượng! Cứ theo các nước thì sau một khoảng thời gian người ta lại xem xét đến các GS! Vì thế vị GS bị chạm nọc trên , cùng rất nhiều vị khác (>> 1/3) , chắc chắn bị tước cái danh Gs từ lâu rồi! Ông Trần Mạnh Hảo và ông Lê Hoàng chắc không biết hết nhiều vụ của các Gs. hay bị chạm nọc, rất nhạy cảm kiểu như GS.TTĐ (nói cho rõ để phân biệt với các vị Giáo Sư đáng kính tâm huyết với nghề , với thế hệ sau!) thì các vị GS chết vì cái danh GS còn nát mặt nữa! Khi người ta đứng trên tầm cái danh hão , khi mà người ta tự tin đến mức không cần thiết phải cần đến các thứ lằng nhằng đi trước, khi được người trong nghề đánh giá cao rồi thì người ta không nhạy cảm như kiểu GS Đạm! Lúc đó người ta cũng không cần phải dùng nhiều thủ đoạn không lấy gì làm hay ho để bắt bẻ từng tiểu tiết , nhưng cái chính thì lờ tịt, không dám hé răng! Lại còn cái trò kêu gọi bầy đàn nữa chứ! Buồn thay! Buồn thay! Nếu mấy vị GS hay bị chạm nọc bỏ bớt chút thời giờ vàng ngọc của mình thôi không suy nghĩ hẹp hòi mà đầu tư hơn vào chuyên môn thì hay biết mấy! Biết đâu các vị thoát khỏi cái ngột ngạt của danh vọng , thoát khỏi cái trò nức nở khen nhau trong các hội thảo trong nước (chất lượng rất tồi! ) , thoát khỏi cái kiểu cố níu giữ những thứ mà các vị chưa thật sự xứng đáng! Biết đâu các vị được đánh giá chính xác hơn, cao hơn! Các vị được mời đi nhiều hội thảo QT với chất lượng chuyên môn cao ! Nhưng biết đâu các vị bị người ta đập cho tơi tả vì nhiều trò đạo văn, lọc lừa giả dối, hay bị người ta mời biến vì những khám phá ngày càng vớ vẩn, kiểu ''''sáng đâu không thấy , chỉ tạo thêm nhiều rắc rối phức tạp dở người!'''' Biết đâu , biết đâu đấy...


Rôì một hôm chợt thấy hoang vu quanh mình...

Được thuanton sửa chữa / chuyển vào 02:26 ngày 24/07/2003

Gửi lúc 02:15, 24/07/03Về đầu trang

luuthuy
Người luôn tìm thấy những nguời bạn của mình ở khắp mọi nơi

Một người gắn bó và đang xây dựng TTVNOnline ngày một tốt đẹp hơn


,Zimbabwe
Thành viên từ 11:57, 17/06/02


Đã được 55 người bình chọn (4.40)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Tôi nghĩ cũng chính xác đó.
Đâu phải là già mới là giỏi. Rất nhiều GS bên nước ngoài 30 tuổi, nhưng ở VN thì cứ phải ngoài 40 may ra mới được xét là PGS. Chứng tỏ ta đã ko đánh giá đúng và xếp người có năng lực vào đúng vị trí.
Cái danh GS ko thể là cái danh hão được, nó cần được trao đúng người đúng việc. Như thế thì mới có thể khuyến khích người ta làm việc và là thước đo tốt cho giá trị phẩm cách của một nhà khoa học một người thầy.

THI VIẾT VỀ NGÀNH Y
BÀI DỰ THI - POST VÀO ĐÂY ... THANKS

Gửi lúc 03:41, 24/07/03Về đầu trang

thuanton


,Vietnam
Thành viên từ 03:22, 08/07/03


Đã được 4 người bình chọn (4.25)

Gửi tin nhắn Gửi thư  Thăm trang nhà của thành viên này
       Than phiền

Để cho tiện, tôi copy vào đây cho các bạn cùng đọc! Hờ mà lời của anh Phạm Lê này còn tử tế chán!

VIET NAM NET>Giáo dục>Vấn đề
''''Không ai có thể tự dối lừa trình độ khoa học theo kiểu Chí Phèo"
9:25'', 24/7/ 2003 (GMT+7)
VietNamNet vừa nhận được bài viết của một tiến sĩ Vật lý tại Anh bày tỏ ý kiến về vấn đề công nhận chức danh GS, PGS ở Việt Nam sau khi đọc bài trả lời phỏng vấn của GS Hoàng Tụy và bài viết của GS Trần Thanh Đạm. Bài viết cho rằng, trong lĩnh vực khoa học hiện nay, không một nhà khoa học nào có thể tự dối lừa được trình độ khoa học thực sự của mình theo kiểu tự vỗ ngực như Chí Phèo.

Là một nhà khoa học còn rất trẻ (mới ngoài 30 tuổi) so với tuổi đời của hai giáo sư, tôi cũng mạo muội nêu ra những bức xúc của riêng tôi về vấn đề này.

Tôi đã được đào tạo từ trường ĐH Tổng hợp Hà Nội, nay gọi là trường ĐH Khoa học tự nhiên, thuộc ĐHQG Hà Nội. Sau khi bảo vệ thành công luận án Tiến sĩ, tôi có may mắn được đi làm việc tại Mỹ và một số nước châu Âu như Hà Lan, Anh. Được may mắn làm việc tại các nước có trình độ khoa học tiên tiến, tôi thấy họ đều có một điểm chung trong việc bổ nhiệm các chức danh (hay học hàm) GS và PGS. Việc bổ nhiệm các chức danh khoa học nói chung thường được công khai qua việc quảng cáo các chức danh cần tuyển chọn qua các website có uy tín, sau đó là việc lựa chọn và phỏng vấn các ứng viên trước khi có quyết định cuối cùng về việc chọn ứng viên nào phù hợp nhất.

Tôi thấy Việt Nam là nước duy nhất có hệ thống bình bầu tính điểm phong GS một cách rất bất hợp lý và phức tạp như ý kiến của GS. Hoàng Tụy đã nêu. Ngay cả việc tính điểm các công trình khoa học cũng đã thể hiện sự vô lý khi đánh đồng điểm số của các bài báo đăng tại các tạp chí khoa học trong nước với các bài báo đăng tại các tạp chí khoa học có uy tín trên thế giới.

Tôi đã từng được biết một số nhà khoa học trẻ tại Việt Nam rất tài năng nhưng không thể nào được "bầu" làm PGS chỉ vì trẻ quá. Trong khi đó tại nước ngoài việc lựa chọn các nhà khoa học trẻ cho các chức danh khoa học luôn là ưu tiên hàng đầu.

Với cơ chế quá bất hợp lý như vậy, hệ quả tất yếu là trình độ khoa học của các vị GS và PGS tại Việt Nam thực ra rất là hạn chế so với thế giới, chưa nói đến tuổi đời trung bình của các GS, PGS là tương đối cao. Tuy chưa có điều tra và thống kê nào về trình độ của các GS và PGS ở Việt Nam, nhưng con số 1/3 số GS PGS phải bị thu hồi chức danh như quan điểm của GS Hoàng Tụy là một con số hoàn toàn khiêm tốn. Theo tôi, con số thực tế có khi còn cao hơn thế nữa.

Hiện nay thế giới đã bước vào kỷ nguyên của Internet và công nghệ thông tin. Các công trình nghiên cứu của các nhà khoa học đều đã được đưa vào Internet. Ngồi trước một màn hình máy tính, bạn có thể tra cứu các công trình khoa học của bất cứ nhà khoa học nào, thậm chí bạn còn có thể tra cứu được các công trình đó đã được trích dẫn bởi các tác giả khác bao nhiêu lần và trích dẫn bởi ai, trong các công trình nào... Từ đó bạn có thể đánh giá được giá trị của các công trình khoa học đó (impact factor). Chính vì vậy, trong lĩnh vực khoa học hiện nay, không một nhà khoa học nào có thể tự dối lừa được trình độ khoa học thực sự của mình theo kiểu tự vỗ ngực như Chí Phèo được.

Tôi đã nhiều lúc ngồi trước màn hình máy tính để thử tra cứu các bài báo khoa học của các GS tại Việt Nam. Thật là đáng buồn đa số các GS, một số GS được coi là đầu ngành tại Việt Nam lại chỉ có lèo tèo một vài bài báo, thậm chí nhiều vị GS chẳng có một bài báo nào được đăng trên các tạp chí khoa học quốc tế có uy tín. Nhân đây, cũng phải nói rõ là các tạp chí khoa học tại Việt Nam (mà hiện được dùng để tính điểm công trình cho học vị GS PGS ở Việt Nam) có chất lượng còn kém nên hầu như không được xếp hạng và đưa vào số liệu trên thế giới.

Theo tôi, các con số mà GS Hoàng Tụy nêu ra tuy không phải là một con số thông kê chính xác nhưng nó đã phản ánh phần nào một cách đúng đắn thực trạng về trình độ khoa học tại Việt Nam nói chung. Nhìn vào các con số đó, tôi thấy mỗi một nhà khoa học nên coi nó như là một bức tranh “thực tế” chung để từ đó tìm ra giải pháp cho sự phát triển khoa học của nước nhà, hơn là tự ghép bản thân mình so sánh xem mình có phải thuộc số các nhà khoa học kém chất lượng đã được đề cập không. Là một nhà khoa học trẻ, tôi rất mong có một sự thay đổi sâu rộng trong việc bầu và chỉ định các chức danh GS, PGS tại Việt Nam sao cho thực sự thu hút được các nhân tài phục vụ cho đất nước.

Phạm Lê (United Kingdom)



Rôì một hôm chợt thấy hoang vu quanh mình...

Gửi lúc 01:10, 25/07/03Về đầu trang

 
Các chủ đề liên quan

Đề nghị các bạn tuân thủ qui định của diễn đàn khi gửi bài lên diễn đàn. Để bảo vệ diễn đàn, các bạn hãy thông báo với ban quản trị khi thấy các bài vi phạm qui định bằng cách ấn vào biểu tượng ở bên cạnh mỗi bài.

Trang chủ |  Đăng ký |  Các diễn đàn |  TTVN Life |  Chủ đề mới |  Bài gần đây |  Tìm kiếm |   Sự kiện |  Sổ lưu niệm |  Từ điển |  Download  |   Thành viên |   Trưng cầu  |  Hướng dẫn |  Trang cá nhân |  Sửa thông tin riêng |  Danh sách bạn |  Các đánh dấu |  Ai đang làm gì?

Trai tim Viet Nam Online (c) 2000-2003 TTVNOL Friends Group.

Sử dụng phần mềm TTVNOnline Forum .NET 8.1, Snitz Forum 2000


0.953125